Nói ra chuyện này chắc nhiều bạn sẽ ném đá mình đây. Nhưng mình không thể "miệng nam mô, bụng 1 bồ dao găm được".


Mình ở với MC 6 năm rồi. Cuộc sống gia đình thật tồi tệ. Chồng mình chỉ biết nịnh và lấy lòng mẹ. Mình và chồng ko hợp nhau nhưng cố sống vì con còn nhỏ. Bây h mà ra ở riêng thì 2 con mình sẽ khổ vì mình phải đi thuê nhà, con sẽ thiếu thốn tình cảm (vì biết chắc rằng chồng ko chịu ở riêng với vợ) , nếu mình ở riêng đồng nghĩa với việc ly thân, ly hôn.


Khi mình về làm dâu, sau khi bỏ áo cưới, chồng bảo em đi dạo cùng mẹ cho thân mật. MC sợ quá đành bảo mình "con đi đi, mẹ đi dạo rồi". Đó là dấu ấn đầu tiên cho mình biết MC không có ý định gần gũi con dâu. Trong khi sống, MC nhiều lần mắng chồng vì nói chuyện "xấu" của gia đình cho mình biết, và nhiều lần cố gắng lấp liếm những chuyện xấu của gia đình, kể cả khi mình biết rồi. VÌ thế, mình sống trong nhà chồng theo cách của người khách, không quan tâm, không tham gia gì vào chuyện nhà chồng.


MC mình rất lạnh lùng, không tình cảm với con mình. Khi con mình ốm, bà bảo trẻ con hắt hơi sổ mũi là chuyện bình thường. Khi con mình 4 tháng tuổi, mình đòi thuê osin về trông con để đi làm thì bà ko đồng ý. Bả bào cho nó đi gửi trẻ cho nó quen đi. Bà sợ người lạ ở trong nhà. KHi mình ốm, bà ko bao giờ hỏi thăm câu nào. Bà lại còn bảo "đi thì như ngựa, về nhà thì ốm". Mình ko có chút tình cảm gì với MC


Mấy hôm nay bà mệt, mình muốn sang phòng hỏi thăm nhưng ko thể cất lên lời. Trong lòng thì áy náy, sợ mọi người trách mình ko quan tâm. Nhưng tình cảm trong mình ko có đủ để cất lời hỏi thăm. Mình thật sự căm ghét bà.