Tôi chung sống với ck tôi được 1 năm. ngày kỷ niệm 1 năm ngày cưới,anh để tôi ở nhà và vào SG lập nghiệp,hứa là sẽ đưa tôi vào chung. Tôi khóc lóc năn nỉ nói a sắp xếp ở thêm 1 ngày với vk,qua ngày quan trọng này rồi a hẳn đi.Nhưng anh bảo a phải vào vì đã book vé và thanh toán rồi,chiều tiển anh lên đường tôi mới phát hiện ra là anh nói dối tôi vì chưa hề thanh toán trước(anh đi xe bus).


Kể từ lúc anh đi,tôi rất giận anh vì tôi đâu có yêu cầu đòi hỏi gì ở anh ấy nhiều,chỉ muốn có vk ck bên nhau ngày đại sự ấy,nhưng anh ấy.... hơn nữa,lúc tiễn anh lên đường xong,tôi và ba ck tôi chạy về,ba ck có bảo tôi là do lỗi của tôi,vì tôi làm vk mà không chăm sóc ck chu đáo,không mua cho ck cái áo mới,không cho ck ăn ngon mà chỉ ăn tạm bợ,không mua nổi điếu thuốc cho ck ....,cho nên vì thế mà ck tôi chán,muốn vào Sg để có cs sung sướng và đầy đủ hơn. Lòng tôi đau đớn vì không ngờ rằng mọi tội lỗi lại đổ lên đầu tôi hết. vì lúc đó vk ck tôi đang xây nhà mới,mọi chi phí cả hai phải chạy mọi cách để xoay sở,bản thân tôi phải đi vay nợ để chi trả,thì lấy đâu ra tiền mà mua áo mới,mua thứ ăn ngon được chứ. Bản thân tôi làm vk,không phải là người lo kinh tế chính,và thu nhập tôi cũng ít,lấy đâu ra tiền để chu cấp hết mong muốn của ck tôi được. CK tôi vì nhìn thấy cs thiếu thốn mà đi Sg lập nghiệp,với mong muốn đổi đời,để đầy đủ hơn chứ không phải đói khổ như vậy. Tôi hiểu ck nên khyên can anh,là vk là ck cực cùng chịu,sướng cùng hưởng,phải vất vả mới có cs tốt được,bản thân e cũng đâu hơn gì anh,cũng thiêu thốn,nhìn ăn sáng để mua xôi vì cho anh ăn,nhưng a đâu có biết,nhà anh cũng không hiểu nên cứ thế cho rằng tôi không chăm sóc anh chu đáo.Qua được gai đoạn này vk ck mình cùng cố gắng là được mà, nhưng anh vẫn không nghe và nhất quyết đi. Để tôi ở đây một mình tự chống chịu với khó khăn với lời hứa là sẽ đem tôi vào cùng.


Kể từ lúc đó,lúc mà xa anh,tôi mới thấy mình gầy đi,héo mòn,tàn tạ đi rất nhiều khi ở bên anh. ( cs lúc đó vì chưa từng được bình yên,luôn là sóng gió,nên vk ck tôi rất khó khăn,và mệt mỏi).


Tôi đã từng khóc và giận anh,giận gia đình anh sao lại nhẫn tâm với tôi như vậy? Kể từ khi đó tôi quyết định về nhà mẹ ở,buông xuôi,qd vứt bỏ hết những gì liên quan đến anh,đến gd anh,mặc kệ tất cả,và bắt đầu quan tâm đến bản thân tôi hơn. Lúc đó tôi qd sẽ ly dị ck để chấm dứt cs mệt mỏi như thế này.


