Các mẹ yêu quí,


Mình nhận được email này từ mẹ Jessica Jay cách đây 12 ngày, cũng trao đổi qua lại và đi xác minh, phân vân và do dự, mình quyết định post lên đây để mong ý kiến của cả nhà


========================================================


Chị Manly ơi, em tình cờ đọc trên trang ngoisao.net thấy có bạn viết bài này trong blog, vợ chồng anh chị này cũng đáng thương như bao hoàn cảnh khó khăn khác. Nhưng đây lại là người lớn chứ ko phải em nhỏ. Em đã nhắn bạn viết bài này post bài lên wtt sẽ có nhiều người biết hơn nhưng bạn ấy ko biết post (em cũng vậy, hic), em gửi đường link cho chị, chị xem có cách nào giúp họ không nhé. Em cảm ơn chị nhiều


http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2009/09/3B9CBC8E/.


Em copy cả phần nội dung mail bạn ấy trả lời em nhé: "Cám ơn bạn thật nhiều, nhưng ban co the nao giup tôi post bai nay len trang webtretho khong, vi toi khong biet cach post bai, toi chi viet thu the thoi, hien tai toi dang o can tho, toi co so dien thoai cua anh chi An do, ho vua chuyen sang phong so 7, ben phong vat ly tri lieu (ve ben tủy) cua benh vien dieu duong quận 8. Mong ban se chung tay cung toi de giup cho ho voi bot kho khan, cam on ban that nhieu nha."


Mong tin chị!


=========================================================


Hãy giúp đôi vợ chồng nặng chữ 'tình'


Chào các cô chú anh chị,


Thật sự những bài viết trên báo tôi chỉ đọc và tự chiêm nghiệm thôi chứ không có ý định sẽ viết bài và gửi về chuyên mục. Càng đọc, càng theo dõi thì lại càng thấy rất nhiều bài học dành cho mình trong cuộc đời làm người.


Kim Anh


Đời người ngắn hay dài không ai biết trước được, hãy sống tốt không chỉ cho bản thân mình mà còn vì con cái nữa. Đừng để lũ trẻ phải khóc, phải day dứt suốt cuộc đời bởi không ai sinh ra có thể lựa chọn cha mẹ cho mình.


Tôi có một câu chuyện, mong được kể ra đây để mọi người cùng chia sẻ. Mấy ngày nay tôi vào viện thăm một người dì đang ốm. Nằm chung phòng với dì tôi là một đôi vợ chồng từ dưới quê lên thành phố chữa chạy. Nhà họ xa lắm, ở tỉnh Đồng Tháp nhưng tuốt tận phía gần biên giới Campuchia.


Chính vì xa như vậy nên khi ốm, họ không biết đã mắc một bệnh nan y và cũng vì lam lũ nên họ không có điều kiện để khám chữa bệnh. Đến lúc không thể chịu nổi những cơn đau, họ mới khăn gói lên TP HCM để chữa chạy. Người vợ bị bướu tủy, đã mổ một lần, nhưng hai chân không thể đi lại được. Chị nằm liệt rất nhiều tháng rồi, và khi tôi gặp họ, người vợ vừa được phẫu thuật lần hai. Thật may mắn, lần phẫu thuật này, đôi chân chị đã có cảm giác. Nhìn người chồng túc trực bên giường vợ, lúc nào cũng xoa tay, bóp chân, lúc nào cũng cười nói pha trò cho vợ vui, tôi thật sự cảm động lắm.


Khi nhìn người chồng chăm sóc ẵm bồng vợ, lo cho chị từng li từng tí, từ việc ẵm vợ đi toilet rất nhẹ nhàng cho tới khi quỳ xuống lau từng vết máu ở giường (do chị bệnh nên chảy toàn máu tươi), nói thật, là phụ nữ, làm những việc như vậy tôi còn thấy xót xa huống hồ là hình ảnh người đàn ông. Họ có một đứa con gái 15 tuổi nhưng cô bé này phải đi làm thuê để có tiền lo cho cha mẹ. Khi chị phát bệnh bướu tủy, bà con dưới quê không ai nghĩ chị sẽ qua khỏi, tiền bạc nhà cửa cũng hết rồi, nhưng người chồng quyết tâm còn nước còn tát và nhất định không đầu hàng để mất chị.


Mới mấy ngày trước, khi được chuyển qua viện điều dưỡng quận 8, anh chị mừng vô cùng. Ai cũng chúc anh chị mau về nhà vì chân chị nằm liệt giường lâu quá, cơ đã teo, nên phải đi tập vật lý trị liệu. Nhưng thật đau lòng, mới hôm qua, chị điện thoại khóc nức nở, vợ chồng chị giờ không còn tiền để trị bệnh nữa rồi. Họ đã cạn sức.


Cả năm trời đeo đẳng từ bệnh viện này đến bệnh viện khác, đối với một nông dân vùng sâu như anh chị thật quá sức, nhưng bệnh vẫn chưa khỏi, về không được mà ở không xong. Nhìn toa thuốc hơn cộng với tiền phòng, chị khóc nức nở, thương chồng, thương con, thân chị như vậy chỉ biết khóc mà thôi.


