Mình xin kể tóm tắt lịch sử bản thân để mọi người hiểu và cho mình lời khuyên tốt nhất nhé, không phải mình kể lể đâu, mà thực sự mình là dân kỹ thuật, không có khiếu viết, mình chỉ muốn kể rõ để mọi người cho mình lời khuyên chính đáng thôi.


Mình 29, đã có con gái hơn 2 tuổi, mẹ mình mất năm mình hơn 4 tuổi, em gái mình lên 2 và mình sống với mẹ kế từ nhỏ. Mẹ kế cũng có thêm 3 đứa con, mình vẫn gọi bà là mẹ từ hồi nhỏ tới giờ...


Gia đình mình sống ở một huyện trung du thuộc một tỉnh miền trung, nghèo lắm, nên từ nhỏ chị em mình đã phải làm lụng rất vất vả, nhưng vẫn được học hành đàng hoàng vì dẫu sao tiếng nói của bố mình cũng có trọng lượng. Và tất nhiên mẹ kế thì không thể nào bằng mẹ ruột được, mình nhìn thấy điều đó từ ngày mình còn nhỏ, khi mà mỗi lần bố ôm 2 chị em mình vào lòng mà nựng là y rằng bà mẹ kế mặt nặng mày nhẹ, thế rồi 2 chị em mình ko giám gần gũi bố... vì lúc đó tụi mình còn quá nhỏ, có hiểu gì đâu, cứ thấy người lớn ko vui thì sợ...


Năm mình học lớp 4 tức em mình học lớp 2 thì sáng ra chị em mình phải dậy nấu cơm ăn để đi học, hic, quần áo thì tự giặt,và những năm tiếp theo, các mẹ hình dung dùm nha, mình cũng chẳng phàn nàn gì về những điều đó đâu, mặc dù sau này con bà lớn lên (em cùng cha khác mẹ với mình đó) đến lớp 12 còn chưa biết nấu cơm, giặt dũ. Còn rất nhiều nữa.....


Khi mình đi học đại học mình cũng phải tự làm thêm bằng nhiều cách, vay tiền để đi học, mình chỉ xin tiền học phí (1.8tr/nam) và mỗi tháng thêm 47k tiền ở KTX. Lúc ra trường mình về quê xin việc thì bà ko vui vì sợ mất tiền, mình đi nộp hồ sơ là bà chửi, hic. Năm đó m 23 tuổi, và m trở lại SG, bà cho m 400k tiền ăn một tháng và 200k tiền tàu xe, bà bảo từ đây là cắt đứt, sướng khổ thì tự chịu, đừng kêu van. Mình lại phải vay mượn bạn bè để tồn tại trong thời gian chờ việc, tất cả mình nhớ như in nhưng mình cũng chưa phàn nàn bao giờ. Mình đi làm được 6 tháng thì trả hết nợ thời sinh viên, thêm 4 tháng sau mình bị nằm viện thì chỉ chồng mình bây giờ (hồi đó mới quen đc 6 tháng) bỏ việc về chăm sóc. 6 tháng sau mình chuyển về thành phố với mức lương thử việc (1.4trieu/thang – t2/2007), làm lại từ đầu, chưa một lần bà gọi điện hỏi thăm xem m sống như thế nào, nếu m có gọi về thì bà than mấy đứa em ở nhà phải khổ sở nuôi chị ăn học mà chị ra trường chẳng giúp gì chúng… cứ thế đấy, rồi giữa năm 2007 mình cưới, bà vào dự với 2 bàn tay không, không hề có một món quà cưới cho con, lúc về còn xin tiền mình để mua vé về (lúc đó ở nhà bà đang xây một căn nhà to nhất thị trấn), mình cũng ko ý kiến gì. Đến lúc mình sinh con thì BS dự đoán khó sinh, nhỏ em mình xin vào thăm nuôi, thì lúc đó 2 đứa con của bà thi đại học, bà ngồi giữa nhà phán một câu rằng “cháu chẳng có trước thì có sau, tao chỉ ngồi chờ tin 2 cái bằng đại học thôi”, và trời ơi, mình lại sinh dễ dàng, còn 2 đứa con bà trượt thảm hại, hic… Khi con mình đc 1 tuổi, mình cho nó về quê nội, ngoại luôn, lúc vào SG rồi bà lại đi rêu rao ngoài quê rằng nó về chẳng cho đc đồng nào mà còn gây tốn kém, trong khi đó mình về thì tự đi chợ, bà đi chợ 2 ngày thì trc khi đi mình đưa bà 500k (thật sự VC mình rất khó khăn, ở nhà trọ, con nhỏ, chồng đi học nghỉ không lương, mình làm nhà nước) và còn nhiều nhiều nữa, mình ko kể hết đc…


và em mình cũng thế, lúc nó đậu ĐH đã nhập học và đóng tiền rồi, NV2 của một trường nổi tiếng gọi nó thì bà ta tiếc 1,4tr đồng đã đóng mà ko cho nó về, lúc nó ra trường bà tuyên bố trong tay có tiền tỷ, nhưng để nó tự đi vay tiền của chị họ để lo công việc, rồi lấy chồng, sinh con, mặc dù nó ở quê nhưng từ ngày nó sinh tới giờ bà chưa hề một lần bế thử cháu xem nó nặng hay nhẹ (thằng bé gần 2 tuổi rồi)


