Mới phát hiện ra bài viết thú vị này, Mod cho đăng nhé!


-------------------------------------------


http://sgtt.vn/Loi-song/142423/Cau-hoi-cho-mot-so-ban-phong-vien-%E2%80%9Cvan-hoa%E2%80%9D.html


Các bạn ạ, mấy hôm nay hoang mang quá, tôi bèn giở từ điển tiếng Việt ra, thấy có cả thảy năm nghĩa về “văn hoá”:


1. Tổng thể giá trị vật chất tinh thần do con người sáng tạo trong quá trình lịch sử.


2. Những hoạt động của con người nhằm làm thoả mãn nhu cầu đời sống tinh thần.


3. Tri thức, kiến thức khoa học.


4. Trình độ cao trong sinh hoạt xã hội, biểu hiện của văn minh.


5. Nền văn hoá của một thời kỳ lịch sử cổ xưa, được xác định trên cơ sở một tổng thể những di vật tìm thấy được có những đặc điểm giống nhau.


Tôi hoang mang là vì tất cả các mục có tên gọi là “văn hoá” trên nhiều tờ báo mạng không hề thuộc khoản nào trong năm mục định nghĩa trên.


Nhưng một người quen tôi bảo, sai rồi, thuộc năm mục cả ấy chứ. Đây này:


1. Cung cấp tin diễn viên, ca sĩ mua xe gì, túi gì, thuộc mục một.


2. Cung cấp tin có gì trong váy của ca sĩ, nghệ sĩ; cầu tiêu nhà nghệ sĩ thì thơm hay hôi đến mức nào… thuộc mục hai.


3. Tìm hiểu nghệ sĩ có bơm ngực bơm mông không, công nghệ nào là thuộc mục ba.


4. Cung cấp tin nghệ sĩ lăng mạ nhau, thắc mắc về mức độ “văn minh” của một số ca sĩ, diễn viên… là thuộc mục bốn.


5. Lâu lâu đăng những bài gần như giống hệt nhau mỗi khi có nghệ sĩ lìa đời (mà khi họ còn sống thì không hề có bài nào cho biết họ đang làm gì, sống ra sao) là thuộc mục năm.


Các bạn phóng viên mục văn hoá ơi, một số nghệ sĩ quen biết nói với tôi rằng ngoài chuyện lù mù về định nghĩa “văn hoá” trên báo mạng, còn vấn đề tác nghiệp cũng không biết có thể gọi là “văn hoá” không.


Thí dụ họ đang đứng trên sân khấu hát (ở tư thế là đã cao hơn đầu các bạn), các bạn đứng bên dưới, chĩa ống kính lên thì làm sao mà họ khép chân cho kịp, thế là thành một bài “lộ hàng”.


Họ đang ở trong toilet, phòng thay đồ, các bạn xông vào, chĩa thẳng, họ cũng không khép chân lại kịp (lại cũng thành một bài “lộ hàng” nốt, nhưng có bạn phóng viên còn hỏi ngây thơ, lộ hàng thật hay lộ hàng giả).


Chuyện họ mặc áo hở ngực hay không mặc áo ngực đi ngoài đường, tưởng chỉ có chồng họ thắc mắc thôi, có ai ngờ các bạn lại quan tâm, đứng sau gốc cây quan sát, rồi cho vào cái gọi là bản tin an toàn giao thông.


Họ giận nhau, chửi nhau trên Facebook, trên blog, chơi đùa hay nghiêm trọng, là chuyện riêng của họ, có ngờ đâu các bạn phóng viên đọc hết, chép lại y chang, thành bài – thêm vào dấu chấm hỏi, bảo thế là có thật không, thế là có văn hoá không?


Rồi lúc họ đang bị vợ bỏ, chồng bỏ, mất của…, thấy có người đưa khăn cho chùi nước mắt, họ mủi lòng khai chuyện, làm sao biết được các bạn đi đăng báo, rồi quay lại mắng họ “rẻ tiền”, mắng là showbiz của họ nhiễu loạn.


Tóm lại tác nghiệp như thế thì gọi là gì bây giờ? Du kích? Tổng công kích? Nghệ sĩ, diễn viên, ca sĩ, người mẫu... chân yếu tay mềm làm sao đỡ nổi sự nhanh nhẹn và mưu trí của các bạn bây giờ?


