Tui đã từng nao nức khi con bắt đầu biết nói, tui hình dung nó bập bẹ bao nhiêu là câu, từ dễ thương... thế mà, khi biết nói nhiều rồi, nó lý sự khủng khiếp Loading interface...


Cứ đến giờ ăn, là nó nói, 1 muỗng cơm, 1 hớp sữa chui tọt vào miệng nó là 1 câu nói tuôn ra ngoài, tui phát mệt, tui oải quá sức.


Nó ngọng quá, ai cũng nói tui phải sửa cho nó, mỗi khi nó nói ko đúng, nhưng tui sửa, nó sửa lại tui, nó gân cổ cãi lại cho đến khi tui mệt quá, nói theo chữ ngọng của nó (ko thì nó ko chịu nuốt sữa hay đồ ăn), nó hét lên sung sướng "yé yé" Loading interface... Loading interface... , còn ko thì nó cứ "không có phải, ko chịu"


Đến giờ ăn, tui như 1 con mụ lắm điều, mồm cứ ngoác ra mà nói theo nó, nhiều khi tui mệt quá, ko nói, để nó muốn nói gì thì nói, nhưng nó khều tui, làm như tui ko đối thoại kiểu đó với nó, nó ăn ko ngon hay sao đó Loading interface...