Một đoạn chat có thật của một người với anh trai đang được thành viên của nhiều diễn đàn truyền cho nhau đọc. Theo thông tin trên một số diễn đàn người anh trai là SV năm 3 Trường ĐH Y Hà Nội. Đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội).









Một ca cấp cứu do tai nạn giao thông tại Bệnh viện Việt Đức. (Nguồn: Internet)


Lời nhắn của anh trai với em trên yahoo messenger thật giản dị như em ra đường cần đội mũ bảo hiểm cẩn thận, đừng đi quá 30km/h. Khoảng thời gian thực tập chứng kiến nhiều hoàn cảnh thương tâm vì tai nạn giao thông khiến chàng SV không khỏi đau lòng tự hỏi bản thân:“Hôm nay khoẻ mạnh thế này/Mà chẳng biết mai thế nào/Nên là mình giờ hay tự vấn/ Mình đã sống cho thật tốt chưa....”.


Và anh quyết định: “Thế là từ hôm đấy đến hôm nay/Anh không dám phóng xe máy quá 30km/h/Người chết thì an lành/Chỉ day dứt người sống”



Trên diễn đàn của trang xebushanoi, bạn có nickname ronaldo_iubus53 xúc động cho rằng chia sẻ này “rất đáng để suy nghĩ”. Bạn tâm sự: “Anh nhà bác mình cũng bị mất vì tai nạn giao thông, lúc đó cũng 21 tuổi. Hai anh em mình bằng tuổi nhau, chơi thân với nhau từ bé lại học cùng nên chẳng khác gì anh em ruột. Lúc nghe tin anh mình đi cấp cứu mà chân tay bủn rủn hết cả ra, chả nghĩ được gì, mặt thì tái mét đi nhưng đủ bình tĩnh để không khóc. Nằm viện được 1 tuần thì anh mình mất... Sau khi anh mình mất, mình bị ám ảnh một thời gian dài và không còn dám tập đi xe máy nữa... Vì 1 phút sơ sẩy mà mất mát là quá lớn...”



Dưới đây là nội dung đoạn chát giữa người anh với em trai:



"...


Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm


Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá


Bình Dương: đội cẩn thận


Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h


Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào


Bình Dương: dạo này


Bình Dương: đi Việt Đức


Bình Dương: anh hay gặp


Bình Dương: nhiều trường hợp


Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm


Bình Dương: theo đúng nghĩa đen


Bình Dương: nữa


Bình Dương: hôm trước


Bình Dương: ở Việt Đức


Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi


Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới


Bình Dương: nên hơi nhạy cảm


Bình Dương: có 1 cậu


Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em


Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm


Bình Dương: tai nạn xe máy


Bình Dương: thế rồi


Bình Dương: các cô dì chú bác


Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở


Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu


Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết


Bình Dương: não chết rồi


Bình Dương: cứu thế nào được


Bình Dương: tức là


Bình Dương: cậu ý chỉ


Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm


Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội


Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất


Bình Dương: thế là xuất huyết não


Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ


Bình Dương: làm não sưng phù lên


Bình Dương: mất chức năng -> chết não


Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập


Bình Dương: phổi vẫn thở tốt


Bình Dương: thế rồi


Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo


Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu


Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra


Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân


Bình Dương: ko cho vào


Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy


Bình Dương: bác ý ko khóc được


Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con


Bình Dương: nhìn nó


Bình Dương: 1 lúc


Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ


Bình Dương: bác ý nói với nó


Bình Dương: "dậy đi con"


Bình Dương: "dậy đi về với bố"


Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh


Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?


Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường


Bình Dương: chẳng nói gì nữa


Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về


Bình Dương: chẹp


Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả


Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy


Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ


Bình Dương: anh thấy


Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh


Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này


Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào


Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn


Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa


Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì


Bình Dương: liệu mình có ân hận ko


Bình Dương: khá là day dứt


Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay


Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h


Bình Dương: người chết thì an lành


Bình Dương: chỉ day dứt người sống


Bình Dương: bác ý còn bảo


Bình Dương: "thế đấy cháu ạ"


Bình Dương: "nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban"


Bình Dương: "thế mà nó không về nữa cháu ạ"


Bình Dương: anh lấy ống nghe


Bình Dương: đưa cho bác ý


Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối


Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe


Bình Dương: từ hồi đi viện đến h


Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi


Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế


Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ


Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?


Bình Dương: trước cái chết


Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm


Bình Dương: anh cũng nhận ra


Bình Dương: những lúc như thế


Bình Dương: không thấy đám bạn đâu


Bình Dương: quanh mình


Bình Dương: chỉ có gia đình


Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y


Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu


Bình Dương: chắc không đến kịp


Bình Dương: hoặc sợ quá không đến


Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko?


Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó


…”



Đọc mà cứ chảy nước mắt ấy, mạng sống của mình có thể kết thúc đột ngột và đau lòng như vậy... hôm qua thì mình cũng chảy nước mắt khi đọc về Wanbi, cũng 1 người không quen :((