• Tuần 1

  • Tuần 2

  • Tuần 3

  • Tuần 4

  • Tuần 5

  • Tuần 6

  • Tuần 7

  • Tuần 8

  • Tuần 9

  • Tuần 10

  • Tuần 11

  • Tuần 12

  • Tuần 13

  • Tuần 14

  • Tuần 15

  • Tuần 16

  • Tuần 17

  • Tuần 18

  • Tuần 19

  • Tuần 20

  • Tuần 21

  • Tuần 22

  • Tuần 23

  • Tuần 24

  • Tuần 25

  • Tuần 26

  • Tuần 27

  • Tuần 28

  • Tuần 29

  • Tuần 30

  • Tuần 31

  • Tuần 32

  • Tuần 33

  • Tuần 34

  • Tuần 35

  • Tuần 36

  • Tuần 37

  • Tuần 38

  • Tuần 39

  • Tuần 40

Mang thai - Chuẩn bị sinh

Mang thai hay khóc có ảnh hưởng tới em bé

Đến trả lời mới nhất
  • 47 Lượt chia sẻ
  • 82.9K Lượt đọc
  • 78 Trả lời

  • Trang 2/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • 3
  • ...
  • 4
    • 81 Bài viết

    • 82 Được cảm ơn

    #21
    Các mẹ ơi, mẹ buồn hay vui em bé đều cảm nhận được đấy. Hôm nay mình cũng khóc cả đêm vì vợ có bầu mà chồng vô tâm quá. Biết là khóc thì k tốt cho em bé, thương con nhưng cũng thương mình . Nhiều khi cứ phải tự an ủi coi như làm single mom vậy. Các mẹ cố gắng lên nhé, cố vui lên cho con mình tươi tắn, hí hí ^_^
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 58 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #22
    vào đây đọc thấy thương các mẹ quá Mình ko rơi vào hoàn cảnh này như các mẹ nhưng quả thực rất thông cảm với các mẹ. KO biết nói gì nhiều, mong các mẹ mạnh mẽ lên để vượt qua nỗi buồn, còn em bé chắc chắn sẽ hiểu nỗi lòng của các mẹ sinh ra khỏe mạnh. Các mẹ cố lên nhé
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 64 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #23
    Mẹ này vất vả quá.hic. Sao lại có những người chồng như thế này nhỉ?hic. Tớ nghĩ là bé con sẽ không sao đâu, chắc khi sinh ra thì mặt bé chỉ hơi buồn tý thui.hihi. Mình có bà chị lúc có bầu cáu gắt suốt nhưng con sinh ra có cáu gắt đâu. Vẫn bình thường mà.hihi. mẹ nó cố lên nhé đừng quan tâm nhiều đến người chồng vô tâm, vô trách nhiệm đó. Hãy tập trung vào chăm sóc cho bé con nhé! Chứ nếu bạn mà cứ thế này sau sinh mà suy nghĩ nhiều là lại bị trầm cảm đó. Báu vật quý giá nhất của người phụ nữ là các con yêu đó. Nên tập trung chăm sóc cho báu vật nhé!hihi.Chúc 2 mẹ con mạnh khoẻ, vui vẻ!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 38 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #24
    các chị ơi,đừng suy nghĩ nhiều quá.e cũng từng khóc nhiều động tí là khóc.lúc chửa ku nghé,nói thật là chửa trc rui moi cuoi nen cuộc sống gia đình nhà chồng bỡ ngỡ, nhà chồng khó tính , thương bố mẹ mình ở nhà,rùi thì chồng đi làm kiếm tiền 1 mình,ko đủ tiền trang trải cũng phải bán vàng bố mẹ e cho hôm cưới.nhiều vấn đề nảy sinh.ăn chung với bố mẹ nên cũng chẳng dám đòi hỏi,sữa cũng uống hạn chế vì kinh tế khó khăn. nhưng rùi ku nghé sinh ra tuy hơi còi 1 tí vẫn kháu khỉnh,thông minh, còn đc phong danh hiệu " hoa hậu thân thiện" vì gặp ai cũng cười. nên các mẹ lạc quan lên. e được biết là các bà bầu hay nhạy cảm, hay suy nghĩ linh tinh nhưng mình đành phải vượt qua thui.vì tương lai con em chúng ta mà.
    giờ e đang chửa bé thứ 2 nè.kinh tế của bọn e cũng khó khăn,nhưng sắp tới ra ở riêng nên cũng đỡ đc áp lực nhà chồng, chỉ còn áp lực kinh tế nên e cũng đang xem mình nên làm j đó để kiếm tiền, đỡ đi 1 phần áp lực mà mình cũng có thêm khoản để bồi dưỡng nữa.:d.mỗi tội là e bị ốm nghén nên k ăn j đc,lại hay suy nghĩ linh tinh nên gầy hẳn đi .đành phải cố gắng thui
    phải làm 1 bà bầu năng động chứ các mẹ nhỉ,.cố lên các chị ah.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 21 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #25
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Songxanh92011 Xem bài viết
    Chào các mẹ, em có thắc mắc này muốn hỏi các mẹ và mong được chia sẻ nhiều từ các mẹ. Hiện em đang có bầu được 36w rồi, chuẩn bị đến ngày sinh nở rồi nhưng em luôn có 1 lo lắng là trong suốt thời gian mang thai em gặp rất nhiều chuyện buồn, em khóc và bị stress. Lý do thì cũng nhiều, chủ yếu là chồng em vô tâm, vô trách nhiệm, em tủi thân lắm! Ngày nào cũng buồn bã. Em biết là sẽ ảnh hưởng kô tốt tới con nhưng em kô biết phải làm thế nào, em cũng kô điều khiển được cảm xúc của mình.
    Trước khi cưới, anh ấy luôn ở bên lúc em cần, tóm lại là 1 người yêu lý tưởng, nhưng khi cưới rồi anh ấy thay đổi luôn, hay đi sớm về muộn, bỏ công việc để lông bông đi làm ngoài, vay nợ để làm ăn, thua lỗ, kô trả đc nợ nần và vợ phải lo trả nợ trong khi lương của em chỉ đủ trang trải cs gia đình, em phải mang vàng bố mẹ cho khi đi cưới chồng để bán lấy tiền trả nợ cho chồng. Anh ấy hay về muộn, hnào em cũng phải chờ cơm. em có bầu nhưng anh ấy chả bjờ quan tâm xem em ăn có được kô? con lớn thế nào đặc biệt là anh ấy có thái độ rất bực mình khi biết em mang bầu con gái. Em rất mệt mỏi và khó ngủ nhưng hôm nào anh ấy cũng ngồi máy tính đến 1, 2h đêm, gây ức chế cho em rất nhiều. mà ức chế là em kô ngủ đc hoặc mất ngủ luôn. Sáng em phải dậy đi làm sớm còn anh ấy thì có thể ngủ đến 9, 10 h sáng vì làm tự do nên rất thoải mái thời gian.
    Em vừa bị gánh nặng tinh thần vừa bị gánh nặng tài chính rất mệt mỏi. Con cũng sắp chào đời rồi, anh ấy chưa bjờ đưa tiền cho em để chuẩn bị mua đồ cho con hoặc chuẩn bị sinh nở. Tâm sự cho các mẹ hiểu qua mọi chuyện vậy thôi. Giờ em lo nhất là con em, liệu cháu sinh ra có bình thường kô hả các mẹ? Em lo con sẽ bị ảnh hưởng về tinh thần nhiều lắm! Có mẹ nào đã từng khóc nhiều, mệt mỏi nhiều khi mang thai mà sinh con vẫn bình thường, hiếu động và thông minh không ạ? Mong nhận được lơì khuyên của các mẹ! Cám ơn các mẹ nhiều nhiều!
    mình đọc bài viết của bạn mà mình tìm thấy được người giống hoàn cảnh của mình chồng không quan tâm,suốt ngày bia rượu, về đến nhà là ôm cái máy tính chẳng để ý vợ an gì, vợ làm gì không giúp vợ được việc gì mà ngược lại mình còn phục vụ lại nữa chứ ,, minh đang đươc 34 tuần rồi, nhung ma chồng mình chưa bao giờ quan tâm đến 2 mẹ con,vừa hôm qua đây hai vợ chồng còn cãi nhau ,minh nằm khóc một mình, thương con, thương cho mình nữa, lấy được ông chồng vô tâm quá. mặc dù vợ bầu nhưng mà không để ý đến tâm trạng vui buồn của vợ thế nào, minh nghĩ nhiều khi chán quá, lấy chồng kiều này đừng lấy còn hơn. Nhiều lúc mệt mỏi mà muốn chồng giúp ,nhờ cũng không được , sau này có con chắc một mình lại lọ mọ thôi.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi lieu_20; 11/08/2011 vào lúc 09:05 PM.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 966 Bài viết

    • 529 Được cảm ơn

    #26
    Các mẹ khi mang thai rất hay suy nghĩ nhiều và có lúc tự làm phức tạp hóa mọi vấn đề, mình nghĩ khi có thai cũng nên tham gia nhiều hoạt động hơn, như học cac lớp tiền sản, mua sắm đồ cho con, gặp gỡ các bà mẹ cũng đang mang thai như mình để chia sẻ tâm sự, kinh nghiệm với nhau như thế mình nghĩ thời gian mang thai sẽ chôi đi rất nhanh và còn khỏe mạnh nữa đấy
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 48 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #27
    thương chị quá đi,em thì ko stress vấn đề như chị nhưng em stress vấn đề khác chị ạ..cũng liên quan đến chữ chồng mà là má chồng chị ơi...em nghĩ mỗi người mỗi cảnh thôi chị ơi,cố lên chị nhé...lúc buồn chị hãy tưởng tượng đến baby trong bụng mà cười lên chị nha
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 13 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #28
    Trích dẫn Nguyên văn bởi lieu_20 Xem bài viết
    mình đọc bài viết của bạn mà mình tìm thấy được người giống hoàn cảnh của mình chồng không quan tâm,suốt ngày bia rượu, về đến nhà là ôm cái máy tính chẳng để ý vợ an gì, vợ làm gì không giúp vợ được việc gì mà ngược lại mình còn phục vụ lại nữa chứ ,, minh đang đươc 34 tuần rồi, nhung ma chồng mình chưa bao giờ quan tâm đến 2 mẹ con,vừa hôm qua đây hai vợ chồng còn cãi nhau ,minh nằm khóc một mình, thương con, thương cho mình nữa, lấy được ông chồng vô tâm quá. mặc dù vợ bầu nhưng mà không để ý đến tâm trạng vui buồn của vợ thế nào, minh nghĩ nhiều khi chán quá, lấy chồng kiều này đừng lấy còn hơn. Nhiều lúc mệt mỏi mà muốn chồng giúp ,nhờ cũng không được , sau này có con chắc một mình lại lọ mọ thôi.
    Nhiều lúc nghĩ có khi làm singermom có khi lại ahy, đỡ phải bận tâm vì chồng! Mình cũng muốn sống vô trách nhiệm như anh ta sống với mình nhưng kô được. Chỉ mong con sinh ra ngoan ngoãn, vui vẻ và thông minh thôi, không mình hối hận lắm vì đã ko biết kiềm chế cảm xúc của mình để ảnh hưởng đến con. Bạn cũng cố gắng giữ sức khoẻ nhé, nhiều lúc mình nghĩ con cái mới là thứ quan trọng nhất đối với người phụ nữ chứ không hẳn đã là chồng đâu bạn à! Tự AQ thế để sống vì con thôi! Tớ được gặp con trước mẹ nó đấy! Dạo nè nặng nề lắm rồi nhưng vẫn cố đi làm, được ngày nào hay ngày đó!
    • 59 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #29
    Thấy nhiều mẹ giống mình quá. Bản thân mình cũng biết là phụ nữ có thai thờng nhạy cảm và hay cáu bẳn. Nhiều lúc mình cũng thấy mình cáu một cách vô lý. Có thể nhiều mẹ nghĩ các mẹ bị stress hay khóc là nhạy cảm, cực đoan là không biết lo cho con cái. Nhưng các mẹ thử ở vào hoàn cảnh có những lúc trong túi chỉ còn có vài chục ngàn đồng mà tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ăn cứ chình ình trước mặt. Gánh nặng kinh tế thực sự rất kinh khủng trong thời đại này, đặc biệt với những người tự thân lập nghiệp và lại đang bầu bí như chúng mình. Năng lực kiếm tiền của chồng thì cũng chỉ có đến thế, nhà chồng cũng không giúp được gì thì nghĩa là mình sẽ phải lo lắng và cáng đáng sao cho sống tốt được trong hoàn cảnh này.

    Dù có nghén hay bụng to đến mấy ngày ngày vẫn phải đi làm kiếm tiền. Về nhà lại tất tả chợ búa, cơm nước, dọn dẹp nhà cửa như thường. Chồng mình cũng không phải người quá bê trễ bỏ nhà đi chơi bời bia bọt. Nhưng vô tâm lắm.

