Em là sinh viên, 2 năm nữa ms tốt nghiệp, hè này em ở lại Hn để kiếm việc làm thêm phụ giúp gia đình. em ở cùng với chị gái. chị em bảo: ''ừ, thôi thì hè này cũn chưa bận việc học tập gì lắm thì đi làm thêm phụ bố mẹ đồng nào hay đồng đấy. chỗ tao làm trước có chị làm cùng tên là Na mới mở shop quần áo trẻ em, đang tuyển nhân viên, để t hỏi chị ấy, nếu được thì mày làm cho chị ấy cũn đk". Em mừng quá, có việc làm rồi, thế là bố mẹ không phải gửi tiền lên cho 2 chị em nữa. :)


Ngày hôm sau em theo địa chỉ chị gái em chỉ, em gọi điện trk cho chị Na và đúng 3h chiều em có mặt tại cửa hàng để làm việc. Chỗ em làm có 1 chị nữa tên Vân Anh, chị ý là bạn thân của chị Na, vì lúc đầu chưa tuyển đk nhân viên nên chị Vân Anh đến làm hộ cho chị Na. Em theo sự hướng dẫn của chị Vân Anh và lời dặn dò của chị Na, bắt tay vào công việc.


Vì là shop trẻ em nên công việc khác nhàn hạ, ở đấy cũn ít khách, chỉ có tầm buổi chiều mát vs buổi tối ms có khách. chị Vân Anh làm ở đất cũn đk tầm 2-3 tuần, qua tiếp xúc, em thấy chị ấy rất thoáng tính và thân thiện nên em cũng rất quý chị ý. công việc có vẻ rất nhàm chán nên chị ý hay mang máy tính của chị ý đến cho đỡ buồn.ngày đầu tiên em đến, 3 chị em ngồi nc vs nhau 1 lúc lâu, chị Na có ý muốn lắm camera để đề phòng. chị Na bảo chắc cũng chẳng mất đồ hay quần áo gì đâu, vì ở đây an ninh khá tốt. em mới đến nên cũn k biết nên cũng chẳng có ý kiến gì.


sau đó, chị vân anh và chị Na sang bên cửa hàng bên kia chơi, để em tự làm quên với công việc. (cửa hàng bên kia cũng là cửa hàng của chị na, chị ý có 2 shop: 1 shop quần áo nữ, 1 shop quần áo trẻ em, chị ý trông cửa hàng bên shop quần áo nữ, còn em làm ở cửa hàng bên cạnh)


mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến ngày hôm sau, là ngày thứ 2 em đến làm. thời tiết rất nóng, khi em vừa đến thì chị Vân Anh bảo em là: ''chị sang bên chị Na đây, em trông cửa hàng nhé, máy tính chị để kia, em thích thì lấy mà dùng"


em cũn vâng dạ chào chị ý. ngồi đk 1 lúc, em mở máy tính cửa chị Vân Anh lên, vào youtube 1 lúc, xong lại vào fb, thấy chị gái em onl, em nhắn tin vài câu, xong chị ý bảo: ''thôi bán hàng đi, đừng nghịch nữa''. em nghe theo và tắt máy tính để nguyên chỗ cũ cho chị Vân Anh. mọi chuyện sẽ k có gì nếu k có 1 đôi vợ chồng vào mua quần áo cho con gái.. em đã bị thôi miên và họ đã ăn trộm máy tính và điện thoại của chị vân anh đang xạc ở đấy.


xong khi giật mk, em bàng hoàng tỉnh lại và 1 lúc sau ms phát hiện ra là bị mất đồ. lúc đó em rất bối rối và chạy sang cửa hàng bên cạnh báo cho chị vân anh và chị na biết.


