Em xin kể ra đây những gì giữ kín trong lòng....mong các mẹ, các chị chia sẻ...vì những điều này lâu nay em đã giấu không cho chồng em hay...thương chồng phải lụy mụ gia....mẹ chồng em nói như thế đấy....em nói ra không phải kể xấu chuyện nhà mình, nhưng thật sự em bế tắc quá, và chẳng còn biết phải làm gì nữa...


Em lấy chồng được 5 năm...về làm dâu cũng đủ 5 năm....khi mới về nhà chồng em đã nghĩ mẹ chồng cũng như mẹ mình....thương chồng thì phải thương mẹ chồng, phận làm vợ nên thay chồng ghánh vác việc chăm sóc mẹ chồng .....nhưng dường như sự cố gắng của em chẳng đem lại kết quả gì....


Trước khi lấy vợ, chồng em toàn phải đi ăn nhờ ở nhà anh chị em bên chồng em, vì mẹ chồng em không nấu được cơm cho anh ấy....ai nấu cho gì chồng em ăn nấy, không chê bai, không ý kiến, có là ăn ....từ ngày có vợ, em đã chăm chút cho anh ấy từng bữa ăn vì nghĩ rằng bao nhiêu năm qua anh ấy đã chẳng được ai chăm sóc....em càng chăm sóc chờng chu đáo thì mẹ chồng em lại càng tỏ ra giận dỗi...anh ấy thích ăn món gì em làm cho anh ấy ăn thì mẹ chồng lại than thở với chị dâu rằng em làm đồ ăn mẹ chồng em ăn không được....đi làm về, em thấy anh ấy mệt mỏi, pha cho anh ấy li nước cam thì mẹ chồng lại liếc, nguýt em đủ thứ, nói gần nói xa....em xin nói ở đây mẹ chồng em ăn kiêng, những thức ăn người thường ăn, mẹ chồng em ăn không được vì bị tiều đường, cao huyết áp, tim mạch...hình như mẹ chồng em muốn những gì mẹ chồng em không ăn được thì vợl chồng em cũng không nên ăn hay sao ấy....em cũng chiều theo ý mẹ chồng, nấu ăn theo kiểu mẹ chồng em dạy thì chồng em ăn không được, anh ấy bảo em nấu như cách của em.... thế là mẹ chồng em giận dỗi, đập cửa phòng bà rầm rầm, khi vợ chồng em về phòng thì bà ra bếp quăng chén bát....


Mẹ chồng em rất hay nói kiểu thế này: em đang nấu ăn cho chồng em, mẹ chồng em muốn em nấu một vài món cho she ăn, em đang nấu thì she bảo em phải làm thế này, thế kia, em cũng chiều, khi làm theo ý bà xong thì bà quay lại hỏi em: nấu 1 bữa ăn mà vất vả quá ha, hoặc khi em chiên cá cho mẹ chồng em ăn thì bà hỏi em: con chiên cá như thế nó có chín không....em dù là thánh thần thì cũng có lúc bực mình vì cách hỏi cũa bà.....


Thỉnh thoảng, mẹ chồng em lại nói thế này: ngày xưa khi chưa có vợ má nấu gì cho nó (chồng em) nó cũng ăn, chẳng biết tại sao từ ngày có vợ, vợ nó mớm cho nó cái gì mà những gì má nấu nó không chịu ăn nữa ....và lại giận dỗi...Đặc biệt, không bao giờ bà giận hay la chồng em, tất cả những gì chồng em không làm theo ý bà, bà đền nói do chồng em nghe lời vợ.....từ khi về làm dâu, em biết thân phận mình, em chưa bao giờ có 1 ý kiến gì từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn ở gia đình chồng....mẹ chồng và em gái chồng em không coi chị dâu ra gì cả....cô ấy và mẹ chồng em nói nhà và tài sản là của anh trai và con trai họ, em có làm ra thì cũng là do công lao của anh trai - con trai hết ....


