Câu này có đúng ko, nhưng tui vận dụng vào thằng con tui, thấy cũng đúng Loading interface...


Bướng : con tui rất bướng, kêu nó làm cái này, nó làm cái kia, lại còn lơ đễnh nữa, kêu nó nó chẳng thèm trả lời trả vốn gì hết, chờ đến khi tui & ax nổi cơn tam bành lên, nó mới lật đật nói leo lẻo "ba ơi, đừng la con, tội nghiệp con". Tui cũng từng chứng kiến giờ thể dục buổi sáng, cô giáo kêu đưa tay lên thì nó để tay xuống, kêu ngồi xuống thì nó quay vòng vòng


Phá phách : nó tìm đủ mọi cách để phá, nhét cả mấy cây viết chì màu (quà của Rainbow tặng hôm đi Bình Quới) vào thùng loa, báo hại ax tui mất hơn 1 tiếng đồng hồ mới lấy ra được, ổng cáu lắm, cứ 15' phút là hỏi "nó còn thức ko, lôi nó qua đây, cho vài chưởng, phá gì mà phá quá, tối đi làm về mệt mà ko được yên"


Kỹ tính (thấy sợ luôn) : đi ị xong, vào nhà tắm, bắt phải rửa đít thật lâu, phải rửa bằng xà bông. Hôm rồi bệnh, bế đến anh bs quen, đang ghi toa thuốc, nó ói, có gì đâu, viêm họng thì ói, nhưng nó hét lên, anh bs giật mình tưởng là nó bị gì, ai dè, vì ói lên quần áo, nó sợ dơ, bắt thay đồ ngay, ói lên người ax, nó ko chịu anh bế nó, vì sợ cái dơ trên người ổng dính vào nó.


Tui sợ lớn lên nó ế dzợ quá :4: