Về hình ảnh

"Xuất sắc" là từ mình thốt lên khi được tận hưởng cảnh làng Đo Đo thời thơ ấu của Ngạn. Không khác nhiều trong suy nghĩ của mình, đạo diễn Victor Vũ đã cực kì chỉn chu trong việc tái hiện lại hình ảnh làng quê của những tháng ngày xưa cũ ấy. Cảnh chợ Đo Đo, lớp học, lễ hội, những ngôi nhà cũ kĩ đầy rêu ở chân tường, trang phục của học sinh từ bậc tiểu học tới trung học, cộng với gam màu ấm cúng, tất cả làm mình hồi tưởng lại làng quê hồi mình còn bé, chẳng sai chút nào.

Hình ảnh thành phố cũng rất ấn tượng, nơi có xe hơi, rạp chiếu phim, vũ trường, chơi nhạc Mỹ. Cảnh Ngạn đi trên những con đường đó cực kì đẹp.Đồi "hoa sim" đẹp nhưng chưa đủ ấn tượng. Suy nghĩ của mình là nó phải dài hơn, rộng hơn thế này.


Về diễn xuất

Ai là fan của đôi mắt si tình của ông Ngạn thì đi coi đi đừng đọc review nữa, chắc chắn là không một chút thất vọng nào. Ánh mắt, lời nói, câu hát, cử chỉ, hành động, mình chắc là sẽ có nhiều người thấy hình ảnh của bản thân trong đó lắm. À mà ông Ngạn "dại gái" từ nhỏ nhé 

Loading interface...


Hà Lan, vai này có vẻ hơi khó với Trúc Anh, thấy bạn hơi đuối một chút khi phải diễn Hà Lan qua nhiều độ tuổi khác nhau, nhiều giai đoạn khác nhau của cuộc đời.

Những nhân vật khác đều khá tròn vai. Mình thích ánh mắt của Hà Lan khi ngồi nghe Ngạn đàn hát trong rừng sim, thích cả cách Hà Lan bỏ rơi Ngạn và theo Dũng (mặc dù khá đau lòng 

Loading interface...

), thích biểu cảm bad boy của Dũng, thích sự lém lỉnh của Trà Long 

Loading interface...

 (bạn Khánh Vân đóng).

Mắt Biếc của bác Vũ còn có nhiều hơn một đôi mắt si tình. Nó bổ sung cho câu chuyện các chi tiết cười đổ ghế, đồng thời cũng giúp khắc họa thêm sự "mắc kẹt trong làng Đo Đo" của Ngạn.


Về nội dung

Mình nghĩ là đạo diễn Victor Vũ đã cố gắng chắt lọc câu chuyện để có thể gói gọn trong khoảng 2 giờ trên màn ảnh. Mặc dù vậy, đây là điều mình cảm thấy đáng tiếc nhất của phim khi nó chưa thể đưa mình lên đỉnh điểm của cảm xúc. Nhiều cảnh của Ngạn và Hà Lan khi học lớp thầy Phu không có cơ hội được truyền tải đầy đủ khiến mình chưa thể đồng cảm được với diễn biến cảm xúc của hai bạn trẻ. Hơn nữa, với việc bác Ánh kể chuyện qua hai đời - Hà Lan từ nhỏ đến lớn và Trà Long từ nhỏ đến lớn, vai Trà Long được đóng bởi 4 diễn viên - trong thời gian eo hẹp như thế cũng làm mình khó kết nối việc Ngạn thương Trà Long vì Trà Long mang hình ảnh của mẹ. Những thứ khác đều được truyền tải khá tốt.


Phim không thể làm mình đổ lệ "như dự kiến", nhưng sự lắng đọng vẫn được kéo tới cuối cùng, khi "Có chàng trai viết lên cây" vang lên. Sau khi xem xong thì mình vẫn có cảm giác hụt hẫng giống như lúc mình đọc truyện. Có thể nói đây là sự thành công của đạo diễn và ekip. 

Loading interface...
Loading interface...


Có 2 thứ không được bỏ lỡ - chuyến xe cuối cùng và người thương mình thật lòng. Chúng ta có thể không biết được chuyến xe nào là chuyến cuối nhưng có thể cảm nhận được người thương mình thật lòng nhất là ai. Nhưng nếu không có "bỏ lỡ" thì cuộc sống có lẽ đã mất đi nhiều cung bậc của cảm xúc.


"Bởi em từng ở nơi đó

Bởi em từng yêu nơi đó

Nên tôi về thấy cả một thời..."​


Loading interface...


Loading interface...


Loading interface...


Loading interface...


Nguồn https://techbike.vn/threads/tong-hop-cac-review-phim-mat-biec-truoc-khi-di-xem.7851/