Những khi em đi vắng, mẹ chồng em lại vô phòng em lục lọi đủ thứ .... lục xong không cất di mà bày đầy ra giường, ra sàn nhà ...có hôm còn đem quần áo em mới mua đi khoe với chị em dâu khác....sau đó họ nói lại em mới biết.....nhà có 2 nhà vệ sinh, trong phòng vợ chồng em 1 cái, ngoài nhà 1 cái....mẹ chồng em cứ đợi vợ chồng em đi vắng là vào nhà vệ sinh của vợ chồng em dùng....có hôm xui cho bà, bồn cầu của em bị nghẹt, bà phải gọi điện thoai cho anh chồng em đến sửa giúp nhỡ vợ chồng về phát hiện....


Mỗi lần nhà có điện thoại, mẹ chồng em nghe thì không sao, em mà bắt điện thoại thì thế nào ngồi trong phòng bà, bà cũng nhấc điện thoại trong ấy lên nghe xem em nói gì, nói với ai. hoặc giả như khi bà đang ở trong nhà vệ sinh mà không nghe được thì khi đi ra, bà sẽ hỏi em là ai gọi đến, gọi chuyện gì....và bất kì khách nào đến nhà bà cũng hỏi, đến có việc gì....tính em không tò mò .... có những lúc bạn của chồng em đến chơi, em chào hỏi, mời nước rồi đi về phòng, để họ có tí khoảng thời gian riêng ....những lúc ấy, mẹ chồng em hỏi họ đến có việc gì, em mà nói em không biết (thật sự em không biết) thì thế nào bà cũng giận em, đập cửa phòng bà rầm rầm, quăng chén bát ....


Từ khi em về làm dâu cho đến bây giờ, bà luôn hỏi về tài chính của vợ chồng em....em nói không biết vì chuyện tiần bạc là do chồng em quản lí thì bà đi nói với chị dâu rằng em ngậm miệng ăn tiền......có lần bà bảo em thế này, em phải về nói với chồng em: mỗi tháng anh nên đưa cho em 3 triệu để em giữ, nếu anh không tin em thì đưa cho mẹ cất hộ mình....bà bảo phải như vậy thì vợ chồng em mới có dư ....từ khi em lấy chồng đến nay, em chẳng còn là em nữa, em sống như 1 cái bóng trong chính ngôi nhà của mình....


Bà ngồi với em thì nói xấu chị dâu và em dâu ..... bà ngồi với chị dâu thì nói xấu em và em dâu....ngồi với em dâu thì nói xấu em và chị dâu.....bà tìm cách gây sự với chị dâu, rồi tới em, rồi tới em dâu ....em nghe bà nói hoài cũng bực mình, vậy nên những lần sau khi nghe bà nói về chị dâu hoặc em dâu hoặc cha mẹ của chị em dâu .... em đều bỏ về phòng, vì em không muốn nghe những chuyện như vậy .... dần dần em kiệm lời cả với bà ....nếu những ai bà ghét mà em tỏ ra thân thiện hoặc không chê bai người ta theo bà thì bà cũng giận dỗi em, lại đập cửa, quăng chén bát .... có lần chịu không được nữa, em nói thẳng với bà, em không thích tụ tập nhận xét bất kì ai ....lần ấy, bà giận bỏ đi qua nhà em chồng em 3 ngày ....


Cả ngày chỉ xoay quanh chuyện nấu ăn thế này, nấu ăn thế kia, bà chẳng thể bắt bẻ em chuyện gì, nhà cửa em dọn dẹp sạch sẽ, em cũng chẳng đi nói xấu gia dình chồng, bà chỉ bắt bẻ em việc nấu ăn và không nói chuyện với bà ....nhưng mỗi lần nói là bà lại đem người này người kia ra nói, thậm chí cả sui gia....em không thích nhiều chuyện mà chồng em cũng không thích nhiều chuyện .... nhưng trước mặt chồng em bà không bao giờ như vậy, bao giờ bà cũng rất đạo đức.....nhưng khi chồng em không có nhà là bà lại đem hết người hàng xóm này đến người hàng xóm khác ra nói ....không ai bà vừa ý cả....cả xóm em không người già nào chơi với bà ....


