Thấy nhiều bạn lên đây than là thất nghiệp tràn lan mà hình như nó cũng là chuyện ai cũng phải gặp bây giờ vậy/


Như em đây 25 rùi chứ có nhỏ nhắn gì đâu, cũng tốt nghiệp gần hết 2 năm rùi mà nhìn lại thấy mà muốn rùng mình. Em học ngành quản trị kinh doanh chuyên ngành xuất nhập khẩu ở một trường dân lập, từ lúc đi thực tập tìm cty để vô là không dễ rồi, ác cái cái trường em cũng bảo các em sinh viên tự tìm chỗ, chừng nào bất khả kháng hãy kêu trường, lúc đó em mới gọi cho mười mấy cty xnk mà chẳng có ai kêu cả, đành phải nhờ người wen giới thiệu, nhà em ở tphcm mà đánh xe xuống tận bình dương để thực tập mà có đồng lương nào đâu , vậy mà xuống đó tính hay hỏi han làm phiền vài người , được cái hãnh diện là làm cty xnk nược ngoài lớn thứ 3 việt nam , vậy mà mấy tải liệu tiếng anh này nọ em cũng đọc viết ok,nhiều lúc có cái gì ko hiểu thì phải hỏi mà, bị la té tát, tối mày tối mặt luôn, ý là 2, 3 ngày em mua đồ cho mấy người ở phòng đó ăn ko, vậy mà còn bị ghét, hic hic sống sao cho vừa lòng người.


Tốt nghiệp xong với trình độ là đứa khá tiếng anh nhất trong nhóm và trong lớp luôn, vậy mà nộp cả trăm chổ ko 1 chỗ nào nhận, nộp qua thu ngân nhà hàng thì ngta thấy bằng cũng cao quá sợ đào tạo xong chạy mất, nộp làm thư ký thì cha giám đốc khó ơi là khó đòi phải kinh nghiệm, thông minh, nộp hoài rồi cũng chán, mình lại quay qua hỏi người quen lúc đó đang làm trường phòng bên ngân hàng, ui ông ấy chê mình thậm tệ, cuối cùng kết thúc bằng chữ tiến $$$ 500tr đến 1 tỷ, mà nhà em nghèo làm gì có số đó hic.


Cũng ngót mấy tháng ở nhà ăn không, cũng may là nhà có gia công nên cũng ko phải gọi là đứa ăn ko ngồi rồi nhưng mà cũng buồn lắm. Rồi cũng trôi qua mấy tháng, được 1 người wen giới thiệu, em vô làm nhân viên phòng cung ứng cho 1 công ty hoa,làm chung với mấy nhỏ cung ứng và 2 nhỏ phiên dịch, cty có chính sách người cũ dạy người mới làm việc vậy mà vô đó bọn nó ko những ko chỉ mà còn bị đì sát ván, nhỏ trưởng phòng đó thì lo nơm nớp mất ghế vì em bằng đại học đúng chuyên ngành mà còn giỏi anh văn hơn gần bằng em phiên dịch luôn nên ông giám đốc cực kỳ yêu quý mình ổng họp hoài và luôn hỏi mình về chính sách cải cách phòng này, với lại có đứa nào trình độ như mình mà chịu mức lương 2 triệu rưỡi và 1 bữa cơm trưa ko, chưa tính nhiều hôm trời mưa tầm tã , nước ngập lênh láng qua đầu xe,tự mình đẩy xe cả tháng qua nước mà muốn khóc ròng.cuối cùng tụi nó cũng thành công, dù em làm được chỉ với vài sơ xuất nhỏ nhưng nó lại nói với ông giám đốc em vô dụng, tất nhiên ngta phải tin người cũ hơn, em bị chuyển qua phòng sale, đêm đó em khóc ròng, làm thêm 1 tháng mấy nữa em xin nghỉ vì có miệng lưỡi đâu mà bán hàng, ngta bán cả trăm còn em bán được có mười mấy triệu, chưa tính bán hàng mà ko có 1 cái hợp đồng, cứ nhắm mắt đưa chân mà bán, mất thì mình tự chịu mà còn mấy thùng hàng bẳng sắt nặng nề mà phải khuân bằng tay mỗi ngày,chưa tính may mấy cái bao ít khi may nổi vì trước giờ ở nhà chỉ có ăn học thui, cuối cùng chỗ người wen giới thiệu mà phải nghỉ vì chịu hết nổi, lúc đó cũng khoảng cuối năm trước.


Đầu năm nay lại tiếp tục vững ý chí mà nộp đơn hoài xin việc, rùi cũng tiếp tục mấy tháng ròng trôi qua xin việc làm nhân viên văn phòng cũng ko có ai kêu, mấy đứa bạn cũ cũng long nhong chẳng gì ra gì, đứa có việc thì cũng người wen giới thiệu, còn không thì cứ móc tiền ra mới có chỗ làm, vài đứa chán quá cũng về quê, thấy cảnh đó mà nản,rồi cty cũ ở bd cũng kêu làm mà thấy đi xa quá mà lương cũng ko bao nhiêu, em làm là phải đủ sống chứ ko để bố mẹ nuôi, mặc dù nhà em cũng nói dữ lắm , rùi em cũng bỏ, rùi bạn của mẹ em có chồng làm bên sở thuế, bên em cũng quà cáp này nọ, ấy vậy mà lần đầu họ còn niềm nở, mấy lần sau thay đổi thái độ, cuối cùng cũng phải có $$$ thì mới vào làm được, thế là thôi ko nghĩ tới nữa, nhà mới nói thui con bỏ bằng mà làm công nhân hay bán hàng hay gì đó đi, nghĩ mà tủi thân, quẫn trí, sao thấy xấu hổ và nhục nhã ra trường 2 năm trời mà tất cả chỉ là số 0. Cũng may mới đây xin vào 1 cty nước ngoài và được nhận làm nhân viên cskh và hỗ trợ kỹ thuật lương cứng cũng chỉ 3 triệu thui, nhưng mà cũng train rùi thử việc tùm lum, cũng chưa biết sẽ ra sao nữa.


Mọi người ở đây ai có hoàn cảnh giống em xin cho em lời khuyên thật sự em ko biết tại sao đời em nó lại tệ hại như vậy hic hic [-(