Cào cào rang lá chanh - món ngon vùng đất lúa


Độ giữa hè, trời nắng oi ả, mùa gặt về, cả miền quê nhuộm một màu vàng, của nắng, của lúa, của rơm. Người lớn tất bật với vụ gặt còn bọn trẻ con chúng tôi chạy khắp ruộng, đầu ngó nghiêng, tay cầm chai nhựa, tay cầm chiếc vỉ để rình bắt cào cào.


Được nghỉ hè, nhưng tụi trẻ con ít khi ở nhà, hết câu cá, mò ốc lại đến bắt ve, bắt muồm muỗm nhưng tuyệt nhất vẫn là đi bắt cào cào. Đồng hành với tôi là đứa em từ thành phố về, ngày đầu quần áo nó rõ sạch, người nó rõ thơm, nhưng chỉ sau khi theo tôi đi bắt cào cào thì người nó cũng lấm lem hết cả.


Chúng tôi thường bắt cào cào ở hai nơi: ngoài cánh đồng và ở những bụi tre. Tre ở làng tôi thì nhiều lắm, đầu ngõ, trong vườn hay chạy dọc bờ dòng sông đều có cả. Nơi ấy những con cào cào tre trú ngụ. Việc bắt cào cào ở bụi tre rất khó, vì tre mọc dầy, lại màu xanh như màu thân cào cào. Bố tôi bày cách bắt bằng việc lấy nhựa mít, loại nhựa đặc sệt, quánh dẻo bôi vào đầu một chiếc gậy nhỏ để dính chúng.



Cào cào rang lá chanh.


Cào cào đồng nhỏ hơn và dễ dàng bắt được hơn, có thể dùng tay để vồ, nhưng không cẩn thận chúng sẽ “trốn” lẫn vào cỏ dại. Gặp phải những hôm trời mưa, cào cào bị ướt cánh, bay chậm chạp hơn, chúng tôi tha hồ bắt. Khi ấy những chiếc chai nhựa sẽ đầy ắp cào cào.


Mỗi chiều, chúng tôi thường để nguyên con, xiên vào que tre mà nướng ngay ngoài cánh đồng. Nướng cho tới khi chân cánh chúng cháy rụi, thân chuyển sang màu vàng cánh gián, tỏa mùi thơm béo ngậy thì cả lũ ngấu nghiến ăn. Miệng đứa nào đứa đấy như bôi nhọ nồi, nụ cười đen nhẻm.


Hôm nào bắt được nhiều chúng tôi mang về nhà, mẹ là người chế biến. Mẹ cắt cánh, cắt đầu chúng sạch sẽ rồi vứt bỏ ruột, đem sát với muối sau đó rửa lại bằng nước. Mẹ để cho ráo rồi bắc chảo lên cho sôi mỡ. Mỡ già, mẹ đổ cào cào vào rang nhỏ lửa cùng gia vị cho dậy mùi thơm ngậy. Cào cào rang rất hợp với lá chanh, nên mẹ rắc lá chanh thái chỉ lên trên, được một đĩa cào cào hấp dẫn.


Cào cào rang còn có thể dầm vào bát nước chấm chanh ớt để ăn cùng cơm nóng. Nếm một miếng cào cào, hít hà hương thơm phức, cảm nhận vị giòn tan, bùi béo trong miệng, cảm giác thật tuyệt. Bữa cơm mùa gặt thường có món cào cào, tôi ăn mãi mà không biết chán. Qua những tuần được ăn cào cào rang, đứa em tôi trên thành phố cứ lớn bổng lên.


Bây giờ về quê, ruộng lúa thu hẹp dần cho nhà máy công nghiệp, tre cũng bị chặt đi nhiều để xây tường gạch kiên cố, lũ cào cào bỏ đi đâu hết cả. Nhiều khi nhớ những ngày thơ ấu, thèm lắm một bữa cơm cào cào rang lá chanh.


Đỗ Quyên Quyên


http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Cao-cao-rang-la-chanh--mon-ngon-vung-dat-lua/46861