    Mà có vẻ như đàn ông nào cũng vô tâm thì phải. Đi thì chớ về nhà là ôm máy tính đến lúc ăn, ăn xong lại ôm đến 1, 2h sáng. Hiện tại vợ chồng mình sống cùng cô em chồng. Thực sự là cũng bớt gánh nặng về kinh tế khi có thể san sẻ được với em. Nhưng đúng là được cái này mất cái kia. Con gái nhưng vô tâm và đoảng chẳng kém anh trai. Đợt đầu em nghén nặng không thể ngửi và ăn nổi thì phải để hai anh em lần lượt nhau nấu cơm rửa bát. Em gái đi làm về mà phải nấu cơm là cáu gắt, mặt nặng mày nhẹ. Mà thực sự thì em cũng cố nuốt để qua bữa thôi chứ nấu nướng em k ăn nổi. Đến lúc ngoài 5 tháng hết nghén rồi thì có đời thủa nào vợ chửa to vượt mặt đi làm về là vàobeeop nấu cơm, còn em gái ngồi xem TV, anh trai thì ngồi máy tính. Nấu nướng dọn sẵn ra gọi cả nhà mới vào ăn. Những lúc đó nghĩ tủi thân vô cùng, ở nhà mình cũng là đứa được cưng chiều, chẳng phải làm gì bao giờ. Những lúc như thế lại rớt nước mắt.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 35 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #30
    Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh !!! Buồn thật. Em cũng đang stress nặng,sáng ngủ dạy mới mở mắt mà đã muốn khóc rồi. Cả ngày em chỉ quanh quẩn trong phòng chẳng muốn đi đâu,mà có muốn đi cũng ko có ai đi cùng,thui thủi 1 mình. Nhiều lúc muốn đi dạo cho thoải mái nhưng chẳng lẽ thơ thẩn 1 mình? Cô đơn quá !!! Cảm xúc càng cố kìm nén thì lại càng trở nên tồi tệ hơn. Thà rằng cứ khóc cho thoải mái các chị ah. Hy vọng các bé sinh ra sẽ ko buồn như các mẹ.:confused: Em có 1 chị bạn khi mang bầu có nhiều chuyện buồn,khi sinh ra thằng bé buồn thiu,ít cười,ít hóng chuyện. Nhưng dần dần bé cũng vui vẻ hơn vì mẹ bé chịu khó nói chuyện và đùa với bé.
    Quên sao được những ngày đau khổ
    Khổ đau này nhất định sẽ qua
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 42 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #31
    Chia sẻ với các mẹ có chồng và nhà chồng vô tâm.Mình chỉ còn vài ngày nữa là sinh rồi mà cũng băn khoăn ko biết con sinh ra có bị ảnh hưởng vì tâm lý của mẹ khi mang bầu ko. Mình bị dọa đẻ non, phải lên viện nằm giữ thai mà chỉ có một mình, nhà chồng ko có một ai lên chăm nom dù nhà chỉ cách viện vài cây số. Tiêm truyền mình phải tự trông, hết nước tự tìm cách gọi bác sĩ, y tá. Có hôm nằm ngủ quên, người nhà giường bên cạnh chạy đi gọi y tá hộ, mình tỉnh dậy đã thấy y tá rút kim tiêm rồi.. Trưa 1h chồng mới mang đồ ăn vào, tối thì 8h, vào cũng ko hỏi vợ thế nào lấy 1 câu, ngồi im chờ mình ăn xong mang cặp lồng về như kiểu cho hết nghĩa vụ.
    Dù mình ko muốn nghĩ ngợi để ảnh hưởng đến con nhưng nước mắt cứ rơi, tủi thân vô cùng..
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 38 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #32
    e thấy nhiều mẹ bị stress quá..thui các mẹ ah,mình phải cố lên thui chứ k thì ai chăm các con.chồng vô trách nhiệm rùi thì mình phải có trách nhiệm thui.hôm qua nửa đêm e cũng giật mình dạy mà cứ suy nghĩ rùi khóc,chẳng nhẽ e lại quyết định bỏ chồng lúc này.khóc mãi rùi cũng quyết định nhịn.chẳng nhẽ lại để con mình ko có bố. các mẹ ơi cố lên.mình phải cố vì mình vì con thui.còn chồng thì kệ vậy.mẹ nào phải chăm chồng nhiều quá thì giờ phải cố gắng giải phóng mình.để chồng tự lo 1 số cái đi. có khi tại mình chiều quá đâm hư.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 59 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #33
