Thứ Sáu, 06/02/2009, 08:21 (GMT+7)


Những kẻ đồng lõa


TT - Nhiều vụ bạo hành trẻ em liên tiếp xảy ra gần đây cho thấy một thực trạng: sự thờ ơ, vô trách nhiệm của cộng đồng, của chính quyền địa phương. Nhiều vụ bạo hành diễn ra gần như công khai, trong một thời gian dài và chỉ được ngăn chặn, xử lý khi người dân, báo chí phát hiện.




Những em bé - nạn nhân của những kẻ bắt trẻ em đi ăn xin (ảnh chụp trên lề đường Điện Biên Phủ, TP.HCM) - Ảnh: Võ Hương


Ngày 4-2, Công an, UBND P.10, Q.Gò Vấp, cùng đoàn thể đã giải thoát cho đứa bé đáng thương Nguyễn Chí Cường, 14 tuổi, chỉ vì chậm phát triển tâm thần mà bị mẹ xích chân trong căn phòng trọ suốt năm năm qua. Trường hợp này không phải do người mẹ độc ác, chẳng qua nghèo khó và thiếu kiến thức nuôi dạy con nên đã không chăm sóc, chữa trị đúng cách cho con.


Nhưng còn những hành vi độc ác của vợ chồng chủ quán phở ở Q.Thanh Xuân (Hà Nội) đối với em Nguyễn Thị Bình suốt mười năm trời, hay vụ bé Nguyễn Thị Hảo, 3 tuổi (huyện Phước Long, tỉnh Bình Phước), bị mẹ đánh đập, cắt gân chân, cắt vào ngón tay, bỏ đói đến suy kiệt; bé Hà Thục Hiền, 8 tuổi (ở Phú Ninh, Quảng Nam), thường xuyên bị chú ruột đánh đập phải nhập viện; em Vũ Thị Văn, 16 tuổi (Q.Tân Phú, TP.HCM), bị con của chủ nhà hành hạ đến mức phải đi cầu cứu… Trong suốt thời gian dài các em bị hành hạ, lối xóm, chính quyền, các đoàn thể địa phương đã ở đâu? Nếu bảo là không biết, không thấy, không nghe… thì quá vô lý. Còn biết mà không làm gì cụ thể để giúp thì quá nhẫn tâm.



Em Hà Thục Hiền - học sinh lớp 3 Trường tiểu học Trần Quốc Toản, xã Tam Lãnh, Phú Ninh, Quảng Nam - Ảnh: Ninh Giang


VN tham gia Công ước quyền trẻ em rất sớm. Chúng ta cũng có rất nhiều quy định bảo vệ trẻ em, chống hành vi xâm phạm thân thể, ngược đãi trong các văn bản luật khác nhau như Bộ luật hình sự, Luật bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em, Luật hôn nhân và gia đình và gần đây là Luật phòng chống bạo lực gia đình. Tuy nhiên, không vì thế con số nạn nhân suy giảm mà dường như ngược lại. Để chấm dứt hành vi tội ác này cần nhiều yếu tố, nhất thiết phải có sự chung tay của cả cộng đồng.


Thực tế một số trường hợp bạo hành, ngược đãi trẻ em chỉ được coi là việc riêng, dừng lại ở ngưỡng cửa gia đình. Cơ quan đại diện pháp luật, chính quyền không can thiệp. Từ đó việc xử lý thường thấy là chỉ nhắc nhở, kiểm điểm trước tổ dân phố, phạt hành chính.



Bé Đen ở huyện Bình Chánh, TP.HCM bị đánh tàn nhẫn đến nỗi gặp người lạ là hoảng hốt, khóc sợ - Ảnh: V.H.Thứ nữa, thái độ của những người xung quanh, thường được coi là người ngoài cuộc, cũng cần phải được chấn chỉnh. Bởi vì họ lo lắng cho sự an toàn của chính bản thân, ngại phá vỡ những mối quan hệ xã hội tại nơi họ sinh sống hoặc trong quan hệ công việc nên chọn im lặng đồng tình hay chỉ phản ảnh lấy lệ. Nếu chính quyền địa phương không quan tâm giải quyết, tìm hiểu xử lý triệt để thì số nạn nhân bị bạo hành sẽ ngày một tăng thêm. Thiết nghĩ cần phải cân nhắc, xem xét lại trách nhiệm liên đới của những người xung quanh nạn nhân. Những người không trực tiếp ra tay hành hạ, ngược đãi trẻ, cũng không phải là đồng phạm, theo khái niệm luật pháp, nhưng thật sự là đồng lõa vì đã im lặng trước tội ác.


“Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai” - câu slogan tuyên truyền này ngày ngày nghe quen tai đến độ chẳng ai không biết. Thế nhưng “thế giới ngày mai” ấy có thể sẽ lụi tàn nếu như người lớn chẳng quan tâm đúng và đầy đủ tới trẻ em.



HẢI VÂN - THANH NHẪN



http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=300400&ChannelID=6