Sau khi kể lại đầu đuôi cho 2 chị nghe, chị Vân Anh bình tĩnh ns với em: ''bây giờ sự việc ra nông nỗi này chị cũn rất tiếc. chị cũng k thể đổ hết mọi trách nhiệm lên mình em đk. lỗi cũng là do chị, vì chị để máy tính với điện thoại ở đây, chị cũng không nhờ em trông giúp, vậy nên, điện thoại thì chị sẽ tự chịu trách nhiệm, còn máy tính thì em chỉ cần đưa cho chị 4-5 triệu để chị mua máy cũ, với cấu hình với kiểu máy như máy chị mất là đk". em thấy thế cũng thỏa đáng nên đã đồng ý. xong chị ý lại bảo: ''bây giờ, em đưa máy tính của em cho chị dùng tạm, khi nào em làm ở đây đủ tiền thì bảo chị Na tính lương rồi đưa cho chị để chị mua máy khác, sau đó, chị trả lại em máy tính của em. máy tính của chị dùng tầm 2 năm r,bây giờ nếu mua lại thì cũng chỉ tầm 4tr- 4tr5 là cùng, quá ra cũng chỉ có 5tr". em thấy cũng hợp lí nên đồng ý, vì đồ công nghệ điện tử bây giờ cũng rẻ, chắc cũng chỉ tầm đó.


Em làm ở đấy cũng đã được 1 tháng, xin nói thêm với mọi người là chuyện này em k dám nói cho bố mẹ và anh trai em biết, vì sợ mọi ng buồn ở nhà buồn phiền lo lắng, chuyện này chỉ có chị gái em, người yêu của chị gái em cùng chị Na và chị Vân Anh biết thôi; máy tính của chị vân anh làm máy của hãng hp. i5, tầm 15-16inch.


tuy nhiên, vì mặt bằng cửa hàng là chị na thuê của 1 công ty bảo vệ nên về sau mọi ng ở công ty bảo vệ đấy cũng biết chuyện của em ạ.


Em xin kể tiếp sự việc. sau khi làm đk 1 tháng thì em đk tính lương là 3tr5, em cũng tiết kiệm đk tầm 1tr nữa. vs cả chị na cũng nói là chị sẽ bù thêm cho 1tr. em đinh ninh như thế là còn thừa tiền mua máy tính ý chứ. :) Ấy thế mà sau khi nc lại vs chị vân anh, chị ấy lại lật giọng là muốn 6tr. em ns thật với mọi người, 5tr em còn chấp nhận đk chứ 6tr là em thấy chị ý hơi bị ăn dày. em hỏi mọi ng thì mọi người bảo máy tính đó giờ mua lại cũng chỉ tầm 4tr là căng. thế là em nt cho chị vân anh, giờ em k muốn đưa tiền cho chị ấy nữa mà muốn mua máy đền cho chị ấy luôn, nên em hỏi chị ấy cho em xin cái tên máy vs cấu hình máy để em mua máy y như vậy trả chị ý, chứ 6tr thì giá đấy hơi đắt. chị ý lại bảo là lúc chị ý mua cái máy đấy đã là tầm 11tr r, bây giờ chị tính nửa giá thôi, nói tóm lại là chị ấy cứ vòng vo giwuxa đưa tiền với đền máy, em cũng chẳng hiểu ý chị ý là như thế nào nữa. hôm sau em đi làm như bình thường, chị na lại đi du lịch nên nhờ chị vân anh trông cửa hàng bên kia. sáng em đến chỗ làm, ngồi nói chuyện với mọi người ở công ty bảo vệ, thì các chú các chị ở đó bảo em dại, vốn dĩ là em cũng đâu có làm mất đồ của chị ý mà em phải đền cái kiểu như thế. em đến đây làm là trông coi cửa hàng cho chị na, chứ đâu có nhiệm vụ trông đồ cho chị vân anh trong khi chị ý đâu có nhờ em trông, 5tr là cùng, lấy đâu ra cái giác 6 tr. xong 1 chú bảo vện có ng quen làm về máy tính, chú ấy gọi điện hỏi giá của kiểu máy tính đấy cũng chỉ có 4tr thôi. xong 1 chị làm ở công ty bảo vệ cũng bảo là nếu chị ấy nói thế thì không đúng, chuyện mất này là do yếu tố khách quan, đâu phải lỗi do em, việc đưa tiền này không phải là đền mà là góp thêm vào để chị ấy mua máy mới, còn nếu không thì bảo chị vân anh trả máy tính của em, rồi không phải đưa tiền hay đền máy gì cả.