Em cố làm cho bà vừa lòng thì bà càng tạo khoảng cách, cái khoảng cách đó em lấp đi thì bà lại đào 1 khoảng cách khác ....em thương chồng, không muốn chồng em đứng giữa 1 bên là vợ, 1 bên là mẹ nên em nhịn hết .... nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn, em chẳng biết em phải chịu đựng đến bao lâu nữa ....thấy nhà của ai đó dơ, bà chẳng bao giờ nói với con dâu con nên dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, bà toàn đi nói với người này người kia ....bà đế ý xăm xoi từng tí....em nấu ăn, chăm sóc chồng em kĩ quá bà cũng đi nói, chị dâu trường không chăm chút bữa ăn cho chồng cũng bị bà nói....nói túm lại gì bà cũng nói được .....cơm nguội ăn còn dư, em hâm lên ăn 1 mình, em phần cơm nóng cho chồng em ăn, bà cũng nói .....em muốn mua gì, làm gì cũng hỏi ý chông em bà cũng nói em hà tiện......mà đặc biệt bà không bao giờ gọi em ra nói ....bà chỉ nói móc mỉa, và đi nói với người khác thôi .....bà bị tiểu đường, đường đang lên xuống thất thường trong vài ngày mà đòi ăn cơm, em sợ bà lại bị bệnh nên em nói bà đừng nên ăn cơm tỏng những ngày này, đợi đường ổn định hãy ăn.... vậy mà bà không hiều em lo cho sức khỏe của bà....bà đi nói với con gái và chị em dâu khác là em tiếc bà chén cơm....bà không phải lẫn, hay lẩm cẩm gì đâu, bà còn minh mẫn chán, đi siêu thị nào nhớ giá của từng siêu thị ấy, bà nhớ số điện thoại của từng người con, đọc vanh vách...thằng cháu ngoại 3 tuổi nặng 20kg bà còn bế nó lên xuống cầu thang....nhưng cứ hễ có ai đến nhà là bà thở ko ra hơi, phải có người dắt , người đỡ.....bà tự uống thuốc hàng ngày, nhưng từ hôm chồng em bị bệnh, em lấy thuốc cho chồng em uống là từ hôm ấy bà quên thuốc của bà, hôm nào em nhắc thì bà uống, không là bà bỏ thuốc luôn....rồi bà làm mình làm mẩy, bà giận, đập cửa rầm rầm....em đâu phải chỉ 1 việc nấu ăn, việc cơ quan, việc chăm sóc con... nếu vợ chồng em vui vẻ thì bà ko thích, bà chỉ thích khi em bị chồng quát hay cằn nhằn thôi ....


Nhiều lúc thấy bà di thể dục 1 mình em cũng muốn đi cùng bà....nhưng cứ nghĩ đến việc khi em đi cùng bà thế nào cũng:


+ 1 là: nhận xét về người này , người kia mà những người ấy chẳng liên quan gì đến em


+ 2 là: em phải nói với chồng em thế này, thế kia về tài chánh


thì em lại vô phòng, mặc cho bà đi 1 mình. Lúc đầu em nghĩ bà cũng như mẹ em, nên em còn khuyên bà, đã bệnh hoạn nhiều thì nên để tâm hồn thật thanh thản như vậy bệnh mới giảm đi, nhưng em càng khuyên thì bà lại càng ghét em, càng nhận xét người này người kia nhiều hơn, nên em không dám nói nữa.


