Dear các mẹ


Em đang đón Giáng sinh v một năm mới ở một nơi ko phải ngôi nhà của mình. Nhưng ít nhất thì ko phải chịu đựng những âm thanh mà từ thưở ấu thơ mình ít khi phải nghe. Đau đớn chảy nước mắt nhưng cố nuốt vào trong để cho con ko buồn khi xa nhà và vắng bố. Cuộc ra đi này hắn là gây sốc cho chồng em vì hắn đã từng đuổi em ra khỏi nhà trên đôi chân kịp đi một đôi dép lê và em đã cay đắng quay lại sau khi chồng làm hòa. cũng từng có lần em cầu cứu anh chị để về nhà bố mẹ đẻ khi con mới 6 tháng. và cũng từng quay về sau khi bố e động viên. lúc đó và thậm chí trc đây vài tuần thôi, em đã nghĩ mình sẽ cố gắng vì gia đình. Nhưng bây giờ thì ko. Ko đòn. Ko đuổi hay cũng ko bị nghe chửi cả đêm. nhưng giọt nc đã tràn li rồi. Em và con đã bỏ đi gần 1 tuần. ko thể tìm ra vì em đã đi rất xa.


Em ko biết phải kể sao cho câu chuyện hôn nhân 5 năm của mình. con trai em 4 tuổi kháu khỉnh. Em là một ng thăng tiến nhanh trong công việc v luôn sống bằng cái tâm. cho nên dù rơi vào một gia đình phong kiến v ý thức hệ hoàn toàn trái ngc với mình nhưng em chịu đựng dc. Em đã nuốt nc mắt vào trong khi mẹ chồng nói những lời xúc phạm và tự tôn con trai bà. như xấu như mày nếu ko có học thì chỉ lấy thằng đánh dậm. Đẻ con mà giống mẹ là loại ko biết đẻ. Con tú bà. Mấy cái hộp bánh em mang về thắp hương, sau có cầm về bố mẹ đẻ vì đương nhiên nghĩ mang về cả hai bên nội ngoại, vậy mà bà ấy chửi: ở nhà này ko có cái ngữ ấy... Lúc nào cũng gọi điện hỏi xem chồng có béo ko, nhà có sạch ko. Nhưng dẫu sao em ko phải ở chung. Em cũng nể phục v thương ng phụ nữ đẻ 7 đứa con mà ko bg mệt mỏi lo toan. Thương khi chứng kiến bố chồng chửi bới bà những điều phi lý ngay trc mặt con dâu. Em biết còn có chuyện đánh đập.


Chỉ có nhìn vào điều đó v nghe mẹ chồng dạy dỗ về đạo làm vợ thì em mới có thể cảm thông v lí giải dc sự gia trưởng độc đoán của chồng mình.


3 năm đầu tiên là ào ạt uất nghẹn v nc mắt. Chồng em là một điển hình cao nhất của sự gia trưởng. Chắc ko có bg một ng mang lý tưởng sống v cá tính mạnh như em lại tưởng tượng ra mặt trái của một mẫu đàn ông nam tính lại là sự quân phiệt v mình lạo rơi vào cảnh chồng chúa vợ tôi đến thế. em quá ngu khi tin rằng anh ta đang học lên cao học. quá ngu khi tin vào những triết lý sống v lý tưởng cao quý mà anh ta đưa ra. Lấy nhau về mới rõ. Anh ta ko đi học và cũng ko làm gì hết. Em lăn lộn v công việc trong những năm bắt đầu và cay đắng nhất khi bụng bầu, nhà xa. có nhờ chồng chở đi làm hay đi khám thai cũng khó. Mỗi lần về nhìn nhà cửa như một cái chuồng lợn. và chồng nằm ngủ. em thấy đời đắng ngắt. Em bị đánh và chửi vì những nỗ lực phản kháng v đấu tranh của mình. song lại cũng vì non nớt cả tin. sự tinh khôn khi bẻ trái bẻ phải dỗ dành của mẹ chồng v chồng làm cho mình nguôi bớt. Cho nên thậm chí em chống lại bố mẹ đẻ của mình để giữ sĩ diện cho chồng.


Sự hanh thông trong công việc và việc đẻ con nuôi con dễ dàng khiến cho em ngày càng lấn sâu vào những chịu đựng và cố vùng vẫy vượt lên những đau đớn về mặt tinh thần. Em thương bố mẹ vô cũng khi anh ta moi móc chuyện gia đình em để rồi nhắn tin khủng bố chửi bới bố mẹ. Em xót xa ghê tởm khi biết chị gái em đã từng bị hắn lôi vào nhà nghỉ để thử xem gia đình này có gia giáo ko. chị em đã chống cự dc và vì thấy em quá yêu hắn nên ngậm đắng nuốt cay ko nói. Ôi cái gọi là hiền lành gia giáo nó khiến con ng ta nhu nhược v bất lực trc phường vô lại.