Tôi thì nghĩ rằng người nổi tiếng phải chịu trách nhiệm hành vi của mình. Ai mượn thay đồ không chốt cửa cho phóng viên xông vào làm chi. Ai mượn đi hát mặc váy ngắn lại đứng gần mép sân khấu có phóng viên rình sẵn làm chi. Ai mượn yêu nhau rồi bỏ nhau, chửi nhau như người thường làm chi… Được lăngxê rồi bị vùi dập là hai mặt gắn bó của chữ “nổi tiếng”, không nên khóc lóc nhiều. Nhưng tôi hoang mang đến nỗi phải tra từ điển là vì bản chất mục “văn hoá” trên các báo mạng hoá ra lại toàn những chuyện như thế. Nếu có nói chuyện nước ngoài thì cũng chỉ đến Lady Gaga mặc gì, Britney chở con không cài dây an toàn, bà Beck chườm chân nước đá vì đi giày cao gót…


Hồi trước đại lễ nghìn năm Thăng Long có bàn nên chôn cái gì xuống đất, nghìn năm sau đào lên còn biết văn hoá đời nay. Nếu căn cứ vào những gì các mục “văn hoá” nhiều báo mạng hay nói tới nhất, nên chăng chôn theo một ít áo hở ngực “bạo”, váy xẻ cao “quá táo bạo”, vài bộ ngực “khủng”, cho người đời sau biết cái gì đang bao trùm văn hoá mạng nước nhà.


---------------------------


Ý kiến phản hồi


Trần Hoàng Minh Nhựt


Bài báo này hay, phải nói cực kì hay, đúng hơn ruột gan của công chúng như tôi. Tôi đã bức xúc rất nhiều về những bài báo không đâu vào đâu về chuyện riêng tư nghệ sĩ trên mạng, và tôi cũng đã biết bao nhiêu lần đề nghị xem lại tư cách của những người viết báo. Vì nếu để tình trạng này xảy ra, lòng tin của công chúng về nghề báo, về những trang báo sẽ giảm đi rất nhiều. Điều tôi chua xót và thẩn thờ nhất là chuyện phản ứng của Hiếu Hiền về việc bài báo nói mẹ anh - nghệ sĩ Kim Ngọc - không thể nhắm mắt được và chuyện ly kỳ để nghệ sĩ Kim Ngọc nhắm mắt. Cám ơn bài báo nhiều lắm. À không, cám ơn tác giả đã can đảm viết lên những điều như thế (Cám ơn báo SGTT luôn). Hy vọng chúng ta sẽ không đánh mất quá nhiều bản sắc con người Việt Nam.


người bình thường


Bác ơi, cái này phải hỏi các biên tập viên của các trang Văn hóa chứ ạ! Phóng viên viết bài mà không được đăng thì lần sau người ta không viết nữa! Các báo mạng mình bây giờ đang tích cực học hỏi kinh nghiệm của báo Mỹ, càng giật, càng hở, càng thảm, càng nhảm lại nhiều người đọc link vào! Nhưng cái nhấp chuột đó hoàn toàn là cảm tính thôi! Sau khi đọc xong chỉ thấy chán ngán, buồn bã! Cuộc sống bây giờ đâu chỉ có mấy cái đùi, mấy cái lưng! Riết rồi một lúc, tự dưng thấy con mình, cháu mình hư quá! Ăn mặc thì nhố nhăng, hở lên hở xuống, yêu đương tự nhiên như thời đồ đá, các bác ấy lại lồng lên: Sao như vậy!? Thì tại mình hôm nay gieo cái nhân dễ dãi, mai sau gặt một đống quả khô cằn!


long


Muốn tìm hiểu định nghỉa từ Văn Hóa, xin mời đọc truyện Số Đỏ của nhà văn Nguyễn Trọng Phụng ...với nhân vật Xuân Tóc Đỏ.


Cẩm Vân


Bài báo này quá hay.Tôi cũng bực mình ba cái chuyện sao với... xạo quá trời đi. Chỉ cần một hay người nào có mặt tưng tửng trên tivi lở mắc mưa chảy mủi nước thì ngay ngày hôm sau là có báo đăng liền.


lôi thôi lắm chuyện


Ai bảo các bác cứ thấy hở, thấy nude, thấy ngực khủng, mông to thì nhảy vào đọc cho view tăng vù vù thì bảo sao nhà báo không tiếp tục viết, tiếp tục khai thác, tiếp tục nhòm ngó...


NgKhôi


Cám ơn tác giả. Tác giả đã cho thấy báo chí phải mang đến cái đúng, cái thật góp phần nâng cao văn hoá, trí tuệ cho công chúng. Như thế đất nước ta mới tiến được, dân trí ta mới cao được. Chân, thiện, mỹ đâu cả rồi, các nhà làm "văn hoá" ?


Đô-rê-mon


Cảm ơn bài viết rất thẳng thắn và cần thiết của bạn. Hằng ngày, tôi vào báo mạng, cũng thường tự hỏi câu hỏi đó: sao suốt ngày chỉ toàn tin về chuyện riêng tư của các ngôi sao, từ tình cảm đến mọi ngóc ngách mà họ xuất hiện trong đời sống. Chẳng lẽ các nhà báo nghĩ rằng độc giả thích đọc những điều đó ? Chán ! Trên các báo hiện giờ, tìm một bài đúng nghĩa phê bình văn học, phê bình điện ảnh, phê bình sân khấu, như đáy biển mò kim. Chỉ thấy sao này ăn gì, sao kia chơi đâu... Ngán !