em thấy cũng đúng, chị gái em cũng bảo thế. việc bị mất máy tính này không phải lỗi là do em, vì em thấy áy náy nên mới đồng ý đưa máy tính của em cho chị ý càm và cứ tin tưởng là đưa cho chị ấy tầm 4tr-5tr là xong.ai ngờ chị ấy bảo 6tr,còn nói chị không tính chuyện cả cái điên thoại của chị là nghĩ cho em lắm rồi, em làm mất máy của chị, em phải chịu trách nhiệm cho chị ý. rồi còn nói không nhớ rõ tên máy, em bảo vậy chị còn giấy bảo hành không thì cho em mượn để em tìm thông tin rồi mua máy cho chị, chị ý cũng k đồng ý rồi còn nói nếu mua thì mua máy hp hoặc dell cho chị chứ chị k dùng loại khác, nếu có tầm 6-7tr thì các em tự chịu, chị chỉ cần có máy.


thế hôm sau em đi làm, chị lại gọi em sang cửa hàng bên kia nói chuyện, nhưng cũng không nói rõ ý định của chị ấy là như thế nào, cứ loanh quanh cái chuyện đưa 6 tr vs mua máy tính trả chị ý. mà chị ý bảo chị ý quên tên máy, chỉ nhớ là hp i5 tầm 16inch, mà chị ý lại bảo là chị đã đi hỏi giá của cái máy tinh như của chị là tầm 6-7tr, bây giờ các em chỉ đưa cho chị 5tr-5tr hơn thì chẳng lẽ chị lại phải bù vào. xong lúc sau lại nói là nếu máy tầm 6-7tr mà đắt quá thì chị sẽ bù thêm cho các em, chứ bảo em đưa cho chị có 4-5tr thì là không đk, bla bla..


chị ấy nói lằng nhằng mãi xong còn nói với em là; vì chị quý em nên chị mới muốn giải quyết theo kieru tình cảm chị em với nhau, chứ nếu bây giờ làm to chuyện ra thì người thiệt chỉ có em, vì nếu muốn thì chị sẽ cầm máy tính của em bán đi và bảo chị na đưa lương của em cho chị để chị mua máy mới (em vẫn chưa lấy lương, chị chủ vẫn cầm lương của em); hoặc giả không thì báo công an thì người thiệt vẫn là em vì cái lí sẽ không bao giờ về phía em, vì họ cũng sẽ như chị, sẽ nghĩ em thông đồng với người ngoài để lấy đồ của chị, không ai tin em đâu.


thực sự nghe xong cau đấy em rất ức. nói rõ ràng ra là em đến đây làm là trông coi cửa hàng quần áo cho chị na, đồ của chị vân anh k thuộc quyền quản lí của em, chị ấy cũng không bảo em trông hộ, chẳng qua là bị mất đúng cái lúc khung giờ làm của em nên em phải chịu, chứ nếu là chị na hoặc chị vân anh ở đấy mà mất thì nó lại khác. trong khi chính chị ấy bảo điện thoại chị ấy sạc để đấy là do chị ấy cũng không dặn em phải trông, mà công nhận em cũng không biết chị ấy để điện thoại ở đấy, nên chị ấy sẽ tuej chị chuyện cái điện thoại, còn máy tính là em sẽ chịu. vậy mà bây giờ chị ấy lại lôi cả chuyện cái điệ thoại ra hù em, rồi bảo em thông đồng vói ng ngoài để lấy đồ của chị ấy đi. mà chị ấy nói cái giọng rất vênh váo, tuy em kém hơn chị ấy 2 tuổi nhưng em cũng chẳng thể chấp nhận đk.


