Chào các mẹ.


Em nằm vùng f188 đã lâu, chủ yếu để tham khảo cách nghĩ và cách giải quyết các vấn đề trong cuộc sống gia đình, nhưng chưa bao giờ nghĩ là có lúc mình sẽ post bài tâm sự. Hiện giờ em có 1 nỗi băn khoăn lớn, tự nghĩ mãi cũng không thông được nên quyết định chia sẻ để xin lời khuyên của các mẹ.


Nỗi băn khoăn của em vẫn là đề tài muôn thuở: ở chung-ở riêng sau khi kết hôn.


Em thì chưa kết hôn. Năm nay 28 tuổi. Công việc cũng tương đối ổn định. Người yêu em bằng tuổi. Chúng em là bạn học hồi bé, sau hơn chục năm bặt tin thì 4 tháng gần đây vô tình gặp lại và có tình cảm với nhau.


Em vốn là người không coi trọng chuyện đến tuổi phải lấy chồng (thậm chí từng có ý nghĩ trở thành mẹ đơn thân). Tính em khá biệt lập, ít giao du, hay lo xa. Sau khi gặp người yêu em bây giờ thì em cũng thay đổi ít nhiều về quan niệm gia đình-con cái. Về tính cách thì 2 bọn em khá hợp nhau, có thể vì đã biết nhau từ nhỏ. Em cũng thấy tin tưởng và có thể chia sẻ được với người yêu. Nói chung, em cảm thấy muốn gắn bó và xây dựng gia đình với anh. Em đã gặp mặt gia đình anh. Em cảm nhận 2 bác là người tốt, dễ chịu, ít nói nhưng có vẻ không quá khó tính.


Khi suy tính đến chuyện tương lai, một trong những nỗi lo lắng của em là việc sống ở đâu sau khi kết hôn. Như đã nói ở trên, với tính cách của em, cộng thêm việc em khá vụng về bếp núc, em thực sự mong muốn được ở riêng. Em đã thử chia sẻ suy nghĩ này với người yêu, bằng cách mượn chuyện của người khác (của 1 số mẹ trên wtt đấy ạ) và dò hỏi ý kiến. Sau 1 vài lần thì câu trả lời của người yêu em vẫn không đổi, và là "phải ở chung với bố mẹ chồng". Anh ấy vốn chiều em, nhưng khi cần thì rất cứng rắn và cố chấp. (Thậm chí, em còn cảm thấy mình bị anh "át vía".)


Lý lẽ của em về việc nên ở riêng:


1) Em mường tượng việc ở riêng sẽ có nhiều khó khăn, nhưng bù lại vợ chồng trẻ sẽ có tự do để thích nghi dần cuộc sống mới, có điều kiện để tạo dựng gia đình riêng (bao gồm các quy tắc lớn nhỏ), có thể tự lập bớt phụ thuộc vào bố mẹ.


2) Nhà anh cách công ty em 15 cây, 1 ngày cả đi cả về là 30 cây rồi. Không biết đi về còn sức đâu để cơm nước cho cả gia đình chồng? Mà không thể nhờ vả mẹ chồng mãi được.


3) Ngoài ra cũng để công bằng cho cả 2 nhà. Vì nhà em là 2 chị em gái, nên sau này bố mẹ em cũng sẽ chỉ có 2 vợ chồng với nhau. Em nghĩ ở trung gian giữa 2 nhà rồi có việc chạy qua chạy lại thì tốt hơn, không bố mẹ nào phải tủi.


Còn lý lẽ của anh về việc cần sống chung với nhà chồng:


1) Bố mẹ anh già yếu rồi (bác trai từng bị tai biến nên giờ hoạt động hơi khó khăn), không thể để bố mẹ một mình được. --> Em hỏi lại "thế bố mẹ em thì không già yếu à!?"


2) Nhà cửa anh rộng rãi, sống cũng thoải mái. Xung quanh có họ hàng bên ngoại nên rất tiện. --> Chính vì xung quanh tập trung hết họ hàng của anh, nên mới chạm trúng nỗi sợ của em...


3) Nếu em ngại đi xa thì anh đưa đón em đi làm. Nhưng em phải về trước 6h. --> Với em, đặt điều kiện thế thì đừng hứa còn hơn.


4) Mấu chốt: tiền đâu mà kiếm nhà riêng?


Ở vấn đề thứ 4 thì em xin chia sẻ thêm một chút thế này:


Về gia đình 2 bên thì không phải giàu có nhưng cũng tương đối dư dật. Tổng lương cơ bản của 2 bọn em là khoảng 30tr, chưa kể thu nhập ngoài. Ngoài công ty chính, anh cũng làm việc cho công ty gia đình (nhưng thu nhập thường nhập nhằng với bố mẹ). Cũng vì vậy nên em e khi ở chung tất cả cũng sẽ nhập nhằng, và dễ phát sinh những mâu thuẫn mà không nói ra chắc các mẹ cũng hiểu.


Nếu 2 nhà cùng hợp tác thì không phải bọn em không có điều kiện để có nhà riêng. Hoặc nếu không muốn phải phụ thuộc bố mẹ, thì em nghĩ thuê nhà hoặc mua trả góp cũng ổn.


Những chi tiết có thể chia sẻ thì em đã kể rồi. Tuy 28 tuổi nhưng thú thật em rất lơ mơ về cuộc sống thực tế (tài chính, thu vén gia đình,...). Có thể suy nghĩ của em ích kỷ, tính toán thiệt hơn quá. Nhưng em hi vọng các mẹ dành thời gian cho em lời khuyên:


1) Phân tích và chỉ ra cho em những suy nghĩ của em có hợp lý không?


2) Thực tế việc ở chung-riêng sau khi kết hôn có ảnh hưởng lớn tới hạnh phúc gia đình không?


3) Nếu người yêu em vẫn kiên quyết phải ở chung với bố mẹ thì em có nên chia tay luôn trước khi quá muộn không? (Nói ra câu này thì cũng đau lắm, nhưng em thà kiên quyết 1 lần còn hơn dùng dằng rồi khổ cả 2).


Em xin cám ơn các mẹ đã dành thời gian nghe em tâm sự.