    Trích dẫn Nguyên văn bởi lonely_way_84 Xem bài viết
    Chia sẻ với các mẹ có chồng và nhà chồng vô tâm.Mình chỉ còn vài ngày nữa là sinh rồi mà cũng băn khoăn ko biết con sinh ra có bị ảnh hưởng vì tâm lý của mẹ khi mang bầu ko. Mình bị dọa đẻ non, phải lên viện nằm giữ thai mà chỉ có một mình, nhà chồng ko có một ai lên chăm nom dù nhà chỉ cách viện vài cây số. Tiêm truyền mình phải tự trông, hết nước tự tìm cách gọi bác sĩ, y tá. Có hôm nằm ngủ quên, người nhà giường bên cạnh chạy đi gọi y tá hộ, mình tỉnh dậy đã thấy y tá rút kim tiêm rồi.. Trưa 1h chồng mới mang đồ ăn vào, tối thì 8h, vào cũng ko hỏi vợ thế nào lấy 1 câu, ngồi im chờ mình ăn xong mang cặp lồng về như kiểu cho hết nghĩa vụ.
    Dù mình ko muốn nghĩ ngợi để ảnh hưởng đến con nhưng nước mắt cứ rơi, tủi thân vô cùng..
    Thương bạn này quá! Mình chẳng hiểu nếu phải ở hoàn cảnh đó mình sẽ thế nào. Như thế thà rằng sống một mình sẽ nhẹ nợ hơn. Mình nghĩ đó không phải là vô tâm nữa mà là vô trách nhiệm thì đúng hơn. Những con người như thế làm sao có thể sống dựa vào cả đời được.
    Mình cũng nghĩ lâm phải hoàn cảnh này một phần là do bọn mình đã quá nuông chiều chồng. Hoặc có thể là điều này đúng với mình. Mình vốn sống xa nhà và quen tự lập từ bé nên hồi mới lấy nhau, mình chiều chồng lắm. Lo cho chồng từ bữa chính, bữa phụ đến cái áo cái quần.
    Cùng đi làm kiếm tiền cả ngày như nhau nhưng toàn bộ việc nhà mình cũng k để ông ý phải động tay vào bao giờ. Lúc đó mình chỉ nghĩ đơn giản thì việc dọn dẹp và chăm lo nhà cửa mình làm chút là xong. Được vài tháng nhận ra sai lầm thì mình cũng có yêu cầu chồng thay đổi, phải cùng làm việc nhà với vợ nhưng cũng không ăn thua. Được ngày nọ mất ngày kia. Chồng mình cũng thương vợ nhưng lại lười (vì ở nhà được chiều chuộng) và ngại động chân động tay làm việc. Lâu rồi thành ra người sống vô tâm.
    Mình cũng đang trong quá trình tìm cách cải thiện tính cách của chồng. Mất một vài năm cũng được, cũng chỉ mong sinh con ra thì chồng sẽ có trách nhiệm hơn. Mình còn yêu và muốn sống bên chồng lắm chứ (mặc dù nhiều lúc chỉ muốn đá cho lão ý vài cái). Còn thực sự thì ai cũng thế, chả trông mong gì được ở nhà chồng đâu
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 37 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #34
    Đúng là ko nên chiều chồng các mẹ ạ. Chiều quá sẽ sinh hư và lười đó ạ. Như chồng em á, khi mới sống với nhau, Tất cả đều được chia sẻ. Nêu em đi chợ nấu cơm thì xã rửa bát. Em giặt quần áo thì xã lau nhà. Và ngược lại. Nhưng từ khi em có bầu, bị nghén quá, nên tất tần tật xã nhà em làm hết. Nhiều lúc cũng thương nhưng tại em mệt quá chẳng làm ăn được gì, đành chịu. Lương tháng thì xã nhà em và em ngang nhau. Nhưng xã nhà em phải đóng tiền nhà và đi chợ chi tiêu, nên cũng ko đưa được cho vợ đồng nào. Tiền lương của em thì để em tầm bổ cho hai mẹ con và khám thai. Nói chung cuộc sống vợ chồng em cũng chẳng dư là bao nếu ko nói là còn khó khăn. Nhưng em nghĩ mình vẫn nên cố gắng vì gia đình nhỏ bé của mình, vì con yêu các mẹ ạ!!!
    • 89 Bài viết

