Chậm như rùa!



Bé: Mẹ ơi, sao cô giáo lại bảo bạn Ngọc Anh là chậm như rùa hả mẹ?



Mẹ: Thế bạn Ngọc Anh làm gì để Cô giáo nhắc vậy hả con?



Bé: Vì bạn ăn chậm mẹ ạ.



Mẹ: À phải rồi, tại bạn ăn chậm nên cô giáo mới bảo bạn như vậy mà con. Con đã nghe chuyện kể rùa chạy thi với thỏ chưa nhỉ?



Bé: Con nghe ối lần rồi. Chị kể, bố kể, mẹ kể rồi cô giáo cũng kể cho con nghe rồi mà.



Mẹ: …



Bé: Nhưng con đang nghĩ là bạn ăn chậm thì cũng không nên bảo bạn chậm như rùa mẹ nhỉ?



Mẹ: Con nói mẹ nghe xem nào con yêu.



Bé: Rùa chậm nhưng thông minh mà mẹ. Hơn nữa cổ bạn Ngọc Anh có rụt hẳn vào như con rùa đâu.



Mẹ: ….



Bé: Cô giáo chỉ nói sao Ngọc Anh ăn thong thả thế thôi mẹ nhỉ? Con ứ thích cô bảo bạn chậm như con Rùa đâu.



Mẹ: Ồ, thế thong thả nghĩa là chậm hả con?



Bé: Vâng, đúng thế mà mẹ. Bà Nội đi đón con. Con dắt bà chạy nhanh. Bà nói: Thong thả thôi, thong thả thôi cháu. Đi thong thả thôi. Đấy, Bà bảo thế mà.



Bé: Mới lại con yêu con rùa. Con cũng yêu bạn Ngọc Anh. Con ứ thích nói bạn là ăn chậm như Rùa. Con thích cô giáo nói "sao bạn ăn thong thả thế" cơ. Con rùa thụt cổ. Bạn có thụt cổ đâu.



P/s: Đôi lúc những lí sự của con trẻ không phải là không có lí các bố mẹ nhỉ? Rất hồn nhiên, nhí nhảnh và trong sáng! :LoveStruc::Kiss::LoveStruc: