Nếu chúng ta có đủ dũng khí để yêu thương, đủ mạnh mẽ để tha thứ, đủ độ lượng để chúc mừng cho hạnh phúc của người khác và đủ thông minh để biết rằng, có đủ tình yêu và hạnh phúc để chia cho tất cả mọi người trên trái đất, thì đó là lúc chúng ta đạt được niềm vui mà nhiều người không thể đạt được.


Có vòng tròn nọ một hôm không biết vì sao bị khuyết đi một miếng. Vòng tròn muốn bản thân mình phải có vẻ ngoài hoàn hảo nên nó đi khắp nơi, tìm kiếm mảnh khuyết đã thất lạc. Do vòng tròn bị khuyết nên nó không thể lăn nhanh... nhưng cũng chính vì vậy trên đường đi, nó có thời gian chiêm ngưỡng những bông hoa xinh xắn bên đường, có thời gian nói chuyện với cô ong, cậu bướm, có thời gian để tận hưởng ánh nắng ấm áp và thiên nhiên tươi xanh.


Vòng tròn tìm thấy nhiều miếng lẻ trên đường, nhưng chẳng miếng nào vừa vặn với chỗ khuyết trên người nó vì thế nó bỏ lại những miếng thất lạc này bên vệ đường và tiếp tục tìm kiếm. Một ngày kia, vòng tròn tìm được một miếng vừa khít với chỗ khuyết trên người nó, nó lắp miếng lẻ này vào và tiếp tục đi. Sau khi lấp chỗ khuyết, vòng tròn đã trở thành một vòng tròn hoàn hảo, chính vì vậy nó có thể lăn đi rất nhanh. Nhưng vì lăn quá nhanh, nhanh đến nỗi giờ nó không kịp chiêm ngưỡng những bông hoa, không có thời gian tận hưởng thiên nhiên tươi đẹp, không có nhiều thời gian để chia sẻ tâm sự với bạn bè và những người xung quanh nữa. Khi vòng tròn nhận ra thế giới này không còn như xưa nếu nó lăn quá nhanh, vòng tròn dừng lại, lấy ra mảnh nhỏ nó đã tìm thấy, và để lại bên đường rồi tiếp tục lăn, một cách chầm chậm.


Bạn có biết điều gì ẩn sau câu chuyện này không? Rằng trong một số trường hợp, khi chúng ta tưởng đâu đã mất đi một cái gì đó chính là lúc chúng ta tìm thấy được nhiều hơn những thứ đã mất. Người có tất cả trong tay chưa biết chừng, trên một phương diện nào đó lại là một người nghèo. Anh ta vĩnh viễn không hiểu được cái gì gọi là khát khao, là hy vọng, là tìm kiếm, là đấu tranh. Không biết cách nào để nuôi dưỡng tâm hồn bằng những giấc mơ. Anh ta sẽ không thể biết cảm giác sung sướng khi có một ai đó - vì tình yêu mà trao tặng anh ta những thứ anh ta không có hoặc những thứ anh ta đang mong muốn mà chưa có được.


Sự hoàn hảo của một đời người là khi người đó biết làm cách nào đối diện với những khuyết điểm của chính mình, biết phải dũng cảm như thế nào khi cần từ bỏ những ước muốn không thực tế mà không cảm thấy thất bại khi phải làm như vậy.


Sự hoàn hảo của một đời người là khi người đó biết làm thế nào để đối mặt với những bi kịch xảy đến để tiếp tục sinh tồn hoặc khi dũng cảm đối diện với một sự mất mát lớn lao nào đó.


Cuộc đời vốn không phải là một cái bẫy do Thượng Đế tạo ra nhằm làm con người nhụt chí. Cuộc đời cũng không phải là một cuộc đua khốc liệt mà trong đó bất kể bạn thắng bao nhiêu lần, chỉ cần bạn thất bại một lần là xem như bị loại. Cuộc đời giống như một trận cầu hơn, đó là khi đội giỏi nhất cũng có thể thua một lần và đội dở nhất cũng có thể một lần làm nên kỳ tích. Mục đích của cuộc đời chúng ta chỉ là cố gắng giảm số lần thua đến mức thấp nhất có thể.


Khi chúng ta biết chấp nhận sự không hoàn hảo như là một phần của đời mình, và khi chúng ta có thể tiếp tục thong dong bước theo dòng đời và tận hưởng nó, đó là lúc chúng ta đang làm cuộc đời mình trở nên hoàn hảo theo một cách khác mà nhiều người chỉ có thể mơ ước tới. Và đó cũng chính là điều mà Thượng Đế muốn chúng ta thực hiện, không phải là "Thập toàn thập mỹ", không phải là "Không bao giờ phạm sai lầm" mà là "Hãy hướng tới sự hoàn hảo theo cách không hoàn hảo của riêng bạn