Nhập vai


TTCT - Một ngày đang dông bão, y tá Đan, bạn tôi, nhờ tôi nhập vai một ngày làm con gái một cụ tên là Tươi ở trung tâm dưỡng lão cách xa hồ Gươm độ mười cây số.



Minh họa: Salem


Vừa vào cổng, cô bạn đon đả: “May quá, chị cứ nhận là con bà cụ Tươi đi nhé, cụ bảo gì cũng vâng, nhớ nhé, cho cụ đỡ khóc, khóc lú lẫn vì nhớ con, khóc mờ cả mắt mà con cụ có về thăm đâu”. Rồi ai cũng phải một lần đối mặt với tuổi già cô độc. Trong này có nhiều cảnh ngộ lắm. Lúc sập tối, ai cũng một chiếc tủ kéo phécmơtuya, đựng mấy bộ quần áo. Vật chất với cái tuổi đứng bóng xem ra hờ hững ở nơi này. Chỉ trừ đồng tiền tối đa cần sự chăm sóc hằng tháng cho mức sống tuổi già.


Nơi này có nhiều nông nỗi con người: có cụ con cái phát đạt sống ở nước ngoài, họ gửi tiền nhờ trung tâm săn sóc hộ bố mẹ, rồi thăm nom cha mẹ qua điện thoại. Cũng có cụ học nhiều biết rộng, hiểu luật đời nhưng vẫn không vượt qua dằn vặt, chết trong buồn tủi. Có cụ ông mấy cái tết không về nhà, ngại vướng chân con cháu. Riêng cụ bà X. sống độc thân, nhưng hễ tết đến là con cháu của người tình cũ vẫn đến đón về nhà để hai cụ gặp nhau.


Y tá Đan lại bảo: “Chị nhập vai con gái cụ Tươi, đợi tối bà ngủ hãy về, em sẽ đưa chị qua cái nghĩa địa cũ. Vườn hồng đẹp thế kia. Chị còn nhớ bà cụ Trần không, giờ nằm dưới đất rồi. Khi mất cũng không gặp mặt con. Làm phúc đi chị, nhập vai tí thôi”.


Ôi, nhập vai tí thôi, khó thay. Vì thương cảm, muốn được an ủi cụ già mà gật theo, nhưng trong lòng người nhập vai tê tái. Cụ Tươi lẩn thẩn vẫn nhận hờ tôi là con, con gái tôi đấy, nó vào thăm cho quà, cụ cười rất tươi trong những ngày cuối cuộc đời.


Chia tay cụ, tôi đi trong mưa trên đường bằng mà như đi đường gập ghềnh dốc núi với câu hỏi: nếu trong giây phút cụ tỉnh ra thì sao? Chẳng có người mẹ nào lại không nhận ra con gái mình.


Tôi nhập vai mà sao dằn vặt mãi, chẳng làm được gì cả tuần sau đó.


LỘC VỪNG


http://m.tuoitre.vn/tin-tuc/Tuoi-Tre-Cuoi-tuan/Nhat-ky-thanh-pho/1059678152,Nhap-vai.ttm