Anh vào sg,luôn gọi điện hỏi thăm tôi hằn ngày,nhưng với tôi thì ngược lại. Hờ hững dần và lạnh nhạt dần,vì toi đã thấy quá mệt mỏi,muốn buông xuôi hết rôi. Cảm nhận được điều không ổn từ tôi,và khoảng cách xa nhau,anh ấy bắt đầu cảm thấy mình có lỗi,anh xin tôi tha thứ,và book vé để về với tôi. Lúc đó tôi chỉ suy nghĩ đơn giản là anh hành động nông nổi,thích đi là đi,về là về,chứ đâu phải chú tâm là ăn,chẳng quan tâm đến cảm giác của tôi,còn quá trẻ con. Tôi vẫn kiên định với qd của tôi là ly dị.


Rồi anh cũng trở về,gặp tôi anh vui mừng và đầy hp,nhưng với tôi thì khác( giờ tôi biết cảm giác của tôi khi đó là vì quá giận anh,và chán nản anh mà thôi chứ không phải vì hết yêu thương,tc tôi đến giờ vẫn sâu đậm như trước). Những ngày anh trở về,mặc dù cha mẹ ruột tôi,bạn bè tôi khuyên nhủ là đừng có qua lại gì với ng ck như thế,rồi không hay lại quay lại để ck làm khổ tôi tiếp,nhưng tôi vẫn gặp anh thường xuyên,quan tâm anh,... chỉ có điều anh bảo tôi về nhà mới xây ở,về lại nhà đừng ở nhà mẹ nữa, về lại nhà đi nhưng tôi không chịu. ( gd nhà ck tôi rất ghét tôi,coi tôi không tồn tại,...chuyện này là mâu thuẩn mà đa số các co đi làm dâu đều va chạm rồi xảy ra xích mích,bị ghét bỏ,giống nhau nên tôi không muốn nói ra cho dài dòng.) vì điều đó nên tôi không muốn trở về lại.


anh tìm đc cv tốt ở DN và làm ngoài đó,tôi nói với anh là vk ck mình ra đó thuê nhà ở rồi làm việc,em xin chuyển nơi công tác ra đó luôn cho tiện,làm thời gian rồi khi cs có con cái thì về lại nhà ở,chỉ là ở tạm,nhưng anh nhất quyết không chịu, anh bắt tôi 1,2 phải về nhà ở trc rồi mấy chuyện đó tính sau.


Qúa mệt mỏi,tôi đã đưa đơn ra tòa,anh sốc vì không nghĩ là tôi lại đối xử với anh như vậy,sao lại bỏ anh ta. Anh cố khuyên ngăn tôi,nói suy nghĩ lại vì vk ck chưa đến nổi phải làm vậy.


Nhưng tôi biết,thời gian sống với ck,vì anh ta quá ích kỷ,chỉ biết nghỉ đến bản thân mình trước( món ăn ngon,quần áo đẹp anh ta sẽ dành cho mình trước,còn vk đôi lúc không quan tâm là vk đã từ lâu nay chưa mua cho mình nổi cái áo mới, tiền bạc anh ta đi làm về,anh ta dành dụm đổi qua vàng đưa cho cô cất giữ ,khi nào đủ đổi thành chiếc vòng đeo cổ đeo cho đẹp,chứ không đưa cho vk,mặc dù anh ta biết tôi phải lo ăn uống chi phí,vì điều này tôi chẳng sữa soạn đến bản thân,nhưng anh không quan tâm đến.


Tôi chưa nhận đồng nào từ anh ta). Hơn nữa anh ta đi tâm sự với người ngoài,và kể điều gì về tôi không biết,mà cô ta xúc phạm,lăn mạ tôi thâm tệ,nói tôi là k xứng đáng với anh ta,đẹp trai phong độ như anh ta thì yêu ng như tôi là không ra gì,không quan tâm yêu thương ck và còn nhiều cái thậm tệ hơn nữa, cô ta còn bảo ck tôi là nếu tôi muốn ly dị thì đừng dể dàng chấp nhận ngay,mà phải làm khó,phải hành hạ tôi vài lần rồi hãy ký đơn.


