Chào mừng bạn đến phiên bản mới của Webtretho!. Phiên bản này xem tốt nhất với trình duyệt Firefox và Internet Explorer 7.0

Có thể bạn quan tâm

Bài mới nhất
 

Bài hay trên diễn đàn Webtretho

 

Chia sẻ kinh nghiệm dạy con

Từ giây phút con lọt lòng, ngoài mong ước cho con khỏe mạnh, bất kỳ người cha người mẹ nào cũng muốn con mình lớn khôn thành người. Con cái ngoan ngoãn thì người hạnh phúc nhất chính là cha mẹ. Nhưng làm sao để dạy con? Những người có kinh nghiệm hay chia sẻ với nhau...

Khi trẻ em tiếp xúc với quá nhiều phương tiện truyền thông hiện đại, xã hội cũng đang mở ra rất nhiều cơ hội cho trẻ em phát triển thì nhiều cha mẹ chỉ quan tâm đến việc cho con uống sữa nào có “gold” để con có sức khỏe tốt, học nhiều môn ngoại khóa cầm kỳ thi họa đến nỗi từ sáng đến tối chẳng trông thấy được mặt con, đến khi con về được tới nhà thì con đã mệt đừ. Con phải theo học trường mẫu giáo quốc tế, chạy chọt để con được vào trường thực nghiệm; trường điểm nhưng lại quên đi chuyện giáo dục con cái tại gia đình là rất quan trọng.

Dạy con từ thủơ còn thơ…

“Dạy con ngoan có khó lắm không?” là câu hỏi mà thành viên Đại Mĩ Nhân đặt ra vào ngày 27/11/2007 để mọi người cùng chia sẽ kinh nghiệm giáo dục con: Các mẹ chắc là nhiều bức xúc chuyện dạy con lắm nhỉ? Có gì khó khăn thử nói xem tớ có giúp được gì không nào?

Ảnh: Corbis

Con tuổi chập chững

- Trẻ em mới 21 tháng không chịu ăn , mỗi lần ăn uống là phải ép.Vậy áp dụng cách nào? Rồi hay dỗi nữa, ai nói gì, làm gì kg vừa ý là khóc, nằm vạ. (Trái ớt dễ thương)

Mebenghe: 1. Với việc ăn uống : Nếu con không có vấn đề gì về dinh dưỡng ( Suy DD hoặc chớm) thì cố gắng tạo một bữa cơm sinh động, vui vẻ và để con ăn theo ý thích thoải mái một thời gian, con hết giai đoạn sợ ăn thì sẽ ăn tự giác. Mình thấy nhiều mẹ cứ coi trọng quá vấn đề cân nặng của con, cứ hay so sánh với các bé cùng tuổi nhưng to con hơn, lấy đó làm mục tiêu phấn đấu --->ép con ăn---> con sợ ăn... xem tiếp

- Chị ơi, em áp dụng chiêu "Mẹ tủi thân" của chị hiệu quả, nhưng chẳng lẽ tối nào cũng như thế? Vì con em nó không chịu ăn, em lên gác trùm chăn bảo là Mẹ rất buồn vì con không chịu ăn, không nghe lời mẹ, nó nói" Con ngoan rồi, mẹ xúc cho con ăn đi!", liên tiếp 4 hôm rồi chị ạ! Kể cả khi nó phạm lỗi như nói hỗn với người lớn, đánh mẹ... Em chỉ lo như thế là lạm dụng quá, một thời gian lại mất tác dụng. Em phải làm gì nữa hả chị??? (thoanguyen)

Đại Mĩ Nhân: Đừng lạm dụng mà. Hơn nữa, cậu ko cần phải rao ầm lên là mẹ buồn đâu. Cậu cứ buồn đi, chờ cho nó thấy. Nó sẽ ngoan. Mà chuyện ăn uống làm cách khác đi. Trước hết, phải biến bữa ăn thành một chuyện vui như tết. Các món ăn có thể bầy ra bằng nhiều hình thức khác nhau.Ví dụ: mọi hôm ăn bát và thìa rồi, hôm nay mẹ con mình lười biếng, mỗi thằng 1 cái đĩa, và dĩa. Thằng mẹ chọc dĩa vào cái thức ăn, tọp 1 cái. "Chà chà, ngon quá". Thằng con bắt chước, thế là hào hứng. Rồi đó, thử chiêu mới này xem.