    • 90 Được cảm ơn

    #35
    Giai đoạn bầu bí và sau khi sinh ai cũng bị rơi vào tình trạng stress các mẹ ạ. Nhẹ thì mới chỉ là stress thôi còn nặng thì thành trầm cảm. Mình đã mang bầu mệt mỏi, thay đổi tâm lý đã đành, nhưng các ông chồng ng vẫn nhẹ tênh thì ko thể hiểu đc cảm giác của các bà bầu thế nào. Cũng như việc mình thấy ng khác kêu đau mà mình thì đang khỏe mạnh nên dù thế nào cũng ko thể hiểu đc ngta đau ntn. Các mẹ cố lên, cố gắng vượt qua bằng cách làm cho mình bận rộn hoặc giao lưu bạn bè. Cái chính là cố gắng xác định tư tưởng cho mình là ko ai thương mình bằng chính bản thân, và ko ai thương con bằng mẹ. Bây giờ các bé con đang ở trong bụng chứ sau bé ra đời, mình giận chồng nhiều khi lại đổ lên con, đánh con thì thương lắm.

    Em bgio thi thoảng cũng giận chồng và khóc, mỗi lần vậy là các con biết hay sao mà đạp mẹ dữ dội thương lắm. Thế là lại ngồi vào bàn viết ra giấy những nỗi bực tức và viết email nói nguồn cơn cho chồng, vậy là lại êm cửa êm nhà. E đc cái cũng xđ là sau này mình sẽ phải chăm con nhiều hơn chăm chồng, vì vậy tranh thủ tgian còn vc son cố gắng chăm chồng đc càng nhiều càng tốt. Đàn ông cũng biết cô đơn, cũng tủi thân và cũng cần đc quan tâm các mẹ ạ.
    • 24 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #36
    Các chị ơi, em cũng đang mang bầu được 11 tuần rồi. Vậy mà em rất dễ khóc, hay tủi thân. Còn chuyện chồng em thì nói ra có khi không chị nào chấp nhận được. 1 ng chồng tốt, quan tâm đến vợ con... chỉ có điều sự quan tâm đó k dành cho riêng mẹ con em mà còn vs ng con gái khác. Em ức muốn khóc. Em chỉ mong con em ra đời để nhìn thấy con mỗi ngày, mọi muộn phiền tan biến hết. Em rất yêu chồng, nhưng dần dần ty đó chak cũng sẽ ra đi nếu như anh ấy tiếp tục như vậy. Em chỉ thương con em, e lo cho bé sau này ra đời không hay khóc và thật mạnh mẽ.
    Em ốm nghén nên không ăn đc j? Chỉ ăn ghẹ và cua, hoa quả có ăn nhưng không nhiều....như vậy liệu có đủ chất k ah? (mỗi ngày e có thể ăn 1 con ghẹ). Sau 3 tháng hết nghén em ăn tẩm bổ liệu có kịp không các chị?
    • 4 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #37
    Mong là con yêu ko sao, em thì có quá nhiều thứ đau đầu giờ còn nghĩ đến chuyện ly hôn nữa, 1 tháng cũng vài lần khóc, mỗi lần thì vài tiếng chứ ko phải 1 lúc, hôm nào khóc thì hôm sau đến cả cơ quan nhìn vào mắt sưng húp của em ai cũng đoán ra. Các chị ở cq cũng động viện đừng suy nghĩ có ko khổ con, nhưng trong hoàn cảnh của em giờ ko nghĩ ko được,em còn là người lạc quan ý chứ nhiều ngừoi hay suy nghĩ mà sống trong hoàn cảnh của em chắc phát điên lên rồi. Giờ em chỉ muốn ly hôn để ko phải suy nghĩ để ko phải khóc nữa thôi ạ
    • 72 Bài viết

