e còn khá nhỏ tuổi, lúc trước em và ox yêu nhau bằng 1 tình yêu nông nỗi ,chồng em hơn em 3 tuổi, làm nghề tài xế xe cont ạh...e bắt đầu ở dưới quê lên đi học ở sài gòn, ba mẹ em gửi gắm cho anh chị họ ở chung để đi học cao đẳng, lúc đó e còn dại dột, chồng em vì nghe lời bà chị dâu em xúi dục nói rằng em rất dễ dụ và bảo anh ta dụ em đi :(( nói chung em cũng cả tin nên cũng tin vào cái tình yêu mà anh ta trao cho em, quen nhau khoảng 6 tháng thì e có thai và.... xin 2 gia đình cho cưới...e nghỉ học lun hjxhjx...anh ta nói a ta có tình yêu thật sự với em chứ không chỉ đơn giản chỉ là dụ giống như lời bà chị xúi giục...đám cưới e nhà trai đi đc 2 quả thui ah, e phải bước vào từ cửa bếp nhà chồng vs ko thắp nhang hoặc bày bàn thờ để mời tổ tiên về chứng, bên nhà e vẫn thắp nhang đàng hoàng nhưng ko đốt đèn thui, chú rể ở lại nhà e khi đám cưới bên nhà e xong vs ngày hôm sau cô dâu chú rể nhà gái cùng đi về nhà trai, ko rước dâu lun. Nhà chồng em ở Bình Dương, nhà em ở Vũng Tàu, còn công việc của ox là ở Sài Gòn, mới cưới vợ chồng trẻ nên chồng em xin phép cha mẹ chồng cho 2 đứa ra riêng tại phòng trọ (chưa có đất xây nhà ạ)... hjxhjx,thời gian ở đây thì tụi e cũng có cự cãi nhưng e vẫn cảm thấy hạnh phúc... sáng dậy chúng em đổi bàn chải để đánh răng, đôi khi ngày hum nào làm kha khá thì ox e hay rủ e đi ăn, e mún ăn gì thì sẽ đc mua cho, e mún đi đầm sen , suối tiên ox e cũng đưa đi, nhưng lúc đó chỉ có vấn đề là ox e đi làm, có khi cả tuần về 1-2 lần vậy mà đi làm lại ít khi gọi điện hỏi thăm em lắm, khi nào về thì về, lúc đó e cũng tủi thân vì e vẽ nên 1 màu hồng cho gia đình khi hạnh phúc bên người chồng biết quan tâm yêu thương gia đình. nhưng nó cũng ko đáng với e lúc đó, đến lúc e sinh kon ,e về nhà mẹ sinh, sinh đc 5 tháng ox e nói về ở phía chồng, bắt đầu từ đây bao nhiêu chuyện xảy ra...làm em khổ tâm vô cùng,gia đình e nghèo nhưng rất biết điều với gia đình ảnh thì cũng vì mục đích mún kon mình ko khổ sở khi ở nhà người ta thui, nhưng ngược lại gia đình chồng e cũng có của cải có vẻ hơi khinh khi gia đình em, e còn nhỏ dại, dù sao hùi xưa ở nhà ba mẹ thương kon đầu tắt mặt tối làm mọi thứ chỉ dành thời gian cho con ăn học vs chơi thui, hjc về nhà chồng em chẳng biết làm j cả ạ, kon em còn nhỏ, e chỉ biết chăm kon khi ở nhà mẹ mẹ đẻ chỉ dạy thui, mẹ e cũng có dạy dỗ khá nhìu khi về nhà chồng, mẹ chồng em bị mổ khớp đang trong thời gian hồi phục, ba chồng em lo mọi việc trong nhà, có điều đàn ông mà nên các chị cũng hiểu là nhà cửa bề bộn, hjc ko mún nói là dơ dáy... từ đây e chăm kon là chủ yếu, còn mọi việc cha chồng em làm, tuy nhiên năm đó là năm tam tai chồng em nên gặp nhìu xui xéo, thế là ox e ở nhà ăn không ngồi rồi ko đi làm...e đang học dở dang cũng ko có công việc ổn định, ăn bám vào gia đình chồng, chồng em hay lấy cớ đi tìm công việc rùi đi từ sáng đến tối có khi đi wa đêm, e cũng mệt con, mẹ chồng cũng khó tính, hay xét nét em, vs mắng vốn cha mẹ em, chồng còn bỏ bê chơi bời, sau này nhờ vợ của bạn chồng em gọi điện khuyên e quản lí lại chồng thì chị ý nói rằng chồng em chơi "đập đá" cùng với chồng chỉ, các chị có bít cái đấy không ah? và rất thường xuyên chơi,... e ko bít đó là gì, nhưng e bắt đầu tìm hiểu và biết nó là 1 thứ ma tuý...e hụt hẫng vs đau khổ thế nào... đi thì qua đêm, có lúc e gọi về thì nghe nhạc xập xình, còn nói nếu e gọi nữa thì khỏi về lun,ở nhà thì chơi game máy tính hoặc điện thoại, đôi khi e nhờ vả giúp em kái này kái kia thì im lặng lơ đi, còn mẹ chồng nhờ thì sẽ đứng lên làm ngay, đến lúc e thấy mệt mỏi wá rồi, e xin phép về nhà mẹ để bình tâm lại thì mẹ chồng em phán 1 câu " tao rất ghét hở kon dâu về nhà mẹ đẻ, nếu bỏ chồng lun được thì hãy về", e cũng nghĩ là mới cưới 1 sớm 1 chiều mà đã ra nông nổi này thì e cũng chỉ có thể buông xuôi, nên e sắp xếp hết đồ đạc về nhà mẹ, hum đó e đã có 1 trận cãi nhau nảy lửa vs cả gia đình chồng, trong khi e kể tội chồng về kái khoản kon mình bỏ bê vợ kon đi đêm hôm không về còn đi vũ trường đi bả vs chơi kái thứ ma tuý kia với mẹ chồng nhưng bà không hề trách tội kon mình mà còn ngược lại trách e làm vợ mà không biết bảo ban chồng, trong khi cũng khoản thời gian đó vợ chồng gây hấn cãi nhau chồng e có nói 1 câu với e rằng: " mẹ chỉ có 1 còn vợ ko có kon này thì sẽ có kon khác..." e bùn nhìu lắm các chị ạ, nên e mới nói ra để mong mẹ chồng khuyên lơn, cuối cùng thì vậy đấy, còn trách ngược lại e là thứ kon gái dễ dãi, về nhà ko lo nhà chồng mà để cha chồng làm, hjx các chị trách e khoản này e cũng chịu, vì giờ suy nghĩ lại thì e cũng thấy mình vô trách nhiệm thật ạ, mẹ chồng e đã khoảng 60 cũng tóc bạc phơ hết rùi, nhưng đồ của bà , bà ko mặc lại bảo e mặc, ngậm ngùi nhưng mún mẹ chồng vui lòng, nhà cửa yên ấm nên e vẫn mặc các chị có tưởng tượng đc ko ah? hjxhjx e chỉ mới có 20t thui mà, e nghĩ thui kệ mình cũng ở nhà thui chứ có đi đâu mà mặc đại cũng đc, nói thật, e còn tôn trọng mẹ chồng hơn cả cha mẹ e nữa đấy vậy mà... đợt đó e cũng ức chế e mới nói ra 1 câu mà có lẽ giờ e cũng thấy ân hận, " kon ko thắp nhang ra mắt tổ tiên họ Trần nên kon ko phải dâu nhà này" bắt đầu từ đây mẹ chồng em bắt đầu trách cứ e đủ điều, chịu không nổi e ẵm kon ra giữa đường,nhà chồng e ngay mặt đường (nhưng đường hẻm lớn) , lúc đó nhìu xe wa lại nhưng họ tránh 2 mẹ kon e, lúc đó e hụt hẫng khóc lóc, vs chỉ mún ôm kon chết thui các chị...chồng em nằm trên võng cắt móng tay móng chân ko 1 phản ứng, mẹ chồng e trong nhà vẫn ngồi chì chiết, cha chồng thì cùng những thằng trong phòng trọ ( gia đình chồng e cho thuê phòng trọ) đứng cười cợt.... lúc đó e chẳng bjk phải thế nào, nhìu ngưới đi ngang nhìn chằm chằm vào 2 mẹ kon e và chửi e bị điên, lúc đó e điên thật rồi còn gì... đến lúc e bình tĩnh lại thì e bước vào nhà và quyết định ra đi thật sự, lúc này e mới nhận thấy kái sự vô tâm của kon người là như thế nào...và ít nhìu cũng hiểu đc gia đình chồng e sống ra sao...