“Tôi trốn chạy xuống gầm cầu thang tối om và ngồi sụp xuống. Mùi hôi hám và ẩm mốc bốc lên nhưng tôi không còn thấy gì nữa, bên tai tôi chỉ văng vẳng tiếng vợ ông ta gào thét điên loạn”…



ô gái ngồi trước mặt tôi không còn bước xuống từ một “con mẹc” sang trọng, không khoác trên mình những bộ cánh bạc triệu, cũng không “má phấn môi son” như khi tôi gặp cô vài lần trước đây. Cô giản dị với quần Âu, áo sơ-mi, trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẻ xinh đẹp, đầy mê hoặc. Ít ai biết rằng, đằng sau đôi mắt đen láy và khuôn mặt có vẻ thơ ngây ấy chỉ một năm trước đây còn đeo mác “chân dài” cặp kè với một đại gia đã có một vợ hai con.


Cô gái có cái tên khá đẹp, Thùy Ngân, đưa tay xoay xoay ly cà phê và mở đầu câu chuyện bằng lời thú nhận khá thẳng thắn: “Tôi thừa nhận là tôi hám tiền…”, một trong những nguyên nhân là đã đẩy cô quãng thời gian mà cô gọi là “bước chân lầm lỡ”…


“Tôi thừa nhận là tôi hám tiền…”


Ngân sinh ra trong một gia đình có 4 anh chị em. Cũng như đa số gia đình ở cái xã nghèo nhất huyện Ba Vì (Hà Tây cũ), cả nhà 6 miệng ăn chỉ trông vào mấy sào vườn, vài thửa ruộng. Mẹ đau ốm, bố rượu chè nhậu nhẹt suốt ngày, Ngân cố gắng thi đậu vào ĐH với quyết tâm đổi đời, thay bố mẹ gánh mấy đứa em ăn học.


Ngày Ngân vào ĐH Ngoại Ngữ, mẹ cô vừa mừng vừa tủi, nước mắt ngắn dài dúi vào tay cô những đồng bạc nhàu nát còn thoảng mùi mồ hôi, bảo: “Mẹ sẽ gắng làm thuê làm mướn để gửi tiền cho con, thiếu đâu con xoay sở làm thêm phụ vào. Mẹ xin lỗi, tại nhà mình nghèo quá…”. Ngay từ lúc đó, ý nghĩa phải kiếm tiền đã nhen nhóm trong đầu cô.


Vừa nhập học đường vài tháng, Ngân chạy khắp nơi tìm việc làm thêm để có tiền ăn, học. Từ việc phát tờ rơi, bưng bê… cô đều nhận làm hết nhưng so với chi phí đắt đỏ nơi đô thị chả thấm vào đâu. Cô luôn rơi vào hoàn cảnh “nhẵn túi” và ăn mì tôm trừ bữa.


Lời thú tội của cô sinh viên kiêm… bồ nhí


"Chỉ vì ham tiền, tôi đã đánh mất quãng thời gian đẹp nhất đời người". Ảnh chỉ mang tính minh họa.


Thông minh, xinh đẹp, Ngân được mệnh danh là hoa khôi của trường với rất nhiều anh chàng si mê, theo đuổi. Nhưng những anh chàng sinh viên ấy không có cái mà Ngân cần, Ngân cần thật nhiều tiền để trang trải cuộc sống, để thoát khỏi cảnh nghèo đói, để... đổi đời.


Đến năm thứ 2, nhờ có vốn ngoại ngữ cộng với nhan sắc trời phú Ngân xin được một “chân chạy bàn” tại một khách sạn khá sang trọng tại Hà Nội. Công việc không những giúp tạm trang trải cuộc sống mà thi thoảng có thể gửi về cho gia đình một khoản nho nhỏ.


Thế rồi, cô bồi bàn có khuôn mặt xinh xắn, dáng người dong dỏng cao, nước ra trắng ngần… đã lọt vào mắt xanh của một đại gia đất Quảng. Lúc đầu, cô cảm thấy rất bực bội khi nghe vị đại gia nọ “đặt vấn đề” quá thẳng thắn, nhưng sau đó những lời hứa hẹn với một cuộc sống giàu có nhanh chóng làm Ngân gạt đi tự ái để trở thành bồ nhí của vị đại gia gần bằng tuổi bố mình.


Một tháng sau đó, Ngân chuyển đến sống tại căn hộ mà vị đại gia nọ tặng riêng cho cô, cô còn được sắm cho chiếc xe Vespa sáng loáng cùng rất nhiều quần áo đắt tiền. Ngoài ra, mỗi tháng đại gia còn chi cho cô 5 triệu đồng tiền tiêu vặt. Đều đặn tuần một lần, ông ta lên Hà Nội bàn chuyện làm ăn cũng là lúc vui thú cùng cô bồ trẻ.


Không còn dáng vẻ cô sinh viên “quê quê” ngày nào, quần áo hàng hiệu, xe đẹp, nhà riêng, tiền tiêu rủng rỉnh, Ngân lột xác thành con người khác hẳn. “Bà vợ già” của đại gia thì ở mãi Quảng Ninh, chấp nhận làm bồ trẻ, Ngân vô tư tận hưởng “cuộc sống trong mơ”.


Cú sốc


Cuộc sống “nhân ngãi” của Ngân êm thấm được một năm thì có “chuyện”. Kể về cái ngày kinh hoàng ấy, giọng cô lạc hẳn đi, đôi môi run rẩy. Cô kể: “Trước khi lên Hà Nội, ông ta đã gọi điện báo trước cho tôi. Như mọi lần, tôi chuẩn bị sẵn sàng để đón “người tình”. Khi đang “âu yếm” thì có bỗng có tiếng đập cửa duỳnh duỳnh. Nhìn qua khe cửa, ông ta thốt lên một tiếng “thôi chết, vợ anh”. Theo bản năng, lập tức tôi lao xuống gầm cầu thang tối om và ngồi thu mình run rẩy. Ngay sau đó, người đàn bà cùng hai người đàn ông khác phá cửa lao vào nhà cùng tiếng gào thét kinh hoàng “thế này là thế nào? Con khốn nạn kia đâu?”.


Gầm cầu thang tối om, mạng nhện chằng chịt, mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc nhưng tôi không cảm thấy gì, chỉ văng vẳng tiếng gào thét của người phụ nữ kia. Rồi tiếng đập phá, chửi rủa, tôi run rẩy, tim đập thình thịch, ngồi bó gối trong nỗi hoảng loạn. Lúc đó, tôi đã nghĩ đến viễn cảnh khủng khiếp là sẽ bị rạch mặt, bị đánh đập, bị giết… Dòng nước mắt mặn chát cứ tuôn chảy, tôi phải cắn môi đến bật máu để kìm nén tiếng nấc. Bỗng dưng thấy thương mình, thấy xấu hổ, ê chề, thấy có lỗi với bố mẹ ghê gớm… những suy nghĩ mà đến giờ phút ấy tôi mới thấm thía. Khi ấy trên người tôi không mảnh vải che thân…


Tôi cứ ngồi đó đến sáng, khi thấy tình hình có vẻ tạm ổn vội vàng chạy lên nhà, vơ tạm vài bộ quần áo rồi lao khỏi căn nhà ấy. Phải mất thời gian khá dài tôi mới bình tâm lại và làm quen với cuộc sống mới "không nhà cao cửa rộng, không xe đẹp và quần áo hàng hiệu", thế nhưng cái đêm khủng ấy thỉnh thoảng vẫn trở về trong những cơn mê sảng".


Đó là câu chuyện của một năm về trước, cô gái tên Ngân ngồi trước mặt tôi vừa cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay, giờ đang thử việc làm phiên dịch viên cho giám đốc một công ty. Cô giản dị và bình lặng hơn nhiều cách đây vài năm mà tôi tình cờ gặp. "Chỉ vì ham tiền mà tôi đã đánh mất quãng đời được cho là đẹp nhất cuộc đời người. Mỗi lần nhớ lại quãng thời gian ấy tôi lại thấy xấu hổ, tủi nhục. Nhưng rất may tôi còn trẻ và còn tương lai dài phía trước, tôi cũng đang học cách quên đi quá khứ để bắt đầu...".


Nguồn: http://www.*************/tin-tuc/loi-thu-toi-cua-co-sinh-vien-kiem-bo-nhi/5c-3465sc-125257n.html