Càng ngày em cang k chịu nổi mẹ chồng em nên em lên đây chia sẻ cùng các mẹ.


Lúc mới cưới về em thấy vợ thằng em chồng em cứ thờ ơ với mẹ chồng em , cả ngày k nói với mẹ chồng em 1 câu, em thấy tội bả nên gặp bả la em nói chuyện , tâm sự với bả đủ điều .8-3 thì em mua hoa tặng bả, tết đến thì dẫn bả đi mua đồ tết,lì xì cho bả.lau lâu cũng mua đồ cho bả..... khi em có bầu bé Tú,do đi lại nhiều (lúc đó em mở đại lý bia nước ngọt),vừa dọn dẹp nấu cơm vừa bán hàng chạy ra chạy vào nhiều nên em động thai.Mẹ em bắt về nhà mẹ để dưỡng thai.


2 tháng sau thì em sanh,vừa ra khỏi phòng sanh thì mẹ chồng em lên thăm ngay,k biết bả loay hoay thế nào mà đổ cả ca nước lên đầu và người em,nằm trong phòng máy lạnh làm em lạnh toát người.khi xuất viện em về nhà mẹ em, MC em tuần lên thăm 1 lần, lên thăm chỉ ngồi thôi vì k biết bế cháu,MC bế làm sao mà đầu cháu thì nằm phía dưới còn chân cháu thì chổng lên trời,cháu mà đạp thì như muốn rớt cháu ra ngoài.đầy tháng thì cho cháu 1 cái vòng vàng 3 phân.lúc này thì em thấy mẹ chồng em vẫn tốt nhưng hơi keo.


bé Tú 3 tháng bị nhập viện do bs buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở k nhìn kĩ kết wả SÂ nói bé bị viêm ruột thừa (em khám bé lúc 12h đêm).nhập viện thì bs SÂ lại nói k bị gì hết nhưng phải nằm lại theo dõi.nằm chung phòng vơi mấy bé bị ho tiêu chảy nên bé cũng bị lây.1 ngày bé đi trên 15 lần , ói sốt liên tục, BS bắt lấy tủy vì sợ bé bị viêm não.lo và thuơng bé wá em hầu như kô ngủ ,mệt wá nên em gọi đt nhờ mẹ chồng mc em ở lại với mẹ em 1 đêm để em về nhà ngủ cho đỡ mệt rồi sáng mai em lên sớm, mẹ chồng em trả lời "con của con đẻ ra thì con phải ráng lo cho nó, mẹ yếu lắm mẹ k thức nổi".nghe bả nói mà em tức điên ruột , em cố nhịn k cãi lại bả mà vẫn nghe bả nói xong rồi mới cúp máy. lúc đó bả mới 48t, k bệnh tật vậy ma nhờ canh cháu 1 đêm mà lại từ chối 1 cách thẳng thừng .em nói với chồng em thì chồng em bênh bả chầm chầm nói bả k có ý vậy đâu , tại bả mẹt k canh được. cháu là cháu chung vậy ma suốt ngày bắt mẹ em canh.k thèm lên phụ 1 ngày.


lần thứ 2 bé Tú nhập viện vì bị tay chân miệng thì MC em cũng lên thăm được 1 lần ,bả chỉ lên thăm thôi chứ chưa bao giờ mua cho cháu 1 bịch bánh.


3 tháng sau bé Tú lại bị tay chân miệng và phải cấp cứu vì bệnh đã lên đến não, bs noi sống chết trong 3 ngày,wa ngày thứ 3 sẽ k sao.nhà em thì khóc hết nước mắt.mẹ chồng và gia đìng chồng k hỏi han và lên thăm.


Sau đó bé tú nhập viện 3 lần nữa do sốt xuất huyết,lở họng, tiêu chảy.Mc em k hề lên thăm.


khi sanh bé Bin thì MC em lên thăm và đem cho em canh móng giò, nhìn tô móng giò em k dám ăn vì làm k sạch ,móng giò thì đầy lông, đen đen nữa chứ. k ăn thì sợ bả buồn ,an rồi thì đau bụng cả đem.


bé thứ 2 của em cũng yếu như bé đầu nhập viện trên 5 lần ma cũng k lên thăm.


vậy mà mỗi lần em nói về MC với chồng thì chồng em noi " em biết tính bả rồi thì nói bả làm gì, dầu gì bả cũng là mẹ , bả có quyền".mẹ em và chị em canh 2 bé phụ em , mỗi lần mẹ em đi dâu thi chồng em nói mẹ đi đâu mà đi hoài vậy.mẹ ổng thì ổng cho nghỉ ngơi còn mẹ mình thì bắt canh cháu.


em không thèm wa nhà mẹ ổng thì ổng la, bắt em phải wa.wa đó em than với bả 2 đứa nhỏ bệnh suốt bả k chia sẻ thi thôi mà còn nói " con của thắng nhỏ cũng bệnh hoài" em nói tiếp 2 đứa nó bệnh nhiều wá k đủ tiền để lo cho tụi nó , bả nói vói em "uh, 2 VC thằng nhỏ còn khó khăn hơn con nữa kìa, nó cũng k có tiền". Trong khi đó thằng nhỏ và chồng em làm trong khách sạn của BC em , ổng cho thắng nhỏ 1 triệu 1 ngày , chồng em 3triệu 1 tháng. do chồng em đi làm k đều, bữa nghỉ bữa làm ,vì con nhập viện nên phải nghỉ. k thông cảm thì thôi mà ba chồng còn trừ những ngày nghỉ của chồng em , nói em ủ con em wá nên mới bệnh như vậy.


em nhờ mẹ em kinh tế và tinh thần, toàn nhà ngoại lo hết. chồng thì làm thầu đề mới đủ nuôi con bệnh tật suốt ngày.2 vc dành dụn được 1 ít , mẹ em cho 1 ít , mượn em chồng 1 ít mới mua được căn nhà.bc k cho 1 đồng.chỉ lo cho em chồng em , mua nhà mua xe cho nó.em nói thì chồng em chỉ im lặng k nói.


vỡ kế hoạch lần 2 em có bầu bé thứ 3 thì BC em mất , mẹ chồng em sang nhà BC lảm đám tang ( BMC em li dị từ lâu).do 2 bên cầu thang để đầy lvònngg hoa nên phải đi lên dốc để lên nhà trên ,dốc trơn nen em xém té, chới với muốn níu vào cái gì đó để k té , mẹ chồng em thì đứng ngay trước mặt em mà cũng k đỡ con dâu.em nhìn bả và lắc đầu, k nói gì.


thử hỏi nếu là các chị thì các chị sẽ làm gì?.....để bà bầu té hay đỡ bà bầu???????


đám ma của chồng cũ mà bả k rơi 1 giọt nước mắt.em thấy bả wá vô tâm



có bầu bé thứ 3 được 7 tháng rưỡi thì em phải nhập viện vì động thâivo bv xét nghiệm thấy máu em có vấn đề , xét nghiệm lại 2 lần thì bs nói lượng đường huyết cao, và cái gì nữa em k nhớ,sẽ nguy hiểm mẹ và bé sẽ nhiễm trùng.VC em và cả nhà em lo sợ ,MC thì k quan tâm .nhà bả cách nhà em 5 phút vậy mà cũng k thèm wa xem 2 đứa nhỏ nhà em ra sao.lúc nào cũng than mệt , nóng lạnh trong ngưới k đi được.bả lúc nào cũng mặc 2 áo , 3 ngày tắm 1 lần , 1 tuần gội đầu lần.mỗi lần ngối gần em là em chịu k nổi.bả mà dơ tay lên là em bỏ chạy ra chỗ khác.


suốt ngày than mệt , chóng mặt ,lạnh trong người , mặc 2 , 3 áo . vợ của thằng em chồng em kể, nhiều khi nò về nhà buổi trưa thấy bả k mặc áo khoác , thấy nó về liền mặc áo rồi ra mở cửa cho nó.2 VC em vs 2 vc thằng nhỏ khuyên bả tập thể dục , ra ngoài nói chuyện với hàng xóm , hay về quê chơi bả k chịu nói k có tiền , tiền đâu mua quà cho người ta. em chỉ bả chỗ hốt thuốc nam miễn phí mà hết bệnh , vì VC em , mẹ em hốt thuốc ở đó thấy hết nên mới kêu mẹ chồng em xuống đó hốt thuốc. uống được 5 thang bả nói k hết bắt chở đi khàm bệnh.


Em thấy bả k bệnh mà than hoài nên dẫn bả vào BV xét nghiệm tổng quát,SÂ, X quang , thứ gì cũng làm .bs nói sức khỏe bả rất tốt k sao.vậy mà được mấy bữa bả gọi dt nói em cho bả mượn con bé người làm để bả nhập viện , bả mệt hoài. k biết bả nghĩ sao ,em thì bầu bì, mẹ em đủ thứ bệnh mà phải canh 2 đứa nhỏ phụ ẽmnghi sao mà bả còn mở miệng nói với em như vậy.bực lắm nhưng em cũng k nòi gì và cũng chiều theo ý bả.


vào đến bệnh viện bs chửi bả 1 trận , k có bệnh đòi nhập viện , cho bả mấy viên thuốc bổ rồi kêu bả về.:Laughing: