Cũng rất vô tình, và câu chuyện bắt nguồn như khá nhiều câu chuyện khác. Vào một buổi họp lớp…


Thật ra cũng không phải là một buổi họp lớp chính thức. Lớp đại học các bạn tốt nghiệp xong làm việc ở rất nhiều nơi, có người đang công tác tại Mỹ, có người lập gia đình và sinh sống tại Canada, có người ở Sing, có người ở Sài Gòn, Cần Thơ, Đà Nẵng. Một hai bạn về quê, còn lại đều làm việc ở Hà nội cùng nhau. Lần này qua facebook, lớp trưởng nhắn tin cho cả lớp: P từ Mỹ về công tác 2 tuần, thứ 2 bay. Trưa mai (thứ 5) mọi người gặp mặt.


Không dưới 2/3 các ID trên facebook tập nập háo hức hẹn hò. Hoài Anh không phải ngoại lệ. Công việc của cô có nhiều thời gian dùng máy tính nên thường xuyên cập nhật fb bạn bè. Đăcj biệt những dịp như này, một người comment 1 câu, người khác comment lại một câu, rồi cùng cười, cùng trêu đùa, nhắc lại kỷ niệm ngày xưa. Đang lúc vui, một người bạn lâu ngày không lộ mặt bỗng nhiên cho biết bạn cũng vừa từ TP HCM ra HN công tác, cố gắng dự buổi gặp mặt rồi về.


Hoài Anh ngẩn người. Người bạn này chỉ cần nhắc đến tên, 14 năm sau nhắm mắt lại vẫn nhớ như in dáng hình và giọng nói. Ngày xưa hai đứa thân nhau đến nỗi ai cũng tưởng hai đứa yêu nhau, chỉ 2 người biết là không. Bạn dáng người nhỏ nhắn, hay nhăn mặt, nghiêm túc học hành. Hoài Anh tính hiền lành, ít nói nhưng không hiểu sao rất hay bắt nạt. Mỗi buổi chiều bạn thường qua phòng KTX gọi Hoài Anh lên thư viện học, rồi lẽo đẽo xách cặp cho cô. Cô không hay tập trung học bài, nói trước quên sau, mỗi lần học bài cùng bạn lại thấy ngượng ngịu cho mình. Thời sinh viên chẳng để ý được điều gì. Vụt một cái mọi thứ trôi qua kẽ tay, cô cũng quên nhiều kỷ niệm.


Hoài Anh tới thì lớp đã được một nửa. Một số hay gặp nhau rồi nên bước vào là sà xuống chỗ bọn con gái cười cười nói nói. Đúng lúc cô tháo kính ngẩng mặt lên thì bắt gặp ánh mắt của người ngồi hơi chếch phía đối diện. Mỉm cười chào lại bạn bỗng tự nhiên thấy trong lòng hơi hẫng lại. Bạn trở nên đẹp trai và cao lớn, rắn rỏi không ngờ. Hoài Anh hình dung trong tưởng tượng bạn nhỏ con, hơi đen, và trẻ con như thời sinh viên vậy. Không ngờ trông bạn lịch lãm, từng trải, và cuốn hút kỳ lạ.


Các bạn trong lớp bắt đầu đùa nhau. Đầu tiên là ghép đôi lớp trường với P. Lớp trưởng ra trường về quê làm việc, rồi 10 năm sau không ai hiểu bạn quay lại Hà Nội làm Giám đốc công ty con của một tập đoàn về xây dựng. P công tác tại Mỹ, đã ly hôn chồng. Ngày xưa loáng thoáng 2 người có tình cảm với nhau nhưng cái thời bọ xít thành ra cũng chẳng đến đâu.


Câu chuyện tiếp lại xoay quanh việc người em kém 3 khoá nhất định yêu bằng được hoa khôi của lớp. Giờ đã thành vợ chồng. H. vẫn xinh đẹp và mặn mà hơn xưa, được chồng yêu chiều hết mức. Nhưng câu chuyện ngày xưa người em theo đuổi chị là chuỗi chuyện bi hài mà lần nào họp lớp các bạn cũng kể ra, rồi ôm bụng cười vui vẻ.


Có lẽ chỉ một chút xíu nữa sẽ sang đến chuyện của Hoài Anh và người bạn hay ôm cặp cho nàng lên thư viện. Thì bạn nhìn đồng hồ rồi xin phép cả lớp phải đi ngay cho kịp chuyến bay. Bạn bắt tay từng người, dừng lại chào hỏi từng người một. Rồi cười với Hoài Anh: Lần sau gặp lại nhất định sẽ kể cho mọi người nghe ngày xưa mình với Hoài Anh có nhiều chuyện buồn cười như thế nào.