Ở đây có ai giống như em, khi em say, em nói cười rất vui vẻ, cảm thấy tất cả những người xung quanh với em chẳng có nghĩa lý gì. Khi em say, em có thể mượn cơn say đấy để kể nhiều chuyện bình thường em giấu kín trong lòng. Khi em say, em sống thật với con người của em, nhớ thì em gọi cho người yêu cũ, em khóc lóc tại sao người ta lại bỏ rơi em như thế... Vân vân mây mây đủ thứ lý do trên trời rơi xuống mà em không nói với ai.


Có ai đã từng say, đã từng thấy mình lâng lâng. Cùng chia sẻ cảm xúc với em.


Bình thường, em không thấy em bất hạnh. Khi em say, em chỉ thấy mình thật lạc lõng, thật cô đơn trong cuộc sống này mà thôi...!