Mọi người ơi, hãy chung tay giúp họ đi, họ hiện ở bệnh viện điều dưỡng quận 8, khoa tổng hợp, tầng 1, phòng 45, người vợ tên là Trương Thị An 39 tuổi, còn người chồng thì tên Bốn.


Người chồng người vợ mà tôi vừa kể chỉ là những người nông dân ít học, quê mùa. Họ không phải những ông giám đốc, những người trí thức có mức lương vài triệu đồng một tháng, nhưng tình nghĩa vợ chồng của họ thì thật đáng quý. Tại sao nhiều người có ăn học lại vẫn làm những việc còn thua người thất học? Ông bà mình có câu "giàu đổi bạn, sang đổi vợ".


Hai con người từ khi xa lạ tới lúc thành vợ thành chồng, dắt tay nhau đứng trước bàn thờ tổ tiên lạy ra mắt, trong thâm tâm họ nghĩ sẽ sống với nhau đến trọn đời. Nhưng rồi năm tháng trôi qua, có những câu chuyện về người thứ ba và những giọt nước mắt, những đắng cay của trong cuộc và cho cả những đứa con, thế mới thấy cái giá của những ham muốn ích kỷ đắt như thế nào và thời gian để đau đớn cho chính bản thân dài như thế nào.


Mong rằng, cặp vợ chồng nào cũng có thể cùng nhau đi đến hết cuộc đời, buồn vui sướng khổ đều có nhau, cùng nhau chèo chống những sóng gió của cuộc đời, chứng đừng đi tìm... người thứ ba để chèo chống tiếp.


Tôi khâm phục, kính nể tình nghĩa của đôi vợ chồng nghèo mà tôi gặp trong bệnh viện, và tôi ước trên đời này sẽ không có những người thứ ba nữa. Sẽ không còn những người chồng trí thức nhưng tấm lòng và nhận thức của họ về "tình nghĩa vợ chồng" còn thua người đàn ông nông dân ít học nữa.


Ở đây, tôi chỉ viết lên suy nghĩ của mình, của một người vợ đang làm hết sức vun vén cho mái ấm, nhưng một bàn tay thì làm sao vỗ nên tiếng, phải hai bàn tay vỗ thì mới kêu đúng không mọi người?


Mong muốn là thế, nhưng sự đời làm sao như ý mình được. Chuyện mình không làm được thì không nói gì, nhưng hiện tại chuyện mình có thể là mọi người hãy giúp đôi vợ chồng nghèo vượt qua khó khăn trong lúc bệnh tật. Rất mong mọi người hãy giúp họ...


=========================================================


Mình có nhờ 181 đi xác minh


=========================================================


Dear các mẹ,


Hôm qua em đã tranh thủ vào BVDD Q.8, trước là hỏi thăm ve chuyen PK, sau la đi thăm Chị Trương Thị An, em sơ lược thông tin của Chị An nhé :


- Chị Trương Thị An đang nằm ở Khoa Tủy Sống - nhà số 7


- Bệnh trạng: Khối u tủy (đã được phẩu thuật 2/9 tại BV NTPhuong) & Bệnh trĩ nội (đang đuợc BVDD).


- Chị An nói BS cho hay bệnh của chị phải điều trị trong 2-3 tháng và còn trông chờ sự may mắn ... nói đến đây thì nưosc mắt chị tuôn trào.


Hiện tại Chị chỉ nằm một chỗ , tay và chân bị tê cứng, đau nửa người do ảnh hưởng của phẩu thuật, Anh Bốn (chồng) luôn phải xoa bóp tay và chân cho Chị , mọi sinh hoạt của Chị đều phải nho Anh Bốn. Nhưng từ khi tập VLTL, tay chân và người chị có khá hơn (trưosc đây bị liệt cứng hết ngưofi).


Khi vào BVDD, Anh Chị đã đóng tạm ứng 3tr và đó là toàn bộ số tiền anh chị còn lại sau ca phẫu thuật, số tiền này cũng là nhờ bà con xóm làng, chị em góp lại cho. (Theo lời kể của Chị An)


Khi vào viện, một số người bết được hoàn cảnh của Chị cũng đã giúp cho Anh Chị chút đỉnh và nhờ vậy Anh Chị có được bữa qua ngày. (Theo lời kể của Chị An)


Anh Chị chỉ ăn chay, nên bữa ăn cũng khá đạm bạc. Anh Chị còn có một đứa con gái 15 t, hiện đang đi giữ em cho một ngườiở quê, cũng gần nhà. Anh & Chị giờchi có thể trông chờ vào đồng lương ít ỏi của con gái.


Chị An nói, có lúc quẫn trí quá, vì thương chồng con vất vả nên tui tính tự tử nhưng không thành.


Em sơ lược lại nội dung cuộc gặp gỡ của em và vợ chồng chị An, vì không có máy ảnh nên không chụp được hình. (thú thật vì em đang bận quá chứ không em kể sẽ còn sướt mướt hơn the này nữa vì hoàn cảnh Chị thấy thương lắm lắm..).


Chị Hương và các Mom xem trường hợp này hội mình có giúp không nhé !


181


=========================================================


Cám ơn em 181 và bạn Jessica Jay :Rose:


Mong ý kiến của cả nhà :Kiss: