http://www.phunuonline.com.vn/honnhan-giadinh/2011/Pages/doi-ban-tay-vo.aspx


Đôi bàn tay vợ


14/01/2011 11:15


Ảnh: Internet


PN - Ngày chuyển về nhà mới, vợ tôi nước mắt rưng rưng:


- Vậy là mình có nhà mới rồi, không phải thuê nhà trọ nữa.


Tôi cầm lấy đôi bàn tay của vợ, gầy guộc, hằn những đường gân xanh, dấu ấn của những tháng năm vất vả và tần tảo mà thấy lòng xúc động khôn tả. Muốn nói với vợ một điều gì đó nhưng không hiểu sao, tôi lại nghẹn lời.


Vợ chồng tôi là dân tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. Mọi thứ bắt đầu từ hai bàn tay trắng với bao gian nan, khó khăn, có lúc tưởng chừng như không vượt qua được. Cưới nhau xong, vợ chồng thuê một cái phòng trọ rộng chưa đầy 15m2. Đồng lương của hai vợ chồng mới ra trường còi cọc nên phải tằn tiện, chắt bóp mới đủ sống. Nhiều đêm thức giấc, tôi thấy vợ nằm vắt tay lên trán, nét mặt đầy ưu tư. Thương vợ, tôi cố gắng tìm việc làm thêm ngoài giờ nhưng cũng rất khó khăn. Cầm đồng lương ít ỏi chồng đưa hàng tháng, vợ tôi không bao giờ than phiền một lời, chỉ động viên tôi: Có nhiều mình tiêu nhiều, có ít mình tiêu ít anh ạ, anh đừng cố sức làm, nhỡ ốm đau thì khổ.


Dặn chồng vậy, nhưng vợ tôi lại lăn lưng ra mà làm. Hết giờ ở cơ quan là đạp xe đi làm gia sư, có khi cách nhà đến 15km. Xong hai tiếng dạy kèm, vợ tôi trở về với khuôn mặt không giấu nổi vẻ mệt mỏi và cái giọng khan khan vì nói nhiều, nhưng vẫn tươi cười ngồi xuống bên mâm cơm đã nguội lạnh.


Khó khăn ập xuống gia đình khi tôi bệnh phải điều trị hằng tháng trời, trong khi vợ tôi lại đang mang thai. Vậy là ngoài dạy thêm, việc gì chân chính kiếm ra tiền vợ tôi cũng làm: viết bài gửi các báo, đi thu tiền điện thoại, đi phát tờ rơi… Tiền kiếm được, vợ tôi lo thuốc men cho tôi và lo thức ăn, cũng để bồi dưỡng cho tôi. Vẫn cái dáng đi chân không bén đất, vẫn nỗi lo cơm áo gạo tiền đè nặng, nhưng trước mặt người chồng đang bệnh tật, vợ tôi luôn cố giấu hết mọi lo toan. Khi bệnh tình có dấu hiệu thuyên giảm, tôi định đi làm để đỡ đần cho vợ, vợ tôi lại ngăn:


- Em vừa nhận tiền đề tài, cũng được một khoản kha khá, anh không phải lo gì cả.


Lúc đầu tôi không tin nhưng nhìn thấy xấp tiền trên tay vợ, tôi cũng thấy yên tâm phần nào. Mãi sau này tôi mới biết, vợ đã bán đôi hoa tai của hồi môn mà mẹ vợ tôi cho khi lấy chồng và vay mượn thêm của bạn bè để tôi yên tâm dưỡng bệnh.


Khi sức khỏe hồi phục, tôi trở lại làm việc và xoay xở tìm mọi cách làm thêm. Cuộc sống dẫu chưa hết vất vả nhưng cũng dần ổn định. Tiền dành dụm được cứ lớn dần, lớn dần rồi vay mượn thêm để mua một mảnh đất nho nhỏ ở ngoại thành.


Kỷ niệm 10 năm ngày cưới, tôi “bí mật” mua cho vợ cái điện thoại mới vì cái "cục gạch" cũ vợ tôi tã lắm rồi. Đó cũng là một chiếc điện thoại bình thường nhưng khi cầm điện thoại mới, vợ tôi lúng túng:


- Máy xịn thế này, em dùng không quen đâu.


Tôi nghe mà nghèn nghẹn trong lòng.


Mỗi chiều tan sở, bước chân về nhà, nơi có tiếng cười đùa của con thơ, lòng tôi thật ấm áp. Những mệt mỏi, căng thẳng tôi để lại hết bên ngoài cánh cửa nhờ có người vợ thảo hiền với trái tim yêu thương. Đôi bàn tay vợ tôi, tuy cằn cỗi nhưng cần mẫn, dịu dàng, đang hằng ngày giữ ngọn lửa nồng ấm cho căn nhà bé nhỏ của chúng tôi.


Nhật Đức