Đợt này mới lên chức phó giám đốc nên Tùng đi suốt. Một tuần có khi anh chỉ ăn với vợ 1, 2 bữa cơm tối còn đâu đều vắng mặt đến tận khuya muộn mới về và luôn trong tình trạng say bí tỷ. Thấy chồng ngày càng hư hỏng và thờ ơ với vợ con Thùy nhiều lần nhắc kéo Tùng, nhưng anh đều gạt phắt đi mà bảo vợ:



- Phó giám đốc mà lúc nào cũng ở nhà ôm váy vợ để thiên hạ cười cho à. Tôi giờ là người có tiền, có quyền thì phải đi gặp người này người kia. Cô làm vợ thì phải hiểu điều đó chứ.


Lắc đầu ngán ngẩm trước thái độ của chồng, Thùy cũng hết cách. Giờ chỉ mong cái thai 4 tháng này, sẽ làm anh hồi tâm chuyển ý mà quan tâm tới mẹ con cô hơn. Biết vợ có bầu đứa 2, lại là con trai Tùng cũng thích lắm. Anh tỏ ra quan tâm vợ được mấy hôm, rồi đâu lại đóng đấy. Cứ thế Thùy lúc nào cũng ôm bụng bầu ru bé Mỳ (con gái 6 tuổi của vợ chồng Thùy) ngủ mà chờ chồng về mỗi đêm.



Vẫn như mọi hôm, hôm nay cuối tuần Tùng cũng vắng nhà từ sáng đến tận tối muộn. Ngóng chồng mãi không thấy về mà tự nhiên Thùy lại ngâm ngẩm đau bụng, cô liền gọi điện cho chồng nhưng anh không bắt máy. Vừa hay lúc đó con gái kêu buồn đi vệ sinh, đưa con ra nhà tắm đi vệ sinh xong, chưa kịp kéo quần lên thì con bé thấy chậu nước liền ra nghịch rồi hất tung tóe ra sàn nhà.



Bực vì con nghịch dai, Thùy đi lấy cây lau nhà xử lý chỗ sàn nhà ướt đó. Vừa với được cây lau nhà thì cô trượt chân ngã huỵch một cái đau điếng. Thấy mẹ ngã nằm bất động dưới sàn nhà, máu me chảy khắp chân bé Mỳ sợ quá khóc thét lên. Nó vội lấy điện thoại của Thùy bấm máy gọi điện cho bố.



Bé Mỳ gọi 1, 2….10 cuộc thì Tùng mới chịu bắt máy. Giọng nó vừa run vừa sợ khóc thét lên trong điện thoại khiến Tùng sợ tím tái mặt mày.



- Bố… bố…ơi, mẹ…mẹ. – Bé Mỳ khóc nấc lên, nói không ra tiếng.



- Có chuyện gì vậy con gái yêu. Mẹ làm sao cơ, bình tĩnh nói cho bố nghe xem nào.


- Mẹ… mẹ bị ngã, mẹ nằm im tại chỗ không nói gì cả. Máu chảy khắp người mẹ bố à, có phải mẹ chết rồi không bố? – Nó cứ thế khóc to lên.



- Con ngoan. Mẹ không sao đâu, con ở yên nhà với mẹ bố sẽ về ngay đây.



Cúp điện thoại, Tùng vội cáo khách hàng về nhà với vợ ngay lập tức. Phóng như bay về nhà Tùng lo quá, có khi nào vợ anh lại như lời con gái nói không? Không thể nào, vợ anh không thể ra đi như thế được. – Tùng trấn an mình thế.



Vừa về đến nhà Tùng lao thẳng vào trong, nhìn thấy con khóc khóc thét lên người run bần bật Tùng suýt xỉu vì thấy vợ nằm sõng xoài trên vũng máu. Chạy đến ôm vợ vào lòng và gọi tên Thùy như khóc mà vợ anh cũng không tỉnh lại. Vội gọi cấp cứu đưa vợ vào viện ngay. Bố con Tùng vừa sợ hãi vừa lo lắng đi đi lại lại trước cửa phòng cấp cứu chờ bác sĩ ra. Vừa thấy bác sĩ mở cửa Tùng chạy thẳng tới khẩn khoản hỏi tình hình của vợ mình.


- Bác sĩ, vợ tôi ổn chứ? Cô ấy vẫn còn sống đúng không ạ.


- Vợ anh bị ngã tác động trực tiếp đến cái thai trong bụng. Chúng tôi cố hết sức cứu được chị nhà, còn đứa bé trong bụng thì… Xin lỗi anh. Chị nhà bị mất nhiều máu nên choáng, hơn tiếng nữa chị ấy sẽ tỉnh lại. Tốt nhất là khi vào thăm anh đừng nhắc đến chuyện sảy thai để chị ấy khỏi kích động.



Buông bàn tay như đang cố hy vọng rằng bác sĩ nói: “Mẹ con cô ấy không sao cả”. Nhưng mọi chuyện đã khác hoàn toàn. Giờ đây anh mất đi đứa con trai sắp chào đời của mình, còn vợ thì đang nằm trên giường bệnh kia. Tại anh ham hố quyền cao chức trọng, tối ngày bỏ vợ bầu ở nhà 1 mình với con nhỏ nên mới ra cơ sự này. Tại anh, tất cả là tại anh hết mà. Anh là thằng tồi, thằng chồng hèn hạ. – Tùng tự đấm vào ngực mình như để hành hạ bản thân.


Lát sau bế con gái vào phòng thăm vợ, nhìn vợ nằm đó vẻ mặt đau đớn buồn tủi mà anh thương vợ quá. Có lẽ Tùng nên từ bỏ những thứ vật chất, quyền thế hư ảo kia về chăm lo cho vợ thật tốt. Vợ anh đã khổ và hi sinh quá nhiều rồi.


Về nhà sau mấy hôm nằm viện khi nghe chồng nói mình bị sảy thai, Thùy phát điên lên. Cô sốc, sốc vô cùng. Đứa con bé bỏng chưa kịp chào đời của cô đã ra đi trong đau đớn như vậy sao? Thùy khóc nấc lên, cô không thể chấp nhận được chuyện này.



Ôm vợ vào lòng an ủi, Tùng khóc, giọt nước mắt đắng chát muộn màng của Tùng hòa với giọt nước mắt đau xót, đắng chát của vợ khiến cảm giác tội lỗi trong Tùng lại lớn hơn bao giờ hết. Vợ không nói, không trách Tùng nửa lời, nhưng anh biết chuyện này do anh mà ra. Giờ anh chỉ biết lấy tình yêu, sự quan tâm để bù đắp và tạ lỗi với vợ thôi. Hơn lúc nào hết anh muốn thốt ra lời xin lỗi, dù đã quá muộn để nói lời đó.



st