Làm sao mà còn tình yêu dc với kẻ đã chà đạp lên tất cả hi vọng và ước mơ tìm ng thấu hiểu, bạn đời với mình. Làm sao còn cảm giác v kẻ dùng tất cả ngôn từ tởm lợm nhất. M là con đ. con f... mày ko tôn trọng chồng m thì mày đút b.... vào thằng nào... đại loại vậy. ko còn có thể bẩn thỉu hơn trong ngôn ngữ của một con ng.


Ko dc quyền ra lệnh ko có quyền đòi hỏi t đi làm vì t còn phải suy nghĩ tính toán. Ko phải thuê nhà thuê osin là t cũng lao động rồi. Quả đúng là chồng em đã thay đổi từ ngày có con. Em thực sự mừng khi chồng yêu con và rất chăm chút. thậm chí gần đây để em thăng tiến tốt, anh ta đã chịu làm việc nhà. Mẹ chồng em mà biết anh ta nấu cơm rửa bát thì chắc bà tế sao em. Em đã tự nhủ, đảo một chút cũng có sao. chồng ở nhà đỡ đần để vợ đi làm cũng ok mà. nhưng suy nghĩ của em đơn giản quá. Giờ nhớ lại, khi anh ta ở nhà cho con bú bình, anh ta thường xuyên gọi điện nhắn tin chửi vợ dọa con chết. Anh ta gây khó dễ để ko thể thuê dc giúp việc. hễ vợ về có tiếp tay vào bếp là ăn chửi. anh ta chỉ vì một miếng dưa vợ mệt ko ăn hết mà phun vào mặt vợ và nỡ tay đốt sạch bao nhiêu bằng cấp của em


Em phải chịu đựng sự chăm sóc và trách nhiệm của chồng trong những ngậm ngùi ko sao tỏ cùng ai. Nhưng ghen tuông đến hoang tưởng mới là điều ghê tởm nhất. Nghĩa là với một ng hoàn toàn giữ khoảng cách v đàn ông vì ko có tính lẳng lơ và hiểu chồng mình thì anh ta ko sao moi móc dc điều gì mờ ám hay bất chính từ vợ. Vậy là anh ta quy kết em khi chỉ cần đứng tiếp lời với đàn ông khác, khi ng đàn ông khác dù chính là anh hay bố của anh ta đứng gần thôi, khi em có kẻ mắt tô son mặc váy, khi đùi vợ bị tím vì ngã xe, khi vợ gọi điện cho bố mẹ ruột mà ko báo cáo... cũng là sự gian dâm.


Đã 2 năm gần đây em khó bị điên lên khi nghe những lời xúc phạm. Em tránh về nhà bố mẹ. Em ko thật thà việc gì cũng kể để cho chồng suy diễn vô cớ. Em đọc thêm đạo Phật v dùng chữ nhẫn để tha thứ. Em cũng ko ngại mua sắm đồ đẹp cho anh ta, đổi đt và xe, mua đồ đạc. Hai vợ chồng đi chơi v con rất rất nhiều, đưa chồng đến mọi nơi giao lưu ngoài XH...


Cs ấy đã cho con em những giây phút rất hạnh phúc. Song những cơn khùng điên của ng chồng em hóa ra ko hề mất. Và lại thế. Gia đình đâu phải là ngọn núi lửa phun trào theo kiểu mỗi tháng một vài lần. Em chợt tỉnh ngộ. Anh ta đã bắt đầu có biểu hiện bạo lực v con khi thằng bé lớn lên v đôi khi chống đối. Anh ta ko dừng lại những ngôn từ tục tĩu dù biết con có thể hiểu và nhớ hết. Anh ta vẫn dọa đuổi dọa đánh vẫn chửi bố mẹ em với một sự vô lý vô căn cứ ko sao chấp nhận dc. em gần như li khai v gia đình v cả năm anh ta ko về rồi.


Em và con đã ra đi. Ít nhất em cũng đã phòng thân bằng cách mang đi một ít giấy tờ. em đã ko cho gia đình họ hàng và cơ quan bạn bè biết mọi điều diễn ra với em vì quá sợ hãi những trò làm càn của anh ta và viển vông nghĩ rằng mình cải hóa dc anh ta.


Nhưng bây giờ mọi ng đã biết. Rất run khi nghĩ đến ngày trở về và đối mặt v hắn và gia đình hắn. Nhưng bất chấp hết. Em sẽ cố sẽ cố. Nc mắt ngấn đầy nhưng lòng phải quyết thôi...d