XH VN những năm gần đây phải nói là ngày càng hỗn loạn, những chuyện ngày xưa bị coi là xấu như ngoại tình thì ngày nay coi như chuyện bình thường. Bình đằng nam nữ đôi lúc vượt quá mức bình đẳng, XH phương đông ko ra phương đông, cũng chẳng là phương tây, đạo đức , vai trò của nguời làm mẹ bị nhiều người coi nhẹ (dĩ nhiên có lỗi của đàn ông).


XIn trích 1 số đoạn dưới đây mọi người cùng đọc và bàn luận :


-----------



“Phúc đức tại mẫu” có thể hiểu là “phúc đức từ người mẹ mà ra”. Phúc đức, theo định nghĩa của Từ điển tiếng Việt (Viện Ngôn ngữ học) là “điều tốt lành để lại do con cháu do ăn ở tốt, theo quan niệm truyền thống”.



Như vậy, ông bà ta xưa cho rằng người mẹ nếu ăn ở tốt sẽ để lại những điều tốt lành cho con. Suy rộng ra là việc một người mẹ, người bà có thể để lại phúc đức cho con cháu hay không phụ thuộc vào cách sống, cách đối nhân xử thế của người đó.



“Muốn giáo dục một đứa trẻ, thì phải giáo dục 20 năm trước khi đứa bé đó chào đời”. Người mẹ có ảnh hưởng rất lớn với con cái, không chỉ chăm bẵm nuôi dưỡng mà còn dạy dỗ. Trong gia đình, nếu cha là nóc che nắng mưa thì me là cái nền vững chắc cho con đứng vững từ những bước chập chững đầu đời.



Chín tháng mười ngày mang con trong dạ, đến khi chào đời, ôm ấp bú mớm nâng niu… những điều đó đã làm cho vai trò làm mẹ của người phụ nữ trở thành mật thiết, gắn liền với cuộc sống người con hơn.



Ngay từ khi em bé bắt đầu hoài thai, em đã mang trọn vẹn những gì mà cha và mẹ cho mình. Từng ngày, và từng giờ em lớn lên, sống bằng những dòng máu nóng của mẹ, và ảnh hưởng từng hơi thở, lời nói, hay một tác động nhỏ của mẹ.



Khi lọt lòng, dù em chưa nhìn thấy mẹ là ai, nhưng bản năng đã chỉ cho em biết rõ ràng chỉ có một người nào đó mới chính là mẹ em. Mũi em đánh hơi thấy mẹ, tay em quờ quạng, môi em hé mở nuốt dòng sữa thơm tho chắt chiu từ mẹ, nguồn cung cấp cho em sinh lực đầu đời. Và rồi em hoàn toàn lệ thuộc vào người ấy. Đó cũng là sức mạnh vô hình và siêu việt của người mẹ.



Người Việt Nam có câu: “Phúc đức tại mẫu”. Phúc đức, theo định nghĩa của Từ điển tiếng Việt là “điều tốt lành để lại do con cháu do ăn ở tốt, theo quan niệm truyền thống”. Con cái được thừa hưởng điều tốt lành, may mắn từ người mẹ, do cách ăn ở cư xử, sự gương mẫu, cách giáo dục của người mẹ mà ra. Người mẹ chính là thầy dạy đầu tiên của việc hình thành nhân bản nơi đứa con.



Lấy chồng, làm vợ rồi làm mẹ, tôi thấm nhuần bài học giản dị mà sâu sắc ấy. Làm gì tôi cũng nghĩ tới con, không biết tôi hành động như thế này có ảnh hưởng gì đến con không? (Nếu nghĩ được thế này thì trước khi lên giường cùng người đàn ông khác hẳn ham muốn "con" người sẽ mất đi) Có thể khi đã lớn,
con trai
tôi cũng không biết mẹ nó đã suy nghĩ trăn trở từng li từng tí như thế nào.
Để khi dạy con, mình không tự ngượng với chính bản thân mình
. Có những trục trặc nhỏ với
gia đình
chồng, tôi tự nhủ đấy là ông bà nội, cô chú, anh em của con mình… để liệu đường cư xử an hòa.



Tôi cố gắng đi
học thêm
nhiều thứ, còn chăm chỉ hơn thời con gái, để nâng cao trình độ bản thân mình, để con nhìn vào thấy mẹ vẫn học mà chăm chỉ học hành. George Herbert đã viết một câu rằng: "
Một bà mẹ tốt thì giá trị hơn cả trăm ông thầy!".



Còn tôi, tôi nhớ đến mẹ mình, tôi lại nhớ đến lời Thánh Alphônsô Ligouri, sáng lập Dòng Chúa cứu thế: “Tất cả những gì tôi có, đều do mẹ tôi ban cho”. Phúc đức tại mẫu, một chân lý ở mọi nơi, mọi tôn giáo đều không bao giờ cũ.



Vòng quay truyền thống của thương yêu và sự hy sinh cao cả của những người mẹ đóng góp cho đời những tác phẩm tuyệt vời của mình - những người con, truyền giữ được giống nòi, giữ được văn hóa, giữ được truyền thống của dân tộc.