Bệnh trẻ em

Suy hô hấp ở trẻ sơ sinh, giúp em với

Đến trả lời mới nhất
  • 0 Lượt chia sẻ
  • 8.38K Lượt đọc
  • 9 Trả lời

0 Người đang theo dõi

    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Bé Bi, em họ em mới được 13 ngày tuổi thì vào viện do bị suy hô hấp. Cả nhà em đang mất ăn mất ngủ. Bé ra đời là niềm vui khôn xiết của đại gia đình, bé sinh đủ tháng nhưng phải đẻ mổ. Bé nặng 3,7kg, ăn uống tốt. Thế nhưng được 1 tuần tuổi thì bắt đầu ho và cứ thế nặng thêm. Bé mới được đưa vào viện, hu hu, mỗi ngày tiêm đến 5-6 mũ, rồi còn bị hút đờm từ mũi, khóc thé lên. Nhìn xót và thương lắm:Straightf:
    Em đã đọc một số thông tin về suy hô hấp ở trẻ sơ sinh, và thấy rất lo lắng. Không biết có Mẹ nào trên dd có kinh nghiệm trong sóc trẻ sơ sinh bị suy hô hấp như bé Bi nhà em ko? Mẹ nào có kinh nghiệm thì chia sẻ với em nhé.
    Mai bé sẽ được chuyển vào viện Nhi Thuỵ Điển.
    Cám ơn mọi người nhiều
    Yêu các bé nhất trên đời :Kiss:
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 543 Bài viết

    • 167 Được cảm ơn

    #2
    Bé còn nhỏ mà ho và nghẹt đờm là rất nguy hiểm, có thể bé nhà bạn bị viêm tiểu phế quản đấy. Trẻ em sinh mỗ rất dễ bị các bệnh về hô hấp.

    Bé nhà mình lúc hai tháng tuổi cũng bị như thế, bé phải nằm viện 10 ngày. Những lúc bé nghẹt đàm phải hút mũi, phải xông thuốc, tập vật lý trị liệu và truyền thuốc liên tục 10 ngày mới hơi đỡ đỡ thôi. Đối với bé còn nhỏ, nghẹt đờm như thế rất nguy hiểm, cho nên mẹ của bé phải theo dõi con thật kỹ lưỡng, chỉ cần thấy bé có dấu hiệu khó thở, lồng ngực co rút là phải báo bác sỹ gấp để hút mũi, vì thường dờm sẽ lên mũi là nghẹt mũi và họng, bé sẽ không thể thở được bằng cả hai đường, trong nhiều trường hợp mẹ không biết xử lý làm bé suy hô hấp thời gian dài dễ dẫn đến tử vong.

