Em mới kết hôn được nửa năm, nhưng tình trạng tài chính càng lúc càng không thấy giải pháp, muốn nhờ các mẹ thông thái tư vấn giúp em.


Vấn đề là 2 vợ chồng trẻ, thu nhập trung bình khá, nhưng chúng em đúng nghĩa là làm đồng nào xào đồng nấy. Cả 2 đứa xuất thân từ gia đình thuộc dạng ko thiếu thốn, trước sống chung với bố mẹ thì cơm nước bố mẹ nuôi, lương làm về chỉ để thích gì mua nấy, dư được chút nào thì tiết kiệm, có thể nói là chưa có kinh nghiệm xoay sở cơm áo gạo tiền. Khi cưới nhau 2 đứa xin sống riêng, nhà cửa thì bố mẹ cho mượn, và tình hình là nửa năm nay bọn em ko tiết kiệm được xu nào, lại còn ăn phạm vào khoản tiền tiết kiệm trước đây.


Em đã cố gắng giảm tiêu tiền, ko còn mua sắm vô tư như hồi con gái, nhưng vấn đề chủ yếu nằm ở chỗ chồng. Anh có quan điểm là sống phải biết tận hưởng. Anh hay nói với em là có nhiều người lúc trẻ cứ lo kiếm tiền ko biết vui chơi, tới lúc già yếu bệnh tật ko còn sức để chơi, giật mình hối tiếc thì đã muộn. Vì vậy anh tiêu tiền rất thoáng:


- ăn uống bọn em hầu hết là ăn ngoài, cứ nấu cơm ở nhà mấy bữa là anh nói chán, đòi ra ngoài ăn món này món kia. Một phần chắc cũng tại em ko giỏi nấu nướng lắm, chỉ biết nấu mấy món chiên luộc xào bình thường, còn mấy món cầu kỳ bày vẽ ngon như ăn nhà hàng thì em ko biết nấu. Có bữa em mò recipe trên mạng rồi mày mò nấu theo thì hơi lâu, em đi làm về cũng trễ (khoảng 7 giờ), nấu nướng mà bày vẽ nhiều khi 9 giờ tối mới nấu xong, ăn uống dọn dẹp xong là 10 giờ. Thế là được mấy bữa rồi ra quán ta đi.


- còn khoản ăn chơi hội họp với bạn bè, mà mấy chị biết rồi, hễ ra đường thì lại tốn. Coi phim, đi cà phê, đi bar, sinh nhật (bạn đông nên SN cũng nhiều), vv và vv ko thiếu gì khoản phải chi.


- mua sắm linh tinh, anh ko mua thì thôi, đã mua phải mua đồ tốt. Quần áo em vẫn mặc lẫn hàng chợ, còn anh chỉ biết mua đồ trong các trung tâm thương mại, tuy ko phải hàng hiệu nhưng món nào cũng cỡ 1tr 1 món. Đôi giày 2tr anh đi 6 tháng là bắt đầu chê cũ, lại đi mua đôi mới, thắt lưng cũng vậy. Em thì ko dám ra chợ mua đồ về bắt anh mặc, sợ bị nói là keo bẩn với chồng. Hứng lên thỉnh thoảng anh cũng hay mua quà cho vợ, khi thì bóp mới, lúc thì thỏi son. Và dĩ nhiên, còn quà cáp cho bố mẹ, bạn bè. Họ hàng bị gì anh cũng thường rộng tay giúp đỡ.


- đồ chơi gadget thì laptop, smartphone, ipad, camera, lens... anh đều sắm đủ. Theo quan điểm của anh thì tất cả những cái đó là nhu yếu phẩm cần có.


...


Tóm lại là rất nhiều khoản, cuối cùng cuối tháng anh hết tiền thì đến lượt lương của em được huy động ra xài. Thỉnh thoảng có 1 số khoản lớn cần chi (sửa chữa, mua sắm 1 số đồ đạc, đi du lịch...) thì em lại đành rút tiền tiết kiệm (trước khi cưới) ra chi.


Nghĩ 2 vợ chồng trẻ, nhà ko phải đi thuê, con cái chưa có mà tiền tiết kiệm cứ bị âm, em bắt đầu nhắc nhở anh ấy về cách tiêu xài. Nhẹ nhàng góp ý thì anh cười rồi vào tai này ra tai kia, nói nghiêm chỉnh nghiêm trọng thì anh nổi giận. Em đề nghị anh đưa tiền lương cho em quản lý và chủ chi trong gia đình thì anh cứ lần khất nói tháng này anh kẹt cần chi khoản này, tháng sau đưa, nhưng rốt cuộc chưa bao giờ em được cầm đồng lương nào của anh. Em đề nghị cả 2 ghi chép lại những khoản chi hàng tháng để thấy khoản nào hoang phí quá thì cắt, anh nói "em bắt anh đếm từng đồng như vậy à?".


Tháng tới 2 vợ chồng được thăng chức/đổi việc mới, và tổng thu nhập của 2 đứa sẽ đạt được mức 50tr/tháng (hiện giờ thì lương tháng 2 đứa khoảng 35tr). Em thấy thu nhập sẽ tăng đáng kể nên kiên quyết lên kế hoạch chi tiêu cho ra ngô ra khoai. Em nói với anh giờ đồ trong nhà sắm cũng tương đối đủ rồi, bây giờ mình giới hạn lại 1 tháng 2 đứa tiêu 20tr thôi, anh giữ 10tr còn lại đưa em để em gửi tiết kiệm. Thế là 1 cơn cãi nhau thuộc hàng to nhất từ trước tới giờ nổ ra. Anh nói là anh sẽ cố gắng hạn chế chi tiêu lại, nhưng lương cứ để đó, khi nào cuối tháng còn bao nhiêu mới tiết kiệm. Em ko chịu, 6 tháng rồi anh ko làm được thì sao bây giờ anh có thể làm được, anh tự giữ tiền trong túi thì ko bao giờ anh tiết kiệm được. Nói qua nói lại 1 hồi em mất bình tĩnh nói sao người ta cưới nhau được nửa năm tiết kiệm được bao nhiêu rồi, còn mình ko có xu nào thế này, anh cứ như vậy làm sao em dám sinh con... anh cũng quăng luôn tối hậu thư nói em cảm thấy ko sống được thì mình li dị, em thấy thất vọng về anh quá thì đi tìm thằng nào giàu mà cưới :((


Chiến tranh lạnh mấy ngày thì bây giờ 2 đứa đã làm lành (dĩ nhiên là anh xin lỗi trước), nhưng em nản chả muốn mang chuyện tiết kiệm ra nói nữa. Mà ko tiết kiệm thì ko biết mai mốt tương lai ra sao. Em ko còn nghĩ ra được cách nào để thuyết phục anh nữa. Có mẹ nào biết bí quyết thuyết phục chồng tiết kiệm hay đưa tiền cho mình giữ ko, chỉ cho em với.