Cửa sau


PNO - Mỗi lần về thăm nhà chồng, chị lại đứng tần ngần vài phút trước cánh cửa bên hông nhà. Dù nhiều lần chị cố quên đi nhưng sự ám ảnh của nó chưa lúc nào vơi trong tâm trí chị. Nếu ngày đó, chị tỉnh trí và khôn ngoan hơn thì có lẽ giờ này chị không mang tiếng oan cả đời, còn sợi dây tình thân giữa chị với chị chồng thì không bị đứt đoạn…


Anh chị quen và yêu nhau hơn sáu năm trước khi kết hôn. Lúc gia đình anh hối thúc chuyện cưới hỏi, chị cứ trù trừ không quyết bởi công việc chưa ổn định. Đùng một cái, mẹ chị đi xem bói và nhất định bắt chị phải cưới ngay trong năm đó. Khi ấy đã vào tháng 11 nên chuyện cưới xin chuẩn bị rất gấp. Gia đình anh tất nhiên đồng ý ngay bởi ba mẹ đều mong anh cưới vợ từ lâu. Chỉ có điều, chị gái của anh móc máy: “Chắc ễnh bụng rồi nên phải cưới gấp như vậy, ngày rộng tháng dài không lo, giờ sắp Tết lại hối người ta lo cưới”. Những lời xì xào ấy mãi sau này chị mới biết. Nghe đâu, trước đám cưới, gia đình anh đã có cuộc tranh cãi chất vấn anh về chuyện này nhưng anh giấu biệt bởi không muốn chị suy nghĩ nhiều. Vả lại, giữa hai người chưa có gì quá giới hạn cả…


Trong ngày cưới, lúc đưa dâu vào nhà làm lễ gia tiên, chị vừa bước vào bậc tam cấp trước cửa chính, chị chồng đã nhanh chân kéo tay chị đi về phía cửa hông. Cảm giác hồi hộp của cô dâu mới khiến chị không đủ bình tĩnh để định hình chuyện gì đang xảy ra mà cứ đi theo chị chồng trong vô thức. Vào nhà rồi chị mới biết mình vừa bước vào nhà chồng bằng lối cửa sau. Nhìn ánh mắt buồn trĩu nặng của ba mẹ và họ hàng nhà gái, chị bật khóc nức nở. Còn người nhà trai nhìn chị khác lạ, thoáng chút nghi ngờ. Ngay trong đêm tân hôn, vợ chồng chị đã cãi nhau, chị trách anh sao không can ngăn không giải thích để mọi người hiểu mà để chị gái hành động kì cục đến vậy.



Sáng hôm sau, mẹ chồng đi chợ đã nghe người làng bàn tán nói mát: “Được mấy tháng rồi” “Nhà bà tốt phước nên được cả trâu lẫn nghé” nên cáu gắt bực bội. Không khí gia đình nặng nề. Chưa được ba hôm, vợ chồng chị đã trở lại thành phố. Dù chị muốn giải thích nhưng chị nghĩ, trước sau gì mọi người sẽ hiểu.


Cưới được hai tuần thì chị có dấu hiệu mang thai. Chị nửa mừng nửa lo bởi có con sớm quá lại khiến mọi người nghi ngờ tin đồn là thật. Nhưng chồng động viên chị: “Sao khờ khạo quá, mang thai đủ tháng đủ ngày mới sinh mà”.


Chị còn nhớ, lúc anh thông báo tin vui cho gia đình, chị đã nhìn thấy cái nhếch môi của chị chồng. Mẹ chồng chị bảo: “Có con sớm là mừng, may hôm cưới chị mày nhanh chân chứ không khéo lại mang họa cho cả nhà”. Chị nghe mà ấm ức trong bụng nhưng chẳng biết giải thích gì. Chị nhủ thầm trong bụng rồi khi đứa bé ra đời, chị sẽ được minh oan.


Nào ngờ, cơ địa chị yếu lại chạy xe máy đi làm xa nên bác sĩ bảo nguy cơ sinh non rất cao. Dù rất giữ gìn nhưng chưa đầy 8 tháng chị đã sinh con. Chị biết, có thanh minh kiểu gì thì nhà chồng chị ở quê vẫn không thể nào hiểu nỗi, chị đành ngậm ngùi chấp nhận những lời nói bóng nói gió…


Con chị lớn lên khỏe mạnh, cả nhà nội rất quý và có lẽ đã quên chuyện cũ. Nhưng đối với chị, nỗi ám ảnh “cửa sau” vẫn còn nguyên vẹn.


Từ ngày cưới, chị và chị chồng không nói với nhau một lời nào…


MINH TÂM



http://phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/chia-nhung-noi-niem/cua-sau/a127792.html