Thỉnh thoảng, em gái chồng em qua nhà, mở tủ lục cái này, tìm cái kia....thậm chí thùng rác của em cũng bị cô ấy chê dơ, em cũng thay thùng rác mới cho khỏi rắc rối .....rồi lại đến cái tủ lạnh sao để nhiều rau quá, ăn nhiều rau làm sao có đủ sức khỏe, phải có thịt, phải ăn nhiều thịt....tháng này tiền chợ đi hết bao nhiêu, tiền gas bao nhiều, tiền nước, tiền điện .... cô ấy hạch hỏi em từng khoản ....nếu em có lỡ lời với cô ấy thì thế nào chồng em cũng bị càm ràm không biết dạy vợ .... có lần cô ấy nói với anh chồng em: nếu anh không biết dạy vợ thì để em đến dạy cho nó biết ....cô ấy lớn tuổi hơn tụi em nên gọi tụi em là con này con kia, rồi gọi là nó không thôi.....em nghe cô ấy nói với anh chồng như vậy về chị dâu như vậy nên em nhịn, lại nhịn .... em nói nhịn không phải là nhục ....nhưng em phải nhịn đến bao lâu nữa đây ....


Có lần cô ấy bảo với em, chị dâu trưởng đem con qua nhà cô ấy chơi, không hỏi ý kiến cô ấy mà lấy đồ chơi của con cô ây cho con của chị dâu chơi, rồi làm hư .... cô ấy không bằng lòng ....em rút kinh nghiệm, không dám dụng gì khi đến nhà cô ấy ....nhưng cô ấy đến nhà tụi em thì có những hành động như thế ....nếu con cô ấy đụng vô những thứ không được đụng vì sẽ bị vỡ mà em nói thì cô ấy đùng đùng lôi con cô ấy về rồi nói hờn nói lẫy....


Phận làm dâu là làm dâu trăm họ ....em cũng hạn chế nói chuyện và tiếp xúc với em chồng, vì chẳng muốn gây chuyện ......em cũng là chị chồng, nhưng sao quan hệ giữa em và em dâu, vợ của em trai em rất thân thiện.....2 chị em ở chung với nhau từ hồi còn là sinh viên mà chẳng có điều tiếng gì .... mỗi lần có việc phải qua nhà em chồng, cực chẳng đã em mới đi, em sợ phải đến đó, lỡ mình có làm gì không vừa lòng cô ấy, thế nào cũng có chuyện.....lúc nào cô ấy và bà cũng nói mình sống là sống với chồng, chứ có phải sống với em chồng, mẹ chồng đâu mà đổ lỗi cho mẹ chồng với em chồng ....nhưng thử 1 lần cô ấy nhờ làm việc gì mà từ chối không làm thì sẽ biết việc gì xảy ra ngay thôi ....có hôm em phải bỏ việc để đến nhà giúp cô ấy trông 2 đứa con cô ấy để vợ chồng cô ấy di mua đất....


Cả bà lẫn cô ấy đều bắt bẻ việc phải trông cháu mỗi lúc ai đó bận việc gì .....em thì không dám gửi cháu cho bà giữ, em toàn vác cháu đi gửi nhờ nhà bạn em mỗi lúc vợ chồng em có việc ....nhưng trước mặt con trai, cả bà và cô áy rất vui vẻ với những đứa cháu, sau lưng thì nói bắt bà phải trông cháu trong khi bà không được khỏe ....mà không để bà giữ cháu thì bà nói em tách rời cháu với bà, không muốn cháu gần bà....em chẳng biết phải chịu đựng thế này đến bao lâu nữa ....vì thương chồng em không muốn anh ấy khó xử, nhưng cứ như vậy hoài thì em nghĩ có lúc chịu không nổi em phải ra đi thôi....có nhiều đêm chồng em hiểu được nõi khổ của vợ, cũng băn khoăn , trằn trọc lắm ....nhưng nếu anh ấy nói mẹ mình thì bà nói anh ấy bênh vợ, bà đã vất vả nuôi anh ấy lớn, thành đạt, vì vợ mà hất hủi mẹ mình....em chỉ vì vậy mà nhịn đến ngày hôm nay....nhiều lúc em muốn đem con về nhà mẹ đẻ nhưng nghĩ đến anh ấy em lại thương lắm .....


Em mong mọi người cho em 1 lời khuyên....em nên làm thế nào để trong ấm ngoài êm, cải thiện mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu để chồng em cũng vui vẻ mà gia đình cũng vui vẻ....cảm ơn mọi người nhìu.