Sếp giở đủ chiêu trò bắt chẹt nhân viên


Xa rồi cái thời giám đốc các doanh nghiệp chịu chi, chịu chơi, tình hình kinh tế một năm ảm đạm, buồn não nề khiến các sếp bày ra đủ chiêu trò vắt cạn nhân viên. Từ đó, hình ảnh các sếp cũng bớt đẹp trong mắt cấp dưới.



Kiêng trả lương đầu tháng


Chị Nguyễn Thị Linh, hiện đang làm việc tại một công ty kinh doanh dược phẩm trên đường Nguyễn Trãi ấm ức, bực tức vì bị chậm lương. Số là ngày 10 hàng tháng, nhân viên trong công ty chị được trả lương. Đồng lương èo uột hơn 3 triệu/tháng cho sinh viên mới ra trường làm việc được nửa năm như chị là quá bèo, mà đủ các khoản chi: tiền điện, tiền nước, tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền xăng xe đi lại…


Chị than thở: “Tiền thì thiếu be thiếu bét, chưa hết tháng đã hết tiền, mang tiếng đi làm rồi mà còn túng đói hơn cả khi đi học. Đã thế không được nhận lương thì lấy gì mà sống”?


Sếp không trả lương cũng chỉ vì cái nguyên do: ngày 10 tháng dương này là đúng ngày mùng 1 âm lịch, trả lương đầu tháng thì sẽ đen đủi. Và, thế là sếp bảo cứ từ từ. “Mà, cái từ từ của sếp thì không biết đến bao giờ mới có, tháng trước cũng thế, xong nhân viên cứ phải giục năm lần bảy lượt sếp mới chịu trả lương, mặt mày nặng nhẹ khó chịu. Tháng này không biết bao giờ có lương”, chị Linh tức tối.



Ảnh minh họa.



Cùng với đó, chị giãy bày chuyện tiền lương thì sếp được quyền chậm trả nhân viên, nhưng đố nhân viên nào dám được quyền chậm việc của sếp. Thậm chí, gia đình có tang gia hiếu hỉ, xin sếp để nghỉ mà sếp còn cau có một hồi, gắt um lên rồi mới đồng ý.


Có lần, nhà chị có tang, đã không được câu hỏi han, động viên thì thôi, nghỉ vài ngày mà đến cuối tháng, sếp trừ thẳng tiền lương không thương tiếc. Chị bảo: “Ngẫm ra, người thân mình qua đời là chuyện không ai muốn, nghỉ việc mấy ngày về lo ma chay mà sếp cạn tình đến thế là cùng. Thời buổi này người khôn của khó, xin việc cũng khó nên mình cố cầm cự mà làm ở đây, có cơ hội thì chuyển. Sếp thế này, nghĩ cực thân lắm!”.


Tiết kiệm điện, nước và… nước bọt



Cùng cảnh làm việc trong các doanh nghiệp tư nhân nhưng chị Phạm Thị Vui, quê Nam Định lại chịu một nỗi ấm ức khác từ chính sếp của mình. Công ty chị làm việc chuyên về các dịch vụ kế toán trên phố Tây Sơn, gọi là công ty nhưng chỉ có vài người, sếp thuê một căn nhà 3 tầng làm văn phòng làm việc. Tầng 1, 2 là nơi nhân viên làm việc, giao dịch, tầng 3 là khu ăn ở của vợ chồng sếp.


Chuyện chẳng có gì đáng nói nếu sếp chồng và sếp vợ (cùng làm tại công ty) quản lý nhân viên như quản lý khách thuê trọ. Chị kể, điện, nước các sếp tính chi li từng tí một. Ai trong công ty mà vào nhà vệ sinh nhỡ tay không tắt điện khi ra là sếp vợ nhắc nhở khéo léo đến “mát mặt”. Ngày nắng nóng, công ty có điều hòa nhưng chỉ được bật lúc làm việc, giờ nghỉ trưa hơn 1 tiếng đồng hồ là sếp không cho dùng, đổi sang dùng quạt.


Trong công ty, ngoài giờ nghỉ trưa, tất cả các giờ còn lại nhân viên hầu như im lặng. Chị Vui kể lể: “Trong giờ làm, chúng tôi không ai được ho he nửa câu nếu không phải là trả lời câu hỏi của sếp. Sếp bảo không nói chuyện thì làm việc mới tập trung”.


Cứ như thế, nhân viên công ty từ sáng đến tối chỉ được mở lời trong một số trường hợp: sáng đến chào sếp, trưa gọi nhau đi ăn, chiều chào sếp để về, còn lại… im lặng. Những lúc có cuộc gọi điện thoại, nhân viên cứ nem nép nhìn quanh xem sếp ở đâu để còn nghe máy, thậm chí từ chối tất cả nếu hôm đó mặt sếp buồn!


Chị Vui nói: “Ngày một ngày hai thì không sao, cả năm cả tháng đến công ty cứ im như thóc, cũng chán! Buổi tối về phòng, mấy chị em mỗi người một việc, cũng lại chả nói câu nào. Thành ra, giọng nói của mình bây giờ cũng có phần khàn đặc, âm thấp và trầm, không thể cao lên được. Nghĩ vui vui, có khi nào mình không nói được tiếng người mà chỉ nghe được thôi?”.


Ngọc My


http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/128360/sep-gio-du-chieu-tro-bat-chet-nhan-vien.html