Nếu siêu âm độ mờ da gáy và phát hiện con bị Down, mẹ có đủ can đảm để giữ lại con hay không?



Câu đầu tiên bác sĩ hỏi vợ chồng tôi sau khi cầm trên tay kết quả sàng lọc thai 13 tuần chính là “Anh chị quyết định giữ hay bỏ thai?”.



Lúc đó, tôi không còn có thể đứng vững được nữa các mẹ ạ! Chỉ ước sao mình là một bà mẹ thiếu hiểu biết để chưa từng nghe biết gì về lợi ích của sàng lọc dị tật thai. Và để rồi chẳng bao giờ phải nghe thấy câu hỏi điếng lòng đến thế.



Đối với tôi mà nói cuộc sống từ thời khắc đó đã hoàn toàn sụp đổ. Ngày đêm tôi luôn ám ảnh với những câu hỏi trong đầu "Phải làm sao đây? Con mình sẽ lớn lên và chịu đựng sự dè bỉu của bạn bè thế nào đây? Mọi người sẽ nhìn mình và nói tại bố mẹ không để đức nên con cái mới phải gánh chịu sao?....". Tất cả những nỗi sợ hãi ấy luôn nhốt tôi trong cùng cực của tuyệt vọng. Nhưng khi tình cờ xem được clip về hai em Griffin và Turner, tôi biết mình phải bắt đầu cùng con để viết lại trang mới cho cuộc sống của chính con và của cả nhà.



PaTPbc9BiU



Tôi biết, có rất nhiều bố mẹ không quan tâm đến điều gì khác ngoài việc nuôi dạy con thông minh. Điều đó không đáng trách và không có gì sai. Bản thân tôi, sau khi thử que 2 vạch, biết mình có thai thì từ khóa đầu tiên tôi tìm kiếm trên mạng cũng chỉ xoay quanh những cụm từ tương tự. Đó chỉ là một tất yếu cho mục đích phấn đấu cao nhất của tất cả những ai đang sống trong thời đại này.



Nhưng giờ đây, tôi biết mình sẽ phải thay đổi. Thay vì ước con thông minh, có trí nhớ siêu phàm, tôi chỉ ước con mình biết cầm bóp đánh răng, tự mặc cái quần, xỏ cái vớ và hạn chế bớt những hành động ngớ ngẩn... Thế là đủ! Điều đó cũng giống như khi Griffin tự hào cho mọi người thấy em mình biết biểu cảm gương mặt đúng với từng cảm xúc: vui, buồn và ngạc nhiên vậy.



Nhưng điều tôi muốn nói đến nhất chính là cảm giác mà Griffin đã truyền lại cho tôi.



Các mẹ có nhận ra rằng Griffin là cậu bé có con mắt thứ ba hay không? Dường như bất cứ lúc nào cậu bé cũng để mắt đến hành động của em trai mình. Mỗi khi Tunner có hành động ngớ ngẩn thì ngay lập tức, Griffin lại “bắn” thẳng vào mắt em mình một ánh mắt đầy yêu thương và sau đó mỉm cười rất trìu mến? Điều đó thực sự đã có hiệu lực với cậu em bị Down. Chẳng thế mà, khi ở bên anh trai của mình, Turner lúc nào cũng bừng sáng niềm hạnh phúc mà bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy và cảm nhận được.



Turner đúng là bị Down thật nhưng tôi thấy con chẳng có gì khác biệt khi ở bên người anh trai Griffin của mình cả. Griffin thực sự đã làm được vai trò của cả một người anh lớn, một người bạn và là một người hùng của chính em trai mình. Vậy thì tại sao một người mẹ như tôi lại hèn nhát để rồi chẳng thể tin mình sẽ làm được điều gì đó như con? Nếu như một người anh trai có thể dùng cuộc sống của mình để trở thành một chỗ dựa êm ái nhất, biến cuộc sống bế tắc của một người em bị Down trở nên bình thường nhất có thể thì tôi, một người mẹ phải làm được hơn thế, hơn thế và hơn thế nữa!



Suốt đêm, tôi đã không tài nào chợp mắt được khi trằn trọc về quyết định giữ lại cái thai bị hội chứng Down này. Nhưng sáng nay ra, tôi sẽ rửa mặt thật sạch để khẳng định chắc nịch với bác sĩ rằng: “Tôi muốn giữ lại con mình” để một ngày nào đó tôi cũng được nói với con “Con gái mẹ thật xinh đẹp” vào ngày con nắm chặt tay một chàng trai xa lạ nào đó để bước vào cuộc sống hôn nhân. TÔI TIN SẼ CÓ NGÀY ĐÓ!