Qúa sốc vì biết đc lời nói của ng đàn bà tâm địa độc ác như thế mà ck tôi còn nghe theo,hùa theo một phe mà không liên tiếng thanh minh cho vk để ng ta đặt điều lăn mạ vk. Tâm trí tôi thôi thúc với qd ly dị càng lớn hơn, tôi lạnh lùng mặc cho anh níu kéo,đòi chết đi sống lại vì tôi,nhưng tôi đã quá hiểu anh ta là còn ng sống 2 mặt. Cuối cùng vật vả lắm tôi cũng ly dị được anh ta, tôi còn nhớ như in trong đầu,trước ngày anh ly dị thì nh níu kéo còn khi đứng trước mắt tòa án,anh thay đổi hoàn toàn. Anh ta hối thúc quan tòa giải quyết nhanh chóng, rồi lạnh lùng bước đi. Đến mức quan tòa hỏi tôi,anh ta có phải là ck tôi không? sao lại như vậy được? tôi chỉ biết gật đầu,bảo là ck tôi. Còn phía gd nhà ck tôi,ng ta không hề nói gì tới việc này,mà chỉ muốn ck tôi sớm làm vậy,và mong cho ck tôi tìm vk khác.


Tôi đau khổ vì trước giờ dù tôi là đứa ăn nói không khôn khéo,k biết lấy lòng nhà ck,nhưng tôi không hư hỏng và xấu xa tới mức ng ta coi tôi như đồ bỏ đi. ( cái này thì bây giờ tôi mới biết nguyên nhân tại sao người ta coi tôi như vâỵ,là vì từ khi ck tôi vào SG ngày giỗ,cúng kính gì ở nhà ck tôi đều không đến,bỏ bê,trốn tránh,làm dâu nhưng không có trách nhiệm. Nên gd ck tôi ghét bỏ tôi như vậy. Cái này thật sự tôi thấy hối hận,tôi có lỗi với ông bà quá nhiều.


Bây giờ anh ta cũng k còn níu kéo tôi nữa,anh ta đang tìm ng yêu mới,ly dị chưa đc 1 tháng anh ta đã nói lời yêu thương với người con gái khác. anh ta chăm lo,sắm áo quần mới,mua trang sức tặng bồ mà nhìn thấy vậy cảm giác tôi thấy chạnh lòng,vì vk anh ta nhưng chưa từng đc đối xứ như vậy,còn bị gd anh trách móc sao k lo cho ck. Vừa có cảm giác ghen tức,đố kỵ. Tôi không muốn anh ta nói lời yêu thương đến ai ngoài tôi hết. tại sao vậy? chính tôi là ng bỏ anh ta,và anh ta có quyến đc yêu thương ng khác,tôi k có quyền gì hết. Hay tôi đã làm gì sai? Tại sao tôi lại thấy tiếc nuối? Trong khi tôi biết bỏ anh ta là điều tốt nhất. Nhiều lúc tôi muốn chạy tới,níu kéo lấy anh ta,nhưng lí trí không cho phép. Ba mẹ và gd tôi rất lo sợ tôi sẽ quay lại với anh ta,họ bảo đừng mềm lòng,ng xấu xa như anh ta không đáng để đc yêu thương như vậy. Nhưng càng ngày tôi cũng nhận ra rằng,lỗi cũng do tôi,tôi ngang bướng,hay giận hờn trách móc,không làm tròn bổn phận.


Điều bây giờ tôi phải suy nghĩ và làm là gì đây? tôi phải làm thế nào là đúng? làm thế nào để tốt hơn trong hoàn cảnh như thế này? tôi không muốn hằng ngày phải suy nghĩ mệt mỏi như bây giờ nữa. Tôi không muốn than vãn số phận, vì điều tôi muốn làm tìm cách giải quyết và làm thế nào để tốt hơn? Mọi người giúp tôi với. Cảm ơn.@};-