CÁI THEN CỬA



Câu chuyện của ông anh thứ nhất



Mình chơi thân với một ông anh trong ngành Công an, lính phòng chống ma túy. Anh ấy là người liêm khiết, nên khi lên phụ trách phòng chống ma túy trên một địa bàn, anh kiên quyết dẹp tệ nạn và nói “không” với tiêu cực, quyết không thỏa hiệp.



Bọn“kinh doanh” ma túy trên địa bàn không chịu thua. Chúng trả thù bằng cách “cho”con của anh vào vòng nghiện ngập. Chúng bủa vây, giăng lưới và thằng bé, lúc đó học cấp hai, không thoát. Từ một học sinh giỏi và ngoan ngoãn, thằng bé nghiện, càng về sau càng nặng. Đau khổ quá, anh ấy có lần tâm sự: “Mình làm cha mà sao không bảo vệ được con”.



Câu chuyện ông anh thứ hai



Trong số người quen có một anh doanh nhân, mấy năm nay ăn nên làm ra, kiếm được tiền. Từ một người giản dị, anh ấy biến thành một con người khác.



Anh mua một lúc năm cái ô tô. Vợ con hai chiếc, một mình đi ba chiếc trong đó có những thứ cực kỳ đỏng đảnh, mỗi lần hỏng là tiền sửa đủ mua cái xe máy SH. Bán đi thì tiền lỗ mua được cái ô tô hạng trung bình, còn hạng mèng mèng mua được hai chiếc.



Có hôm được đi ké anh ấy trên ô tô BMW X5, anh khoe: “Cái điện thoại của tao bây giờ kết nối cả hệ thống camera ở nhà, ô-sin làm gì cũng biết. Khóa tao lắp toàn đồ Israel, con đi học có xe đưa xe đón, yên tâm luôn, chẳng cần phải để mắt đến bọn nhóc làm gì!”.



Mình nhịn hết nổi: “Em nói thật, những thứ đó của anh chẳng có ý nghĩa vì với em, chứ chưa nói gì đến có ý nghĩa với xã hội. Anh khoe giàu là quyền của anh, nhưng nó cũng dễ đập vào mắt người khác. Ở thời buổi này, không hay ho đâu. Đến đây mình kể câu chuyện của ông anh thứ nhất trên đây. Đấy, anh ấy là công an mà còn không nắm tay được từ sáng đến tối, có bảo vệ được con đâu? Anh nghĩ là con anh tụi xấu nó không túm được sao?”.



Rồi mình chỉ đôi chân đi giày thể thao, nhưng lại có đôi bít tất đen dài đến đầu gối của ông: “Ví dụ như cách ăn mặc này của anh, nhìn chung là không đúng cách, thay vì đi giày thể thao kèm bít tất ngắn, ai đời anh dùng tất dài dành cho giày da, comlê để đi cặp với giày thể thao. Tiền có biến anh thành người có gu được đâu!”.



Cả hai câu chuyện có cùng một điểm chung, hiện nay gần như chúng ta khó bảo vệ được gia đình mình. Có thể chúng ta bảo vệ được gia đình trước sự đe dọa của bạo lực, nhưng gần như bó tay trước tệ nạn đang ngày ngày rình rập con em của mỗi gia đình.



Bạn có thể có tiền thuê cả dàn vệ sĩ đi theo con, nhưng bạn không thể đưa vệ sĩ vào ngồi cạnh con bạn trong lớp, lại càng không thể ngăn con bạn đến các cuộc vui. Đó là nói đến cha mẹ có tâm mà chỉ thiếu có thời gian, còn chưa nói đến những ông bố bà mẹ vẫn ngày ngày làm giàu bằng những cách rất “phi tiêu chuẩn,” con cái nhìn gương đó mà học theo, sao mà chúng thành người tốt cho được.



Cách duy nhất để bảo vệ con cái chúng ta là làm sao cho chúng hiểu được, biết được cách tự phòng vệ. Tiếc là trong cuộc sống cơm áo gạo tiền của chúng ta hiện nay, chúng ta đang quá mê mải mà quên mất có một góc quý giá của cuộc sống: làm bạn với con, dạy chúng nên người…




Hình minh họa


TG: Phúc Lai