Những ngày làm việc tại nhà với nhiều cảm xúc khó tả, tự nhiên thấy mình ‘già’ với bốn bức tường xung quanh, không gian tĩnh lặng, cảm thấy 'thèm' không khí có đồng nghiệp xung quanh, tràn ngập giọng nói, tiếng cười đùa.

Ngày làm việc tại nhà đầu tiên diễn ra trong cả giác lo lắng, hồi hộp vì vừa được lấy mẫu xét nghiệm nCoV ngày hôm trước. Ngồi làm việc mà cứ nghĩ ngợi về kết quả xét nghiệm, suy nghĩ về những khả năng có thể xảy ra, sau một hồi suy nghĩ về khả năng không theo chiều hướng tích cực thì thấy thôi đừng nghĩ nữa thì vẫn hơn. Cảm giác nhẹ nhõm, trút bỏ được những lo âu khi nhận được thông báo của đơn vị xét nghiệm, tất cả các mẫu đều âm tính. Và từ đó vạch ra kế hoạch giữ bản thân không di chuyển ra khỏi nhà nhằm phòng tránh các nguy cơ lây nhiễm, đặt hàng thực phẩm dự trữ mà còn dặn nhân viên giao hàng cứ để trước cổng rồi ra lấy sau.

Và quá trình làm việc tại nhà bắt đầu diễn ra với bao cảm xúc lẫn lộn. Lần đầu tiên làm việc tại nhà nên cũng cảm thấy mới lạ. Không cần thực hiện cuộc hành trình đến văn phòng gần 10 km, không cần trải qua cảm giác hồi hộp lo lắng khi sang đường, qua khỏi vạch phân cách ở ngã ba, ngã tư vẫn bị các xe đi thẳng băng ngang phía trước, không cần nếm trải cảm giác lạ lẫm khi các ninja cứ lững thững chặn đầu xe, bâng khuâng không biết nên rẽ trái, rẽ phải hay đi thẳng. Không phải thực hiện hành trình đi phượt lên văn phòng nên ngồi vào bàn làm việc sớm hơn, giải quyết công việc nhanh hơn. Ngày đầu làm việc tại nhà thấy cũng yên tĩnh, tập trung làm việc, cảm giác cũng dễ chịu.

hình ảnh
Làm việc tại nhà là dính liền với góc này

Qua đến ngày thứ 2 thì thấy thiếu thiếu, tự nhiên không còn nghe tiếng nói của đồng nghiệp xung quanh, không còn cảnh quay 8 phương 4 hướng để trò chuyên với đồng nghiệp, thấy trống vắng đến lạ. Vừa làm vừa nhắn hỏi thăm tình hình của đồng nghiệp, ‘mày nhớ tao hông’ - ‘mày là ai’, ‘hông gặp em, chị thấy thiếu vắng chưa’ - ‘chị thấy yên bình lắm em’… Sau khi nhận được những lời ‘yêu thương’ của đồng nghiệp thì ngó nghiêng xung quanh, cái bàn lâu ngày có vẻ bừa bộn và bụi bặm, kệ sách có nhiều quyển mình chưa đọc qua…

Tự nhiên ngồi làm việc trong không gian vắng lặng thấy ‘thèm’ đồng nghiệp, nhớ những lúc trò chuyện, trao đổi với nhau về công việc, nhớ những tiếng í ới gọi nhau đi ăn trưa, nhớ những miếng bánh, cái kẹo mà đồng nghiệp chia sẻ để cứu đói trong các buổi chiều muộn. Không còn thấy cảnh ông sếp già đi loanh quanh dặn dò mọi người nâng cao ý thức phòng, chống nCoV ở mức cao nhất, không quên đe dọa các hình thức xử lý với những ai vi phạm. Không còn thấy cảnh mọi người hỏi thăm, trao đổi công việc, chào tạm biệt nhau trong những buổi làm việc đến tối muộn. Cảm giác nhớ và ‘thèm’ đồng nghiệp, nhớ cảm giác lên văn phòng làm việc quá chừng.

Một điều cảm thấy dễ chịu khi làm việc tại nhà là có thể ngồi máy tinh từ 8h sáng đến 10h tối, làm việc, theo dõi tình hình nCoV cả nước và TP.HCM, nghe ngóng xem khu vực xung quanh và hẻm khu mình có bị giăng dây không. Khi cần thì có thể pha ngay ly cà phê uống cho tỉnh táo hoặc làm ly nước xả tắc uống để nâng cao sức đề kháng, tăng phần hứng khởi, hăng hái hơn trong công công việc.

hình ảnh
Cũng là góc làm việc tại nhà mà nhìn từ chỗ khác thôi :)
Vừa có thông tin giữa tháng này văn phòng công ty sẽ mở cửa, có thể lên công ty làm việc. Nhận thông tin mà mừng gớt nước mắt, chuẩn bị gặp được mọi người sau bao ngày xa cách rồi. Chỉ lo là tới khi lên văn phòng làm việc thì lại quen với cái nết làm việc tại nhà, lúc đó lại phải đảo lộn các thói quen để xây dựng lại tác phong ‘văn phòng’./.

-kelamviectainhamanhodongnghiep-