Đọc tên mình trong danh sách thành viên tích cực của WTT mà cảm thấy xấu hổ, vì bản thân mình chẳng tích cực chút nào. Xin cảm ơn các bạn đã vote cho mình.


Tự cảm thấy mình có bổn phận phải đền đáp lại WTT và nhà Thư giãn/Sách truyện thơ. Mà mình chẳng có chút gì để đền đáp lại ngoài mấy bài viết lẩm cẩm. Thôi cũng xin đưa lên đây hầu chuyện cho vui. Dù biết rằng thể loại mình viết sẽ không đáp ứng với thị hiếu của hầu hết các bạn trên WTT, vì ở đây gần hết là người trẻ, năng động - mà mình chỉ có thể viết cho người già đọc (người già thì mấy ai lạng lướt trên NET đâu). Thôi đành như các cụ hay nói là: Qúy ở tấm lòng.


Chuyện mà mình sắp kể ra đây là mình viết lại từ một câu chuyện có thực ngoài đời. Do tình tiết câu chuyện và cũng do sức viết của mình có hạn nên những trang đầu rất chi là SẾN. Mong các bạn bỏ qua.