- Thằng cu nhà em 26 tháng tuổi đang trong giai đoạn bập bẹ tập nói (tcu nhà em chậm nói nhưng được cái sai vặt tốt). Không chịu đi tất dù trời lạnh căm căm, hoan hô cổ vũ đủ kiểu nhưng mẹ đi vào thì con tháo vứt ra. Buổi tối phải ...cởi truồng mới ngủ (triệu chứng này xuất hiện 1 tháng nay rồi ạ ), đe nẹt, quát mắng, ngọt nhạt đủ cả. Tranh thủ cậu ngủ say em lén mặc quần, nhưng đến khi mẹ ngủ say thì cậu tụt ra từ lúc nào  . Bác giúp em huấn luyện cậu mặc quần buổi tối đi ngủ với, trời lạnh thế này. (conhuighe)

Kiki: Mình nghĩ là chỉ cần mẹ nó bật thêm cái tấm sưởi trong phòng khi con ngủ thì cho con lột bớt ra 1 tý cũng có sao đâu, càng dễ cho máu lưu thông. Tuy nhiên, có cách khác là bố mẹ có thể giải thích và buộc bé phải đi tất vào. Đừng hỏi buộc bằng cách nào nhé. Nó cởi ra 100 lần thì mình đi vào 100 lần…xem tiếp

- Con nhà em được gần 4 tuổi rồi, cháu hiếu động quá, chạy nhảy suốt. Cách đây hơn 1tháng bình thường cháu hay xem phim siêu nhân khoảng 30 phút trong giờ ăn tối, em thấy cháu suốt ngày múa siêu nhân nên lo và không cho xem nữa thay vào đó là phim tom&Jerry khoảng 30', sau đó trước khi đi ngủ là 1h trên TV(phim tom&Jerry). (Saomai1977)

Đại Mĩ Nhân: Cậu chơi trò chơi ngồi ghế với con đi. Mẹ và con thi xem ai ngồi lâu hơn trên ghế. Tập nhiều lần nó sẽ có tính kiên nhẫn và bớt nghịch. Chúc thành công.

Con tuổi tiểu học

Bác Đại Mỹ nhân ơi, con bé đầu nhà em nó bị bại não, 8 tuổi mới đi học. Học lực vào lọai khá. Nhưng nó cẩu thả lắm, hôm nào em quát nó thì nó mới viết tử tế được. Suốt ngày phải giục giã luôn mồm thôi. Em thấy nó cũng "quái lắm" bác ạ. Không phải cứ bại não là không biết cái gì đâu. Giờ đang học lớp 3 rồi. Bác bảo em nên làm thế nào bây giờ khi mà em sắp sinh đứa thứ 3 rồi? (mecuaNgocvaQuynhAnh)

Đại Mĩ Nhân: Mẹ nó làm thử chiêu này nhá. Ko để ý gì đến việc học của nó. Rồi nó có lỗi gì thì bảo cô giáo phạt nặng. Cậu nhớ xui cô mấy chiêu phạt nào mà nó sợ nhất ấy. Về nhà ko nhắc nhở gì cả chỉ cần nói 1 câu thôi. "Mẹ ngày xưa cũng lười học khiếp, nhưng bị cô giáo phạt. Hơn nữa, học cho mình, lười học lớn lên thì sống kiểu gì". Nói tưng tửng thôi, vào đầu hay ko thì kệ. Rồi tiếp sau thế nào, tớ xui tiếp, nhá.

Con tuổi ô mai

Con trai em năm nay 15 tuổi tất cả mọi việc đều ngoan em còn có cảm giác ngoan hơn những đứa trẻ khác chỉ một điều duy nhất là không chịu học. Nó đã từng trả lời con không muốn học nữa. Ở lớp nó không chịu nghe bài về nhà không chịu làm bài. Mặc dù em đã học với nó tự lớp vỡ lòng đến giờ em vẫn giải được tất cả các bài tập tự nhiên cho nó và giảng cho nó cặn kẽ. Nhưng nó chỉ ngồi im hàng giờ mà không vào đầu từ nào, nó xếp loại trung bình trong lớp em nghĩ là loại yếu thì đúng hơn. 2 năm đầu cấp II thì nó luôn là học sinh giỏi nó không phải là đứa bị hổng kiến thức để mà chán học. Nếu nó chịu khó nghe giảng nó vẫn làm được bài. Nhiều khi em muốn buông xuôi để nó thất học. Bố mẹ em đều là giáo viên dạy cấp 3, em cũng học sự phạm nhưng kg theo được nghề. Em thực sự đau khổ, nó là đứa con duy nhất của em. Vì chuyện học hành của nó mà em với nó nhiều khi rất căng thẳng. Em đã hết cách với nó giúp em với làm sao để nó muốn học bây giờ. (tonbong)