    • 25 Được cảm ơn

    #38
    trời ơi đọc bài này xong sợ chít mất. Mình thuốc tuýp người nóng tính, hồi chưa lấy chồng và chưa bầu đã rất hay cáu giận, nhưng ko hiểu là do có thai hay là do tính tình mình càng ngày càng quá đáng mà mình thường xuyên lên cơn bốc hỏa, híc. Chồng làm gì hay nói gì ko phải là mình cảm thấy điên lên, cãi nhau rồi lại khóc tu tu. Hầu như 1 tuần khóc 1 lần. bây jo sắp đẻ rồi, về nhà với mẹ đẻ lại vừa cãi nhau với mẹ đẻ khóc suốt mấy ngày. Mà mỗi lần mình tức và khóc mình cảm thấy con đạp rất nhiều, chẳng biết có phải vì hay khóc mà con bị co giật thai nhi như mẹ gì nói ở trên hay ko nữa, mà đôi khi mình thấy bụng mình giật ầm ầm cứ như con đang chạy trong đó ấy. Chết mất thôi.Mấy ngày nữa con ra đời rồi, hy vọng con ko quái tính, nóng tính như mẹ
    • 653 Bài viết

    • 226 Được cảm ơn

    #39
    Em là cũng mau nước mắt lắm. Lúc có thai tập 1 nhà có chuyện thế là khóc suốt. Lần ấy bị thai lưu. Lần này oxa chiều tối đa. Hai vợ chồng tránh mọi xung đột có thể. Bây giờ e thấy thoải mái vui vẻ hơn nhiều. E nghĩ mình buồn hoài mai mốt con mình sanh ra mặt buồn lắm. Nhưng bây giờ lại đâm ra khó tính. Chắc phải hạn chế chứ không sau này em bé khó tính mất. ^^
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 39 Bài viết

    • 47 Được cảm ơn

    #40
    Chào các mẹ và các bé con! Bé nhà mình mới được 25 tuần. Nhưng từ khi có bầu em đến giờ mình lúc nào cũng có chuyện để mà khóc. Và tủi thân thì vô biên luôn. Cũng chỉ là chuyện gia đình thôi nhưng nhiều khi uất nghẹn đến không thở được nũa. Vì mình đã là mẹ và đang tiếp tục là mẹ của bé cưng thư 2 nên cũng như các bà mẹ khác, minh yêu con đến phát cuồng ( các mẹ đừng cười mình dấm dớ vì ai chẳng vậy) thế mà mình từ ngày biết nhận thức đến giờ chỉ toàn là nước mắt và ứ chế. Mẹ đẻ mình chưa bao giờ cho mình một lời nói bình thường của một ngươi phụ nữ với một người phụ nữ chứ đừng nói là mẹ con. Các ban có tin không cho đến tận bây giờ,là mẹ của hai con rôi mà có một lần tủi thân và uất ưc quá lúc đấy khoảng 5h sáng ko kìm được khóc òa lên nức nở,chồng mình giật mình ôm vợ hỏi mình cứ nức nở." em yêu mẹ ,em rất thèm có mẹ, sao mẹ lại ko bao giờ yêu thương em? " lúc nào mình cũng cố gắng chăm sóc quan tâm đến mẹ. Nhưng thái độ của mẹ mình thì coi nhưng điều mình làm là đương nhiên phải thế. Còn đâu thì dồn hết cả vât chât lẫn tinh thần cho em gái mình. Cuộc sống mình rất lận đận và vất vả. Gần đây 2 vợ chồng dồn dập mãi mới gom đươc tiền mua nhà gửi mẹ mình cầm hộ gần 1 ti để chờ đến ngày đặt cọc. Được gần 10 hôm mẹ mình bảo bi mất 500 triệu rồi mày ạ! Nhẹ nhàng như ko vậy. Mình quá đau đớn và tuyệt vọng mẹ mình cứ thản nhiên như ko. Nói hơi dài dòng các mẹ thông cảm. Mình ko nói được với ai cả. Chồng thì lăn ra ốm ko nói dc câu nào. Thế là từ đấy cứ khóc suốt thôi vì mẹ còn nói nhiều câu làm mình còn chết đứng hơn cả vua Từ Hải. Rồi lo chuyen con bi nghi nhiễm Rubella nữa chứ. Nhung lạy Giời lay Phât, trộm vía mình chọc ối thì ko sao. Giờ vô tình mình nhìn thấy top này nên vào đây với nhà mình một tẹo. Chỉ mong con yêu hiểu cho lòng mẹ đừng buồn mẹ mà tội nghiệp. Rất cảm ơn các mẹ đã bớt thời gian đọc bài của mình . Chúc cả nhà yêu nhau bằng tình yêu đẹp nhất!
  • Trang 2/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • 3
  • ...
  • 4