Còn 2 đứa con của bà, 2 đứa năm đó trượt ĐH, công việc làm ăn của GĐ đổ bể, nợ nần lên đến 300tr, nhưng bà vẫn cho đi học một trường CĐ dạng xét tuyển và một đứa học trường NIIT với học phí trên trời, bà mua cho cái máy tính xách tay 26tr để đi học, đứa học CĐ chán về thi lại cũng chỉ đậu CĐ, chỉ vì không thích học ở ĐN vì dọng nói khó nghe và ăn ko hợp khẩu vị, bà cho học lại CĐ của một trường tương tự ở Hà nội, hic, đến đây mình không chịu nổi nữa nhưng cũng chỉ nhắc nhở thôi vì mình đã xuất giá rồi, hic.


Đến bây giờ vì học phí và chi phí cho 2 đứa ở HN quá cao nên nợ nần chồng chất, nếu mình có gom hết số tiền tiết kiệm của mình thì cũng chẳng ăn thua gì với số nợ bà đang nợ. mỗi lần mình gọi về là bà than rằng tại chị em mình đi học nhiều nên giờ bà phải gánh nợ, hic thật sự là lúc mình ra trường, và 2 năm sau em mình ra trường thì bà tuyên bố có tiền tỉ trong tay cơ mà….. Thế nên mình chán, mình ko gọi nữa, mình chỉ nói chuyện khi gặp bố thôi.


Còn mình cũng ko hiểu nổi vai trò của bố trong gia đình nữa, khi mình còn nhỏ, bố rất quyết đoán, mặc dù giờ ngẫm lại thấy bố có sợ bà ý, nhưng 10 năm nay ngày mình ở nhà chỉ đếm đủ trên đầu ngón tay nên mình cũng ko hiểu đc như thế nào… Nhưng vấn đề là ở đây các bạn ạ, mình rất thương bố nhưng bất lực, các mẹ cứ nghĩ cảnh một người con ngồi nhìn bố chết mòn trong nợ nần mà không giúp được gì, mình chưa có gì trong tay, chồng mình thì còn một năm nữa mới ra trường. vẫn phải thuê một căn phòng nhỏ để ở, nhỏ đến mức nếu 7 người khách tới một lúc thì ko có chỗ ngồi, mình chỉ có một ít tiết kiệm để phòng khi bất trắc, mình ko thể giúp gì được cho gia đình, không thể giúp bố, nhưng mình rất thương và hầu như không yên lòng, gần như đêm nào mình cũng mơ về nhà, về ngôi nhà ngày bé mình sống. Hôm 30 tết mình có gọi điện cho bố để nói chuyện nhà, mình cũng hỏi thăm đến nợ nần và chuyện học hành của thằng em học NIIT, và kể luôn cho bố nghe chuyện nó xin m 2tr tiền để chạy thầy thi tốt nghiệp mà mình ko cho, thì mới biết là nó nói với bố mình là liên hoan lớp, cả lớp đóng cả nên bố cũng vay mượn cho nó rồi. Mình tức quá nói luôn với bố mình rằng bố đừng tin nó quá, bố con nói chuyện qua lại một hồi thì mình ko chịu nổi và nói cả mẹ (MK) nhiều khi bố cũng đừng nghĩ là hiền lành, tốt bụng, rồi m kể hết những gì mà m nghe trong những năm xa nhà mà mình đã kể một số phần ở trên, mình nói với bố rằng có nhiều cái con nghe như gió thoảng qua, nhưng có cái thì nó in đậm trong lòng con rồi. Bố mình vẫn ko tin mà còn nói người ta bịa chuyện, mình bảo rằng nếu con nghe một người, 2 người thì có thể là bịa, nhưng cả trăm người đều đánh giá 1 người như thế thì ko thể bịa đc. Chẳng hiểu là những chuyện như thế ko đến tai bố mình hay bố mình cố tình bênh vực MK? 2 bố con nói đến hơn 30 phút, mình bảo nói thật với bố là con ko muốn nói ra chuyện này, vì nói ra chỉ khổ bố thôi, nhưng mấy chục năm nay con phải chịu đựng như thế, giờ con chịu hết nổi con mới nói ra đấy. Thế rồi bố mình bảo từ mình luôn, nếu mình nghĩ như thế, và khóa máy, hôm sau mồng một tết mình gọi ko đc, bảo chồng gọi ông cũng ko bắt máy, lấy số khác gọi là ổng tắt máy…….


Các mẹ thông thái ơi, hãy giúp mình, mình ko còn mẹ, chỉ còn bố thôi, giờ ổng ko chịu nhìn mặt mình thì làm sao đây, mình ko muốn bố con bất hòa, vì trước tới giờ 2 bố con mình rất hợp nhau. Hay cho mình một lời khuyên đi………