vòng vo 1 lúc, cuối cùng thì em nói: ''nếu chị không nói rõ ý của chị thì cho em nói rõ ý của em: em muốn đền máy tính cho chị, xing chị tả lại máy tính cho em, em sẽ mua cho chị đúng cái máy tính chị yêu cầu là máy hp, i5,màn hình 15-16inch cho chị, như thế đk chưa ạ?''. thì chị ấy lại bảo lả: ''em phải hiểu là máy tính của chị mua lúc đấy là tầm 12tr r, bây giờ theo nguyên tắc là chị phải càm máy tính của em và em bù cho chị số tiền đúng bằng 1 nửa giá tiền là 6tr, còn nếu bây giờ em mua máy cho chị cũng đk thôi, nhưng phải làm máy mà dùng được được 1 chút chứ hơi tí là hỏng thì cũng không đk, mà giờ máy tính rất rẻ, tầm 3-4tr làm mua đk r, nhưng chị chỉ sợ cái loại máy tính như của chị là không còn nữa, đến lúc đấy mau phải cái máy đắt cũng thiệt cho các em, mà em yên tâm chị không để cho các em phải thiệt, nếu là cái loại máy tốt hơn thì chị sẽ bù thêm tiền cho các em, còn bây giwof ý em là thế nào''. em đến lộn ruột các bác ạ, em vừa nói ý của em thêm 1 lần nữa thì chị ý lại bảo: ''bây giờ em không có tiếng nói ở đây, đợi khi nào chị na đi chơi về (là ngày mai ạ) thì em bảo chị gái em đến đây rồi mấy chị em nói chuyện với nhau tiếp, thôi em sang bên kia bán hàng tiếp đi''.


em thề với mọi người là em không hiểu ý của chị vân anh là như thế nào nữa, rõ ràng chuyện mất đồ này là không liên quan đến chị gái em và chị na, thế mà chị y s lại lôi 2 chị kia vào làm cái gì, lại còn bảo em k có tiếng nói nữa chứ. chả nhẽ lại nhảy bổ vào bảo em k có tiến nói thì còn gọi em sang nói chuyện làm cái gì?


phát điên lên mất, xong lại còn cứ phủ đầu là lỗi tại em do em làm mất máy tính nên phải chịu trách nhiệm, xong còn giở thói xã hội đen là em thích kiểu gì chị ấy cũng chiều, bạn bè chị không thiếu, nếu em không đền thì chị sẽ có cách em đưa bằng được.. em đến khốn khổ thôi mọi người ạ


sau đó em về cửa hàng gọi điện cho chị na, (vì em muốn chị na nghe từ 2 phía) gọi đến hơn chục cuộc chị ý mới bắt máy, em kể lại cho chị ý nghe thì chị ý bảo hôm qua chị vân anh kể cho chị nghe rồi, chị na bảo là bây giờ ý của chị vân anh là muốn bọn em mua cho chị vân anh cái máy tính với yêu cầu như chị vân anh đưa ra, nếu các em chưa có tiền thì mai chị về rồi em qua lấy tiền lương để mua máy cho chị vân anh; xong chị na còn nói cái kiểu như là em và chị gái em thông đồng với người ngoài để lấy đồ của chị vân anh (vì sau khi em nc vs chị vân anh xong, em còn gọi cho cả chị nhung, xong chị nhung đến chỗ em làm hỏi rõ em vs chị vân anh nc như thế nào), em để loa ngoài nên chị em cũng nghe đk, chị em cũng ức lắm, chị ý còn khóc nữa, chị nhung còn bảo em là thôi, cùng lắm là không cần tiền lương vs máy tính nữa. xong em chán quá, nhắn tin cho chị na: ''em chán lắm rồi, chị cho em nghỉ việc ạ" (đang nhẽ còn làm nốt ngày mai nữa vì chị ấy thanh lí cửa hàng cho ngta, mai là bàn giao cửa hàng), chị na nt lại cho em: ''ừ, mai e, đến lấy lương, giờ chị cho em nghỉ". thế là em vs chị gái em về phòng trọ, về đến nơi chị ý khóc nức nở: "tưởng đi làm để đỡ đần cho bố mẹ, giờ thì phải làm sao đây, lại còn bị họ sỉ nhục như trộm không bằng"


em buồn lắm, giờ phải làm sao đây mọi người?? :(