Gái miền nam nó yêu mình, mình là ông chủ. Đúng kiểu xuất giá tòng phu. Mình đi làm vất vả về muộn, say xỉn, nó chạy ra ngọt ngào: anh đi làm về có mệt không. Anh ăn gì, uống gì.


Gái bắc, nó yêu mình, nó sở hữu mình luôn. Đi làm về muộn 15 phút, mặt nó như cái mâm.


Gái nam mình xỉn, nó chăm mình nôn mửa các kiểu


Gái bắc mình xỉn, nó gọi đt cho bạn mình để kiểm tra đi đâu, mình xỉn, nôn mửa, thì kệ mình.



Gái nam nó không đòi hỏi nhiều trách nhiệm. Yêu và cưới tự nhiên như không. Con gái bắc, mình cầm tay nó là nó coi như mình có trách nhiệm với nó cả đời. Thế mới tệ chứ.


Gái miền nam gần như không có khái niệm bình đẳng giới. :D:D:D thì lại bình đẳng quá. Nhiều khi không biết ai là tướng trong gia đình.


Gái bắc mà có chồng tòng teng, nó cắt chim luôn. Vì nó cho rằng chim chồng nó là của nó. Cắt xong rồi ngồi khóc hu hu.


Gái nam mà có chồng tòng teng. Nó đến phang con kia bét nhè luôn. Xong về nhà vẫn thờ chồng như một, chả vấn đề đ’o gì.


Gái bắc mà ko hài lòng về chồng, ví dụ chồng lăng nhăng. Đến cơ quan kể um với chị em đồng nghiệp. Chị em xúm lại “Bỏ mẹ nó đi, cần đ’o gì”. Bình đẳng giới mà


Gái nam thì không có khái niệm không hài lòng về chồng.


Nhưng gái nam, nó là bồ mình, nó là vợ mình, mình phải lo cho nó đến tận răng. Tức là mình làm ăn ngày càng phải tấn tới. Mình sa cơ lỡ vận, nó té mẹ nó luôn.


Gái bắc, mình sa cơ, nó đi bán rau, bán cháo để nuôi mình.


Nhưng tình yêu thường mù quáng. Vậy gái nam gái bắc phân biệt làm gì. Thời buổi giá trị đảo lộn. Yêu được là hạnh phúc lắm rồi. Phân biệt cho vui thôi.


Nguồn :)):))


Copy về cho chị em đọc hehe:Embarrassment:


http://mdoctruyen.com/gai-nam-va-gai-bac/