Chương một


1.


Em ơi! Hà Nội - phố!


Ta còn em mùi hoàng lan


còn em hoa sữa.


Tiếng giày gọi đường khuya


thang gác cọt kẹt thời gian


thân gỗ...


Ta còn em màu xanh thật đêm


ngôi sao lẻ


xào xạc chùm cây gió


chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ


lá thư quên địa chỉ


quay về...


2.


Ta còn em một gốc cây


một cột đèn


ai đó chờ ai?


tóc cắt ngang


xõa xõa bờ vai...


Ta còn em ngã ba nào?


chiếc khăn quàng tím đỏ,


khuôn mặt chưa quen


bỗng xôn xao nỗi khổ!


góc phố ấy mở đầu


trang tình sử ! ...


3.


Ta còn em con đường vắng


rì rào cơn lốc nhỏ


gót chân ai qua mùa lá đổ?


nhà thờ Cửa Bắc,


chiều tan lễ,


chuông nguyện còn mãi ngân nga...


Chương hai


6.


Ta còn em khúc tự tình ca


đôi chim khuyên gọi nhau


trong bụi cỏ


đôi guốc bỏ quên bên ghế đá,


riếng ve ra rả mùa hè...


Còn em đường cũ Cổ Ngư


la đà,


cành phượng vĩ.


hoàng hôn xa đến tự bao giờ,


nắng chiều phai trên sóng Tây Hồ.


những bước chân tìm nhau


rất vội,


tiếng thì thầm sớm hôm buổi tối,


cuộc tình hờ


bỗng chốc


nghiêm trang...


Chương ba


9.


Ta còn em đường lượn mái cong


ngôi chùa cũ,


tháng năm buồn lệch xô ngói âm dương


ai đó ngồi bên gốc đại,


chợt quên ai kia


đứng đợi bên đường.


Chương bốn


10.


Em ơi! Hà Nội - phố!


Ta còn em đám mây in bóng rồng bay


cổng đền Quan Thánh


cờ đuôi nheo ngũ sắc


còn em dãy bia đá


nhân hình hội tụ


rêu phong gìn giữ nét tài hoa...


(...)


Ta còn em tiếng trống tan trường


áo thanh thiên điệp màu liễu rủ.


Đôi guốc cao mài mòn đại lộ,


một ngả nào lưu dấu gót tài hoa.


Còn em mãi mãi dáng kiêu sa


lặng lẽ theo em về phố ...


11.


Ta còn em những ánh sao sa,


tia hồi quang


chớp chớp trên đường


toa xe điện cuối ngày,


áo bành tô cũ nát...


Lanh canh! Lanh canh!


tiếng hàng ngày hay hồi âm


thuở chiềng khua ?


Ta còn em ngọn đèn khuya


vùng sáng nhỏ


bà quán mải mê câu chuyện


nàng Kiều


rượu làng Vân lung linh men ngọt


mắt cô nàng lúng liếng, đong đưa


những chàng trai say suốt mùa ...


Chương năm


13.


Ta còn em cánh cửa sắt


lâu ngày không mở.


nhà ai?


qua đó


bâng khuâng nhớ tuổi học trò


Còn em giàn thiên lý chết khô,


cỏ mọc hoang trong vườn nắng,


còn em tiếng guitar


bập bùng


tự sự


châm lửa điếu thuốc cuối cùng


xập xòa


kỷ niệm.


Đêm Kinh Kỳ thuở ấy,


xanh lơ ...


17.


Ta còn em chiếc lá bàng đầu tiên


nhuộm đỏ


Cô gái gặp nắng hanh


chợt hồng đôi má


Cơn mưa nào đi nhanh qua phố


một chút xanh hơn


trời Hà nội hôm qua...


Ta còn em cô hàng hoa


gánh mùa thu


qua cổng chợ


những chùm hoa tím


ngát


mùa thu ...


Chương sáu


18.


Em ơi! Hà Nội - phố!


Ta còn em một màu xanh thời gian


chợt nhòe,


chợt hiện


chợt lung linh ngọn nến,


chợt mong manh


một dáng


một hình


20.


Ta còn em một phút mê cuồng


người nghệ sĩ lang thang hè phố


bơ vơ


không nhớ nổi con đường.


ngay trước cổng nhà mẹ cha


Còn em một bóng chiều sa


những câu thơ, những bức tranh


đời đời


lỡ dở...


Chương bảy


21.


Em ơi! Hà Nội - phố!


Ta còn em những giọt sương


nhòa nhòa bóng điện


mặt nước Hồ Gươm


một đêm trở lạnh.


cánh nhạn chao nghiêng


chiều cuối,


giã từ...


23.


Em ơi! Hà Nội - phố!


Ta còn em cánh tay trần


mở cửa


mùa Xuân trong khung:


giò phong lan


điệp vàng rực rỡ


từng cây khô óng ả sợi tơ hồng


Đường phố dài


chi chít chồi sinh


màu ước vọng in hình


xanh nõn lá...


Ta còn em,


Hà Nội - phố, em ơi!


Ta còn em,


Em ơi! Hà Nội, phố...