mình ốm, me chồng mình chẳng quan tâm. cháu mình đi gửi từ khi đi làm hoặc nhờ nhà ngoại, bà cũng chẳng vồ vập, chăm sóc. tóm lại ko tình cảm. bà ốm, mình chẳng có tí cảm giác tình cảm j để chăm sóc cả. như thế thì mình có quá đáng ko? vì thực lòng ko yêu thương, ko ghét bỏ. bà chỉ bị cảm thôi mà đã thế rồi đấy. chồng mình nói mình ko quan tâm. mình chán chẳng thèm đôi co. mặt cứ lì ra. ngày xưa mình có điều j ko hay, mẹ chồng mình bảo chồng, mình suy nghĩ và buồn lắm. bây h thì sao ý, cũng lì ra nhé, ko nghe, ko thấy, ko quan tâm. có ai như mình ko?