Đàn ông lúc nào cũng thật tuyệt, chồng tôi cũng không ngoại lệ. Không những là một người chồng tốt, anh còn là một người cha hết sức tuyệt vời :x



Anh có thể làm mọi việc mà phụ nữ như tôi không thể nào làm được, ví dụ như sửa chữa các vật linh tinh trong nhà: ống nước, bình gas.... Và tôi biết đa số đàn ông đều như thế.



Thế nhưng có một điều tôi không tài nào hiểu nỗi, đó là đức lang quân mạnh mẽ của mình đôi khi lại trở nên "mỏng manh yếu đuối" đến lạ kì khi các anh bắt đầu... chảy nước mũi. Vâng, chính xác là chỉ chảy nước mũi và cảm nhẹ tí thôi ạ, nhưng biểu hiện của anh khiến tôi thú thật... "không đỡ nỗi" :))




Ảnh: Vn Express


Để khám phá điều này rõ hơn, tôi sẽ so sánh về lúc chồng bị ốm và lúc vợ bị ốm. Các mẹ cùng xem sự khác nhau có chút "đắng lòng" như thế này nhé :>



Ngày 1 bị ốm:



Chồng: vừa về đến nhà liền nằm vật ra ghế. Vợ hết sức lo lắng liền hỏi thăm:


- Hôm nay nhiều việc quá hả chồng?


- Cả ngày hôm nay anh thấy mệt mỏi trong người và tệ rất nhiều - chồng kéo dài giọng - Chắc anh ốm mất rồi vợ ơi...



Vợ: trong người bỗng thấy ngứa và rát cổ họng. Vợ khẽ hắng giọng một chút rồi trở lại với công việc thường ngày như không có gì xảy ra.



Ngày 2 bị ốm:



Chồng: nhắn tin ngay cho vợ hỏi rằng nhà mình còn thuốc cảm không. Vợ không nhớ rõ lắm, chồng nhắn lại bảo rằng tối nay có thể về muộn vì phải ra cửa tiệm để mua thuốc. Vợ đáp lại "OK", chồng tiếp tục nhắn 1 tin nữa và hỏi rằng "liệu vợ có thể mua thuốc cho anh không, vì anh đang cảm thấy rất tệ trong người"...8-|



Vợ: Họng vợ vẫn đau. Vợ còn bắt đầu ho. Tình trạng này kéo dài suốt cả ngày và vợ vẫn tiếp tục làm việc như mọi lúc bình thường khác.


Ngày 3 bị ốm:



Chồng: dùng cả hộp giấy ăn để lau nước mũi. Cứ 5 phút 1 lần chồng sẽ bảo vợ đo nhiệt độ cho anh xem có sốt không. Khi vợ nói chồng vẫn mát lắm, anh sẽ vẫn đinh ninh là mình đang sốt, có khi đó còn lại là... sốt rét :o Nói là phải chứng minh liền, chồng lọ mọ kiếm thêm 4 cái chăn để đắp và tiếp tục... rên hừ hừ.



Chốc chốc chồng sẽ lại nhờ vợ: lấy cho anh ít nước nóng để uống cho đỡ đau họng, cho anh ngậm tí mật ong với chanh để bớt ho, chườm nóng vì anh đau người, thêm vài hộp giấy ăn vì nước mũi anh không ngừng chảy, lấy thêm cỡ 4 cái chăn vì anh còn thấy lạnh lắm, và, tiếp tục đo nhiệt độ...



Vợ: tiếp tục ho và bắt đầu chảy nước mũi. Vợ vơ vội gói khăn giấy nhỏ để vào túi rồi đi



Ngày 4 bị ốm:



Chồng: may quá chồng đã sống sót qua đêm bênh nhờ Chúa trời phù hộ và đống thuốc ho, cảm vợ mua. Thật hợp lý hết sức khi chồng đã xin phép công ty nghỉ ốm vì ra khỏi giường lúc này là chồng... chết ngay. Vì ngay khi ở trên giường chồng còn thấy mệt nữa là...



Chồng dành cả ngày hết ngủ lại mong ước vợ ở nhà để chăm sóc chồng, rồi bò (thực sự theo nghĩa đen vì chồng không thể đi vững) vào bếp tìm thêm đồ ăn nước uống và thuốc.



Vợ: Sau một đêm mất ngủ vì cơn cảm lạnh hành hạ, vợ nghĩ đến việc gọi xin nghỉ làm. Nhưng vợ nhớ ra mình còn việc đến hạn phải hoàn thành, rồi bữa trưa cần chuẩn bị và quần áo trong máy giặt chưa phơi, các con thì cần đến trường và đón về. Vậy là vợ rời khỏi giường, ăn tạm thứ gì đó rồi uống thuốc cảm và đi làm.



Ngày 5 bị ốm:



Chồng:
Một ngày nghỉ có vẻ hiệu quả. Mặc dù trong người vẫn còn "tệ" lắm nhưng chồng đã có thể đứng dậy ra khỏi giường và đi làm. Tuy nhiên cuối ngày chồng vẫn thấy kiệt sức cực kỳ. Đêm đến, chồng vật vã "lăn" từ giường ra tới ghế sofa, rồi ngủ quên lúc nào không biết...



Vợ: Sau 1 giấc ngủ sâu, vợ đã thấy khá hơn hôm qua nhiều và lại tiếp tục công việc như mọi ngày.



Ngày 6 bị ốm:



Chồng: thấy khá hơn rồi. Tuy cuối ngày vẫn thấy mệt dữ lắm, nhưng chắc chắn là chồng đang bình phục rồi.



Vợ: thấy khá hơn nhiều rồi. Vợ vui vẻ kể với chồng rằng vợ thấy thoải mái thế nào khi cuối cùng đã khỏi cảm lạnh.



Lúc bấy giờ chồng mới nhìn vợ đầy ngạc nhiên: "Em bị cảm á?" :o