Tên bé: Nguyễn Anh Tài


Giới tính:Nam


Ngày sinh: 10/09/2012


Ngày dự sinh: 20/09/2012


Số tuần mang thai: 38 tuần


Cân nặng: 4000 gr


Chiều dài: 58 cm



Nhật Kí của bé :


Hôm nay, tình cờ mẹ lang thang trên webtretho, đọc trên diễn đàn câu chuyện đầu đời của bé, bao cảm xúc khi mang thai con lại ùa về, mẹ cũng giống như bao bà mẹ khác trên diễn đàn, đều yêu thương con mình vô bờ bến, đều lấy tình yêu thương con mình mà che lấp nỗi sợ hãi , nỗi khó khăn, Rồng con của mẹ ah, mẹ nhớ như in cái ngày con đến bên mẹ, và kể từ ngày đó, trái tim mẹ đã không còn bình yên nữa, do mẹ bị bệnh nên bác sĩ nói với mẹ rằng sau 6 tháng nữa mẹ mới được có con, nhưng chỉ mới 3 tháng mà mẹ đã mang con trong người rồi, cái cảm giác vừa sợ sêt , vừa lo lắng cho con luôn hiện hữu trong lòng mẹ . Ngày con được 12 tuần , bác sĩ bảo với mẹ rằng nhau thai bám thấp, nguy cơ xảy thai cao, cần hạn chế đi lại và làm việc nặng , mẹ đã tuân thủ theo điều bác sĩ dặn chỉ mong con khỏe mạnh , rồi khi con được 20 tuần thì mọi việc ổn định nhưng mẹ lại bị tiểu đường trong thai kì, lại phải kiêng khem cho con , mẹ rất thèm chè và bánh ngọt , nhưng vì con nên mẹ dặn mình phải cố gắng vượt qua thử thách này. một lần mẹ đi ăn trưa với bạn, mẹ bị té xe, cảm giác lúc đó mẹ rất sợ , mẹ sợ mất con vô cùng, nhưng nhờ ơn trời rồng con của mẹ vẫn bình yên và mạnh khỏe, Ngày con 30 tuần , bác sĩ nói với mẹ là con bị nhau thai quấn cổ , mẹ phải để ý từng cử động thai, nếu không có dấu hiệu thai máy, , mẹ phải nhập viện gấp, kể từ ngày hôm ấy mẹ sống trong sợ hãi, mẹ sợ lắm, sợ con sẽ bỏ rơi mẹ, có những đêm mẹ không ngủ chỉ để trò chuyện cùng con, tâm sự với con , và cùng con cầu nguyện , mỗi ngày sau giờ đi dạy kèm về, mẹ đều đi chùa , mẹ ăn chay , và làm từ thiện nhiều hơn nữa, có lẽ nhờ vậy mà con vẫn máy, vẫn nghich ngợm trong bụng mẹ. Ngày con 37 tuần , con không quay đầu , bác sĩ bảo với mẹ là sẽ mổ , nếu sau 1 tuần nữa con khong đổi chiều, rồi cái ngày 38 tuần cũng đến, 2h chiều bác nguyệt viết giấy cho mẹ đi chụp X quang xương chậu, ba chở mẹ đến bệnh viện ngồi chờ 2 tiếng đồng hồ mới có kết quả, lại phải mang về phòng mạch của bác nguyệt, bác ấy bảo rằng mẹ không thể sinh thường được, có chờ đến đúng ngày chỉ là mất sức thêm thôi, bác nguyệt viết giấy giới thiệu để mẹ được nhập viện và chờ ngày lên thớt " theo cách nói vui của ba con. Ngày 10/09 mẹ được thông báo sẽ mổ trong buổi chiều, cái cảm giác sắp đuoc gặp con làm cho mẹ nôn nao khó tả, mẹ tắm gội sạch sẽ , và chờ đến lượt mình, 2h chiều bác nguyệt đưa mẹ lên bàn mổ, bác hỏi mẹ có sợ không? mẹ trả lời là không sợ, em chỉ mong đuọc gặp con trai sớm mà thôi, đúng 4 h con mẹ đã chào đời nặng 4000 gr vượt mức tưởng tượng của bác nguyệt và mẹ, có 1 điều đặc biệt là con vẫn còn nằm trong 1 cái túi nước ối, mà dân gian thường gọi là " sinh trong bọc điều" bác nguyệt phải rạch túi lấy con ra , sau 1 hồi lâu mẹ mới nghe tiếng khóc của con, con ah, con có biết niềm hạnh phúc trong lòng mẹ vỡ òa đến mức độ nào không? Tiếng khóc của con chính là điều kì diệu trong cuộc sống của mẹ đó, Nhưng do con bị ảnh hưởng từ bệnh gan của mẹ nên con bị vàng da, phải nằm chiếu đèn trong 1 ngày, có lẽ do nóng nên con cứ oằn mình khóc thét lên mỗi khi ba đặt con lên lồng chiếu, ruột gan của mẹ rối bời xót con nên mẹ không cho con nằm nữa, hậu quả là bác sĩ bảo nếu bệnh vàng da nặng hơn mẹ sẽ được xuất viện trước, còn con thì khi nào hết mới đuọc về, ba mẹ phải tích cực đưa con lên lồng chiếu, có lẽ con hiiểu được tâm trạng của mẹ nên con không còn khóc nữa mà ngủ rất ngon lành. Rồng con của mẹ, mới đó mà thấm thoát con được 13 tháng rồi, kinh nghiệm nuôi con của mẹ cũng tiến bộ không kém, mẹ đã biết tắm cho con, cho con ăn dặm , chơi đùa cùng con, rồng con của mẹ nay đã biết làm trò cười cho cả nhà, con đã biết đi, biết ê a goi ba, bà, mẹ yêu con nhiều lắm , yêu từ cách con khóc giả bộ , đến cái ccáh con phá đồ của mẹ, đồ đạc trong nhà cũng được con đảo lộn trật tự hết. Rồng con của mẹ tinh nghich lắm, mẹ mong con lớn nhanh từng ngày, khỏe mạnh và bình an , Ba mẹ yêu con nhiều lắm