Thực sự thì em là một người khá kín tiếng và hướng nội rất ít khi chia sẻ với ai. Nhưng hôm nay em cảm thấy cuộc sống của em đang rất bế tắc nên em mới vào đây vừa muốn chia sẻ cùng mọi ng vừa muốn xin ý kiến mọi ng.


Chuyện là năm nay em 23t còn chồng em 27t.và đã có 1 bé trai hơn 4t. hai vc lấy nhau khi còn quá trẻ nên suy nghĩ nhiều lúc rất bồng bột.Phải nói 2vc lấy nhau do tình thế bắt buộc đó là em mang thai trước.Nhưng chính anh và gia đình anh là người chủ động xin cưới trước vì e thực sự còn muốn đi học tiếp vì lúc đó em đã có giấy báo của trường đại học.Nhung anh năm nỉ rồi khuyên can em, rồi bố mẹ em cũng không muốn em phải mang tiếng nên bắt buộc em phải cưới.


Cuộc sống sau khi cưới của 2 vc em khá đơn giản và thoải mái vì 2 bên gia đình đều dễ tính và ít con cháu.Nhưng do hồi đó anh còn chơi bời,phá phách khá nhiều nên 2 vc quyết tâm bồng con vào Nam lập nghiệp với 2 bàn tay trắng.Nhưng phải nói chồng em là ng khá thông minh,nhìn xa trông rộng nên sau gần 4 năm vc em cũng có 1 cơ ngơi kha khá khoảng vài trăm triệu. So với bạn bè cùng trang lứa thì vc em hơn hẳn


Nhưng cũng từ đây mọi chuyện mới khác đi.Công việc của em là ở nhà bán hàng (vì 2 vc em kinh doanh tại nhà và làm bên xây dựng), nhận việc, cơm nước nhà cửa cho thêm 5ng thợ, thỉnh thoảng cũng đi lên công trình và đi lấy hàng dùm anh.Còn cv chủ yếu của anh là đi giám sát công trình và đi lấy hàng, ngoại giao.


Em cảm thấy mình ko hề ăn bám chồng vì em có công việc của em và em còn muốn đi học hoặc đi làm thêm nhưng anh lúc nào cũng ko đồng ý. Anh muốn em ở nhà lo cửa hàng nhà cửa cho anh yên tâm ra ngoài làm việc.Lấy chồng theo chồng nên sau vài lần bàn bạc với anh không đk em cũng thôi.


Nhưng cái buồn của em là ở chỗ mỗi lần công việc khó khăn anh luôn về nhà dằn vặt em. Rằng em không làm được gì không biết lo lắng cho gia đình.Phải nói là đây là ý chính của câu truyện còn những lời anh mắng em thì thậm tệ hơn nhiều. Và em cảm nhận đk rằng anh càng có tiền thì anh càng thay đổi. Mỗi khi thanh toán công trình xong anh đưa hết tiền cho em nhưng em chưa bao giờ đk phép tự ý lấy trong đó 1 đồng để chi tiêu cho riêng mình hay sắm sửa bất kì cái gì mình muốn. nói là đưa tiền cho em thực ra chỉ là để em cầm hộ và lúc nào a muốn lấy thì em không đk phép đưa thiếu 1 xu.tiền đồ dùng trong nhà và sữa cho con thì em hay mua luôn một lần khoảng vài triệu nhưng phải có hóa đơn về cho anh xem.và mỗi ngày a đưa cho em 100 tới 150k để đi chợ cho 7ng ăn chưa kể con em còn ăn buổi chiều ở nhà. hôm nào em nói thì a đưa đk 200k.Quần áo đồ dùng của a thì tính toàn tiền triệu nhưng em chỉ mua cái áo vài chục ngàn là anh cằn nhằn ghê gớm.


Anh còn có tính nói nhiều kinh khủng Mỗi lần em làm gì đó sai a mắng chửi nói đi nói lại cả mấy ngày.


Ngoài ra còn gia trưởng, ghen tuông vô lý.Em không đk phép mặc váy ra đường dù là váy qua đầu gối, không áo 2 dây, ko quần short. trong khi em thì đang còn quá trẻ để mình đk phép tự do mặc những đồ đó. Kể từ khi lấy chồng em không hề có thêm 1 ng bạn trai nào trừ vài đứa chơi với nhau từ thời cơi truồng tắm mưa năm gặp nhau đk 1 lần.Còn bạn bè là nữ thì em chơi với ng nào là anh nói xấu ng đó rồi cấm em quan hệ, tiếp xúc. nói chung cuộc sông của em chỉ quanh quẩn trong 4 bức tường với những ng khách đến rồi đi, không quan hệ xã giao, không tâm sự.Trong khi đó thời còn đi học em là cán bộ trường và bạn bè thì biết đến cả trường


Tính anh thì sĩ diện kinh khủng.Đi ra ngoài thì lúc nào anh cũng nói vợ là nhất,không bao giờ đụng tay đụng chân với vợ, nhưng về tới nhà anh chẳng coi em bằng con ô sin.Phải nói thêm là anh khá đẹp trai phong độ, lại khéo ăn khéo nói nên ra ngoài ai cũng nói em có phúc, sung sướng vì đk chồng chiều.nhưng chẳng ai hiểu đk nỗi khổ của em.Hồi tết bạn em có đến nhà rủ em đi chúc tết,có khoảng mười mấy người cả trai cả gái, lúc đó anh rất vui vẻ sởi lởi với bạn em. nhưng khi em vừa đi khỏi nhà khoảng 15' thì anh nhắn tin chửi em thậm tệ và bắt em về ngay. Gần đây nhất là sinh nhật em. anh tặng em 1 lẵng hoa và bắt phải chụp ảnh đăng lên fb ngay.nhưng ngay tối hôm đó em ăn 2 cái tát như trời giáng chỉ vì ko xả nước cho anh tắm và em không hề biết phải tâm sự với ai vì em không hề có bạn.


Em nói ra đây ko phải là kể xấu chồng nhưng thực sự em không hề biết tâm sự cùng ai.Anh còn ngang nhiên nói là em chả là cái thá gì và có đầy con sẵn sàng về làm ô sin ko công cho anh. và anh muốn đi với con nào thì đi em không có quyền quảng.Thế thì em làm gì còn người 1 ng vợ nữa. Em thực sự cảm thấy bế tắc mong mọi người hãy cho em lời khuyên.em nên làm gì bây giờ? tiếp tục im lặng nhẫn nhịn sống vì con hay là ra ngoài tự kiếm tiền bỏ mặc mọi thứ. và tệ hại nhất là ai đi đường nấy.Vì yêu anh em đã chấp nhận rất nhiều thứ. hi sinh cho anh rất nhiều. nhưng giờ em chán rồi. em chẳng muốn phải hi sinh cho ng ko biết quý trọng nữa. mọi người hãy cho em lời khuyên với