Nhân đây, tôi cũng đã sưu tầm lại những kinh nghiệm nuôi dạy con bị Down của Deanna Smith, một bà mẹ có con bị Down rất nổi tiếng trên mạng xã hội Mỹ (một ngày nào đó tôi sẽ cần đến nó). Các mẹ nào đang trải qua những ngày tháng khó khăn nhất, có thể dùng nó để làm hành trang nhé!




Con là duy nhất: Đừng nghĩ mình chính là người khiến con mắc "hội chứng Down" vì điều đó sẽ khiến mẹ mãi mãi ngập chìm trong tuyệt vọng. Thay vào đó, hãy dành sức lực để cho con có được cuộc sống bình thường bởi ngoài những đặc điểm của một bệnh nhân Down, con vẫn có thể trở thành một đứa trẻ bình thường như bao trẻ khác.


Con bị Down vẫn có thể đạt được những cột mốc phát triển theo tiêu chuẩn: Nếu có một đứa con bị Down, bố mẹ nào cũng dễ rơi vào cạm bẫy so sánh giữa con mình với những đứa trẻ bình thường khác. Điều đó sẽ thực sự đẩy các mẹ vào đường cùng, không lối thoát. Do đó, hãy thôi so sánh và lập ra những mục tiêu gần nhất mà bé có thể đạt được. Quãng đường đạt được có thể xa hơn nhưng sau cùng, chắc chắn các con sẽ cán đích.


Có rất nhiều sự giúp đỡ: Có rất nhiều chuyên gia và tổ chức trong nước có thể hỗ trợ các gia đình có con bị Down để giúp các bé hòa nhập với xã hội hoặc đạt đến mốc phát triển chuẩn trong thời gian nhanh nhất có thể. Vậy nên, bố mẹ không bao giờ phải chiến đấu một mình khi nuôi dưỡng những em bé bị Down.


Tìm thấy những nét đẹp của bé bị Down: Đôi mắt xếch, một mí đặc trưng của trẻ bị Down đôi khi lại trở nên rất đỗi dịu dàng khi bé cười tít mắt gọi “ba ơi”, “mẹ ơi”. Điều đó, các mẹ cũng có thể thấy rất rõ khi cậu bé Turner gọi anh trai mình là “Bip” - tiếng gọi thân mật thay cho tên của anh trai Griffin vì cậu bé bị rối loạn ngôn ngữ.


Bé bị Down vẫn có thể biểu lộ các cung bậc cảm xúc khác nhau: Các mẹ có thấy trong clip gương mặt bé Turner biểu tỏ các cung bậc cảm xúc khác nhau theo lời anh trai không? Vì vậy, hãy tin rằng, con bạn cũng sẽ biểu thị tất cả cảm xúc đáng trân trọng nhất như bao trẻ khác, gồm: vui, buồn, ngớ ngẩn, tức giận, nhõng nhẽo, điên loạn và hồ hởi.


Thất vọng có thể trở thành động lực để mẹ sáng tạo phương pháp giáo dục con: Vì con cần một phương pháp giáo dục đặc biệt nên đôi khi những lúc rơi vào tuyệt vọng, mẹ sẽ tìm được cho mình giải pháp hữu hiệu nhất. Hãy tin vào điều đó!


Hội chứng Down sẽ không ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc sống của gia đình: Cuộc sống một đứa trẻ bị Down sẽ không làm cuộc sống của toàn bộ thành viên trong gia đình bị xáo trộn. Bố mẹ sẽ có những ngày tồi tệ nhất nhưng cũng sẽ cười trở lại khi bước qua ngày mới.



Tôi không nói mình đang nhẹ tênh để bước vào thử thách sẽ đi theo suốt cả cuộc đời mình. Nhưng ít nhất, cậu bé Griffin đã truyền cảm hứng để tôi, một bà mẹ đang hèn nhát muốn tước bỏ cuộc sống của con mình có thể chấp nhận được cú sốc này. Cảm ơn rất nhiều những ai đã cho tôi cơ hội được xem đoạn clip đầy yêu thương này để có tin vào quyết định khó khăn nhất của cuộc đời mình! :)