Chào các mẹ,


Em cũng là một bà mẹ mới nuôi con lần đầu, con em hồi mới đẻ đến lúc 3,5m không hề bị trớ, thậm chí vừa bú no xong mà khóc lóc gào thét hay bác sĩ xem họng cũng không hề trớ, phải nói là rất khó trớ ạ. Bé nhà em vừa bú vừa ngủ nên kể cả k ợ hơi mà bé cũng k bao giờ trớ.


Em đã rất tự tin và yên tâm về con mình cho đến gần tháng thứ 4 thì con em bắt đầu trớ rất nhiều. Em stress kinh khủng khiếp vì thấy con hay trớ, lúc đầu là vài ngày 1 lần, rồi 1 ngày 1 lần, rồi 3,4 ngày 1 lần và đỉnh điểm có những hôm 5 ngày/lần. bé bú rất ngoan rất tốt, bú 1 lèo xong vừa bú xong đã trớ ngay lập tức làm em vừa thương con vừa giận con huhuh.


Em stress 1 thời gian dài nhưng rồi em để ý con và phát hiện ra:


- Bé hay tự ọe, tự nôn khan (nhưng chỉ ọe như bị mắc họng rồi thôi).


- Bé có phản xạ ọe, nghĩa là chỉ cần thè lưỡi ra hơi dài 1 tí là tự trớ luôn chứ chưa cần ai tác động hay bị ho hắng gì hết.


Rồi em vô tình đọc ở đâu đó 1 tài liệu, nói là nếu để bé trớ nhiều thì thành quen thành phản xạ và càng trớ nhiều hơn, từ đó em mới hiểu rằng, nguyên nhân con em bị trớ (và có thể nhiều bé khác cũng bị) là thế này:


- Khi rơ lưỡi cho con em cứ hay lo là k rơ sâu thì lưỡi bé k sạch, thế là em cứ rơ tít sâu vào trong cuống lưỡi bé và lần nào rơ là bé cũng ọe ọe vài lần liền.


Từ đó bé thành quen và lưỡi rất nhạy cảm dễ có phản xạ trớ.


Bé lớn nhà anh chị chồng em cũng rất hay bị trớ, bé hồi sinh ra đến 2m thì k bị sao nhưng từ 2m trở đi bé trớ nhiều như bé nhà em, hỏi ra thì chị dâu cũng bảo là hồi đó 1 ngày rơ lưỡi cho bé tận 3 lần :(, hx hx, thảo nào mà bé bị trớ đến như vậy, còn em thì chỉ rơ 1 ngày 1 lần thôi nhưng em lại rơ sâu và bé ọe ọe em cứ mặc kệ rơ tiếp nên lâu ngày bé thành ra có phản xạ như vậy.


Sau khi rút ra lý do, em cố gắng 2,3 ngày mới rơ cho con 1 lần, và đến giờ sau 1m thì trộm vía bé nhà em đỡ trớ hẳn, vài ngày trớ 1 lần khi bé khóc quá to thì mới ọe, hoặc là bé ăn bánh bị mắc cổ thì mới trớ hết ra.


Đây là kinh nghiệm nhỏ em rút ra đc, hi vọng các mẹ thử và thành công với các bé.