Từ khi về nhà chồng, em đã dặn lòng dù có thế nào cũng phải nhường nhịn và không được cãi lại mẹ chồng. Nhưng hình như mình càng hiền, họ càng dễ bắt nạt hay sao ấy các chị ạ.

Chồng em là dân công trình. Có đợt bận việc, cả tháng anh chẳng về nhà. Em thì ở nhà sống cùng mẹ chồng. Thú thật bà mà dễ tính thì không thành vấn đề. Đằng này mẹ chồng em cực kỳ khó tính, đã thế còn hay soi mói và nói xấu con dâu.

Mẹ chồng em có tuổi rồi. Bà khó ngủ và cũng dậy từ rất sớm. Có những hôm, bà dậy lúc 4 giờ sáng rồi mở tivi ầm ầm. Em không ngủ được nên ra ngoài phòng khách ngồi. Thấy thế, mẹ chồng lại giả vờ hỏi han:

“Sao không ngủ tiếp đi, còn sớm mà”.

Hỏi vậy thôi chứ sáng mai, bà sẽ sang ngay nhà hàng xóm rồi bảo em ngủ đến nứt mắt mới dậy.

Trước đây em biết tính mẹ chồng, nhưng không chấp vì nghĩ bà chẳng đụng đến mình là được. Rồi khi em có con, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu mới trở nên tồi tệ.

Thời bây giờ mà vẫn có người bắt con dâu phải nằm than các chị ạ. Trời nóng như đổ lửa, mẹ chồng không cho em bật quạt, cũng không cho gió vào trong phòng. Phòng ngủ của em như cái hầm, con thì túa mồ hôi ướt đẫm áo.

Em lo con bị viêm phổi nên quạt. Thế mà mẹ chồng giật lấy bảo:

“Đã nói không làm sao đâu còn lo. Tôi nuôi 4 đứa con đứa nào đứa nấy chả cần viên thuốc nào. Cô đừng có trứng khôn hơn vịt”.

Lúc đầu em còn cố nghe. Vì chồng cũng dặn như thế. Nhưng có một chuyện như này các chị ạ. Con em đi tiêm về, đầu hâm hấp, em kẹp nhiệt độ là 38 độ. Bình thường trẻ con phải 38,5 độ mới uống thuốc. Bác sĩ đã dặn như vậy, nhưng mẹ chồng em không nghe. Bà cứ lăm le viên thuốc bắt em cho con uống.

Xong rồi không cho cháu uống thuốc tây được, bà đi sang hàng xóm xin lá về giã rồi lấy nước cho cháu. Em thấy quá vô lý với cách chăm cháu của mẹ chồng nên nói lại. Rồi cuối cùng, hai mẹ con to tiếng.

Chăm con mệt mỏi, đã thế còn cãi nhau với mẹ chồng. Em ức chế quá nên bật khóc:

“Mẹ cảm thấy khó chịu về con thì cứ nói, nhưng con của con, con có quyền được bảo vệ”.

“À, thế ra ý cô tôi muốn hại cháu nội tôi à? Càng nói càng bực mình, cô cuốn xéo về nhà cô đi cho khuất mắt tôi”.

“Mẹ ơi, cưới xin long trọng thế nào thì giờ mẹ trả con về như vậy. Mai mẹ gọi các bác sang nói chuyện với nhà con đi, con về luôn”.

Rồi em vào phòng đóng cửa ôm con. Bực quá các chị ạ. Chồng em đang trách em hỗn, nhưng con giun xéo mãi cũng quằn chứ. Các chị thấy em làm vậy có đúng không?

Loading interface...