Đại Mĩ Nhân: Mẹ nó à, mẹ nó đã học hộ con mãi rồi nên nó ko có ý thức là nó phải học ấy mà. Giờ thử buông xuôi đi. Chấp nhận đau thương là thời gian đầu nó sẽ đuối đó. Rồi tính tiếp. Nhưng chắc mẹ nó ko có gan đâu nhỉ...

Mời các bạn click và cùng chia sẻ để các con ngoan hơn

Giáo dục con qua từng tình huống là chủ đề Mebecau xin phép admin lập ra để cùng các bố mẹ thảo luận tìm ra cách xử lý đúng nhất giúp các bé yêu tự tin hơn, trưởng thành hơn...

Chuyện ngã

Mebecau:

- Tình huống: bé ngã khi đang chơi (không đau, nhưng vẫn khóc-bé 1 tuổi)

Xử lý: Có 3 phương án

1-Bà nội: bế cháu lên, đánh vào giường, nói:"bà đánh cái giường, dám làm cháu bà ngã này". (Thực tế có nhiều).

2-Mẹ cháu: Bế cháu lên, vỗ về, hát vài khúc hát ru, nựng yêu con. (mẹ trẻ thường chiều con).

3-Bố cháu: Hỗ trợ bé ngồi (nếu bé không thể tự ngồi lên), động viên ai ủi, nói chuyện vui cho bé quên đi. (bố thường ít âu yếm con hơn- chắc chắn bé sẽ nức nở 1 lúc)

Ảnh: Corbis
Newbie_new:
Tình huống của bạn thế mà phức tạp đấy vì đó là bé một tuổi. Tớ chọn phương án của bố nhưng mà đổi đi một tí. Nhưng tớ cũng có một số điều muốn trao đổi. Bé ngã thì mình có biết được có đau hay không nhỉ, tớ nghĩ khả năng chịu đau của trẻ con khác người lớn. Đây là cái bẫy mà bố mẹ hay mắc phải nhé. Cứ nghĩ nó là thế này nhưng thực sự với trẻ con là thế khác. Chỉ có nói chuyện với nó để nó nói ra thì mới biết thực tế thế nào. Tớ nghĩ trẻ con điều quan trọng là phải biết cách chịu trách nhiệm về những điều mình làm, trung thực, độc lập và nhân hậu... Tớ thích cách dạy trẻ con những kĩ năng sống như thế hơn là cứ bắt chúng nó hết học văn hóa, học đàn hay học hát trong khi đó có khi gọi điện báo cứu hỏa thế nào cũng không biết...

Kiki:
Con tớ ngã phình phịch suốt ngày vì bé đang tập đứng tập đi. Nếu bé không khóc, tớ coi như không nhìn thấy. Vì nếu tớ chạy đến thì bé sẽ khóc. Nếu bé khóc thì tuỳ vào tiếng khóc mà tớ phản ứng khác nhau. Nếu chỉ khóc vì sợ thì chỉ cần mẹ đến bên ôm vào lòng là bé đã thấy yên tâm rồi nín khóc. Nếu khóc vì đau thì phải xem nguyên nhân đau vì đâu. Dù bé không hiểu thì mình vẫn dặn "lần sau con phải cẩn thận nhé", "phải tránh chỗ này kẻo va vào đau nhé"... xem tiếp

 Chuyện mút tay

Eric’s Mom:

Bé nhà em gần 6 tháng. 2 bữa nay có tật là khi buồn ngủ phải mút ngón tay cái mới chịu ngủ. Em rút tay ra thì khóc. Ẵm lên cũng khóc, nảy ngừoi lên. Nên bây giờ cho bé ngủ rất khó. Truớc đó thì bé tự ngủ, khg cần ai ru hết. Bây giờ em phải ẵm bé trên tay cho tới khi bé ngủ say mới đặt xuống được. Chiều nay em theo lời chỉ của chị Đại Mỹ Nhân, đã bôi gừng vô tay bé. Nhưng bé vẫn mút. Coi như không có chuyện gì xảy ra. Hay tại gừng bên em không cay? Em cứ bôi liên tục cho bé, lấy ngón tay bé cà vô gừng cho chảy nước ra NHƯNG vẫn không làm bé sợ.

Thông xanh: Em thì lại suy nghĩ hơi khác một chút. Với trẻ dưới một tuổi thì mút tay là một phản xạ hết sức tự nhiên, khiến bé có cảm giác hứng thú, dễ chịu, an tâm. Tuổi này bé chưa chạy nhảy hay lăn lê bò toài nhiều nên em nghĩ chỉ cần cắt ngắn móng tay và rửa tay thật sạch rồi cứ cho bé mút là được…

nguoiSG-76:

Cái "dụ" mút tay thì hồi xửa hồi xưa có ông anh họ đến lớp 8 mà vẫn mút tay. Ở nhà phải may một cái túi nhỏ bọc lấy ngón cái của ảnh, từ từ sau đó cũng hết tật này.

Xin paste ở đây bài viết này, bạn đọc sẽ thấy mê ngay. Hy vọng bạn sẽ tìm ra cách hữu hiệu giúp bé sớm tránh tật mút tay.

Giúp trẻ từ bỏ thói quen mút tay

Không hiểu mấy ngón tay xinh xinh của bé "ngon" đến cỡ nào mà bé cứ mút hoài vậy? Tuy nhiên, việc bắt bé từ bỏ cái thói quen kỳ cục này mới khó làm sao!

Đâu là "nguồn cơn"?

Đa số các chuyên gia đều cho rằng chứng ghiền này là do thói quen bình thường ở bọn nhóc và nó mang tính sinh lý chứ không phải bệnh lý. Các bé thường mút ngón tay cái, cũng có khi mút ngón khác hoặc mút nhiều ngón một lúc… xem tiếp

Rau má: Bài bạn post thật hay và bổ ích Mình không có kinh nghiệm về vụ này vì 2 bé nhà mình không có mút tay. Nhưng mình thấy những lý giải đưa ra trong bài viết rất thuyết phục. Mình xin copy lại để chị chồng mình đọc vì bé nhà chị ấy mút mòn cả ngón tay rồi. Cám ơn nguoiSG-76!...
 

Chuyện đọc sách

Mebenghe: Khi bé xem kênh hoạt hình BiBi, có chị thỏ ngọc cứ nhắn nhủ Các em gọi điện đến số 1900.... để nghe kể chuyện và được tặng quà gì gì đó. Thế là bé cũng xin phép mẹ để được gọi điện thoại cho chị thỏ ngọc và em đang trì hoãn. Theo các bác thì phải từ chối con như thế nào vì chẳng lẽ em lại trả lời với con là tốn tiền (mặc dù đây là lý do thực tế)…

Kiki: Kiki thích nghe mẹ đọc sách. Thế là mình đọc truyện rồi ghi âm vào máy MP3 cho con. Hôm nào mẹ bận, không đọc sách được cho con thì con có thể cắm tai nghe vào nghe mẹ đọc ở máy. Khi đi đâu chơi, ngồi trên tàu xe, cái này cũng giúp con giải trí rất tốt… Việc đọc cho con không nhất thiết chỉ làm trước khi con đi ngủ. Em bé nhà mình "đọc" từ lúc có 2 tháng tuổi thôi. Bắt đầu từ sách vải, có vài cái chữ còn lại là hình, màu sắc, gương, các vật liệu khác nhau trên sách cho bé cảm nhận bằng đủ các giác quan. Lớn hơn 1 chút thì có sách bìa cứng (để bé khôgn xé được) rồi sách nilon để bé mang cùng vào chậu tắm. Quan trọng là bạn cố gắng thiết lập thói quen đọc cho con và giúp con đọc... xem tiếp

Bạn đã làm mẹ? Bạn sắp làm mẹ? Xin mời bạn click để cùng tìm hiểu cách giáo dục con

Diệu Phương WTT tóm tắt từ diễn đàn www.webtretho.com/forum

   
 
 
Ý kiến của bạn Lưu ý:
-Nhập tiếng việt có dấu
-Tối đa 100 chữ
© 2002 - 2010 Giấy phép 250/GP-CBC do Bộ Thông Tin và Truyền Thông - Cục Báo Chí cấp
Đề nghị ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Webtretho
Page rendered in 0.0152 seconds.