    Mẹ thường xuyên nhỏ nước muối sinh lý cho bé để loãng đờm, và vỗ lưng cho con thường xuyên và báo bác sỹ khi thấy con có biểu hiện bất thường nhé. Bé nhà mình lúc trước cũng có một lần suy hô hấp như thế may mà cấp cứu kịp nếu không chắc chết quá...
    • 248 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #3
    Con mình lúc 2 tháng cũng bị như viêm tiểu phế quản lọai nặng, nhìn bé ho mà xót lắm. Hy vọng có bác sĩ theo dõi thì sẽ ổn thôi bạn à. Về sau mình hay nhỏ mũi và rơ miệng bằng nước muối bé sẽ ít bị bệnh hơn. Hễ thấy húng hắng ho là cho uống nước tắc chưng để đề phòng.
    Em bé nhà bạn còn nhỏ quá mà bị ho chắc là thương lắm, có thể là do thời tiết hoặc ngủ máy lạnh, chúc mọi việc sẽ ổn nha
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #4
    Cám ơn 2 Mẹ nhiều, em bé còn nhỏ quá. Bé sinh ra khoẻ mạnh, hu hu, trộm vía rất kháu khỉnh, hay ăn. Do mổ đẻ, bác sĩ làm vỡ ối, em bị sặc ối mà ko biết. Thật buồn vì gặp pải bác sĩ ko tốt. Bé được điều trị 2 ngày nay, có khá hơn,nhưng cứ đến tầm chiều là khò khè khó thở, nhìn thương và xót lắm.
    Ko biết, khi chữa trị còn bé thế này, tiêm nhiều kháng sinh nữa, có để lại di chứng gì không nhỉ? Bố mẹ của bé cũng chưa có kinh nghiệm nhiều. Rất mong nhận được sự chia sẻ từ các Mẹ.
    Yêu các bé nhất trên đời :Kiss:
    • 14 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi KiddyLovely Xem bài viết
    Cám ơn 2 Mẹ nhiều, em bé còn nhỏ quá. Bé sinh ra khoẻ mạnh, hu hu, trộm vía rất kháu khỉnh, hay ăn. Do mổ đẻ, bác sĩ làm vỡ ối, em bị sặc ối mà ko biết. Thật buồn vì gặp pải bác sĩ ko tốt. Bé được điều trị 2 ngày nay, có khá hơn,nhưng cứ đến tầm chiều là khò khè khó thở, nhìn thương và xót lắm.
    Ko biết, khi chữa trị còn bé thế này, tiêm nhiều kháng sinh nữa, có để lại di chứng gì không nhỉ? Bố mẹ của bé cũng chưa có kinh nghiệm nhiều. Rất mong nhận được sự chia sẻ từ các Mẹ.
    Bi nhà mình cũng sinh mổ (3,1kg). Rất chia sẻ với nỗi niềm của KiddyLovely & bố mẹ bé. Khi con mình hơn 1 tháng tuổi, mình thấy bé thở khò khè, zin zít trong cổ (đặc biệt khi tối lúc ngủ), thở khá nặng nhọc (ngực thóp lại), đêm thì bé húng hắng ho mấy đợt mặc dù ko sốt. Mình sợ quá thức trắng theo dõi con. Đến 3h sáng vội vào WTT lục đọc các topic về viêm phổi, ho, ... và cách xử lý. Như triệu chứng của con mình, hầu hết các mẹ đều khuyên & đã từng đưa con khám bác sỹ/ vào viện điều trị. Thấy vậy, mình đã search sẵn 1 list các địa chỉ bác sỹ chuyên khoa, định sáng sớm đưa con đi. Sớm hôm đó, mình điện ngay cho bà ngoại bé lên. Mẹ mình bảo "cứ bình tĩnh, để mẹ thử theo cách dân gian 1 ngày xem thế nào, nếu ko tiến triển thì vào viện". Mẹ xót cháu nếu vào viện, bé tí tẹo thế mà phải lấy máu, làm 1 loạt các xét nghiệm, rồi tiêm kháng sinh, ... hại sức khoẻ con lắm. Bà lấy 1 dúm lá hẹ (bà bảo lá hẹ là kháng sinh tự nhiên) rửa sạch + đường phèn (ko phải đường trắng hay mật ong đâu nhé) + 3 quả quất (lấy kim chọc lỗ), cho vào hấp cách thuỷ. Hấp xong, chắt lấy nước (5-10ml) cho vào bình sữa để bé nhấp (bé nhăn mặt nhưng vẫn mút ít 1). Ngày cho nhấp 3-5 lần trước khi ti (tránh bé bị trớ). Sau mỗi lần cho bé ti sữa xong, bà đều chỉ cho mình cách bế ấp bé vào người, để đầu bé ngả vào vai mẹ (vì cổ con còn yếu) rồi khum bàn tay vỗ nhẹ ngang giữa 2 bả vai (bà bảo làm vậy cho long đờm, & cũng để bé ợ hơi ra). Ngày bà cho bé uống nước hấp quất+lá hẹ+ đường phèn thì đêm hôm đó, bé đỡ ho hẳn. Đến tối hôm sau thì thấy bé thở đỡ khò khè hơn, đỡ mệt hơn. Sau đó, cách 1 ngày bà lại hấp. Khoảng 1 tuần thì mình thấy con hết ho & tiếng khò khè biến đâu mất.
    Có vài kinh nghiệm chia sẻ, mong KiddyLovely & bố mẹ bé lựa theo tình hình con để chăm sóc bé. Chúc bé mau khoẻ!
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Cám ơn chị Homecucoi nhé, mấy ngày hôm nay em cứ phải ra vào viện thăm nom em luôn nên ko có thời gian lên dd. Em bé ko ở Hà Nội mà ở Nam Định, nên bé lên trên này điều trị cũng khá vất vả, thương lắm. Hôm đầu chuyển vào khoa sơ sinh của bệnh viện Nhi TW, phải cách ly mẹ con khoảng 4 ngày, bố mẹ bé nhìn cảnh con nằm chung trong lồng kính với các bé khác, khóc tím người, xót quá chuyển sang Việt Pháp. Bác sĩ ở NĐ chuẩn đoán bé bị viêm phổi, thế là kháng sinh tiềm đều, hu hu. Lên HN, Bác sĩ ở Việt Pháp kết luận lại ko phải viêm phổi mà viêm phế quản. Thế đấy các mẹ ạ, khổ cho các bé ở vùng sâu vùng xa lắm. Bé điều trị đến hôm nay cũng khá hơn rồi. Em sẽ nói lại cách của chị Homecucoi cho bố mẹ bé.
    Mấy hôm trước, bé lên HN cứ phải chuyển viện, rồi khó thở,nhìn thương lắm. Hôm qua, em có đi làm một lễ phóng sinh cho em. Em thấy tốt lắm đó các mẹ ạ. Nếu các mẹ có điều kiện nên làm lễ phóng sinh. Em đã đọc nhiều tài liệu và cũng rất muốn chia sẻ với các mẹ. Đây là mình làm việc thiện, giải phóng cho chúng sinh, sẽ để lại công đức cho con cái và đời sau nữa, tránh mọi bệnh tật và khổ đau.
    Yêu các bé nhất trên đời :Kiss:
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    Phóng sinh

    Đạo Phật xuất hiện trên thế gian là từ thành quả tu hành của thái tử Tất Đạt Đa. Sau một quá trình thanh tịnh hóa tâm, thái tử bừng tỉnh, giác ngộ thành Phật. Phật là phiên âm của chữ Phạn “Buddha”, có nghĩa là “người tỉnh thức”. Từ ngữ Buddha dịch sang tiếng Trung Hoa là “giác giả ”, có nghĩa là “người giác ngộ”. Người Trung Hoa phiên âm chữ Buddha thành ra Phật Đà, hoặc Phật.
    Do sự bừng tỉnh, giác ngộ này, đức Phật thấu suốt cội nguồn của thế giới hiện tượng tương đối, trực nhận được rằng tất cả các loài hữu tình chúng sinh cũng đều có đầy đủ trí huệ, giác tánh -- còn gọi là Phật tánh -- y như Ngài, cũng có khả năng thành Phật như Ngài. Cho nên tuyên ngôn đầu tiên của Ngài sau khi thành Phật là:
    Tất cả chúng sinh đều có đức tướng trí tuệ Như Lai”
    và:
    "Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành".
    Từ ngữ chúng sinh ở đây không để chỉ riêng loài người, mà là bao gồm tất cả mọi loài sinh vật có cảm giác.

    Đức Phật do tu chứng mà giác ngộ được những điều trên. Khoa học ngày nay dù không do tu chứng, nhưng nhờ những nghiên cứu, thí nghiệm, cũng đã xác nhận phát biểu của Ngài là có cơ sở thực tế, không phải là mê tín.
    Bản tin về Đại Hội Khoa Học ở Dublin, Ái Nhĩ Lan hồi tháng Chín năm 2005 thông báo rằng, theo kết quả thí nghiệm của bác sĩ Filippo Aureli, đồng giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu về Nhân Chủng và Cổ Sinh Học của trường đại học Liverpool John Moores, thì có lẽ mối liên hệ giữa loài người và loài vật gần nhau hơn là những điều trước kia người ta đã tưởng. Trình bày kết quả công trình nghiên cứu từ các thú vật có lông, bác sĩ Aureli cho biết rằng ông thấy chúng biểu lộ cảm xúc y như loài người trong đời sống hằng ngày. Ông giải thích rằng trong khi nghiên cứu, ông đã thấy chúng có những hành động như kỳ cọ thân thể để được sạch sẽ, lo lắng khi cảm thấy có điều bất thường, nguy hiểm có thể xảy ra. Trong tình trạng bồn chồn, khắc khoải, chúng cũng cắn móng chân hoặc bứt lông như loài người cắn móng tay, bứt tóc khi thần kinh căng thẳng. Ông cho rằng khỉ và vượn là những loài phân biệt đối xử dựa theo tình cảm bằng hữu rất rõ ràng. Tùy theo mối liên hệ thân sơ mà chúng quyết định cách ứng xử với đối phương khác nhau theo từng trường hợp.
    Nhiều nhà khoa học trải qua những năm tháng theo dõi đời sống của loài vật nhận thấy rằng không phải chúng là những sinh vật vô cảm, chỉ biết ăn rồi sinh đẻ, như những bộ máy chỉ cần cho nhiên liệu vào là sản xuất . Trái lại, đời sống của chúng đầy ắp những tình cảm, cũng sôi động yêu đương, đau khổ vì ghen tuông, vì sự chết chóc của con cái, vân vân. Một nhà nghiên cứu thú hoang kể lại rằng trong dịp theo dõi một đàn voi, ông chợt phát hiện một con voi lớn bỗng nhiên rời khỏi đàn, đứng lại, rống lên ai oán. Ông ta cố gắng tìm hiểu, thì phát hiện ra rằng con voi đó đang đứng bên cạnh một con voi nhỏ nằm dưới đất, có thể là con nó, dường như đã chết rồi. Theo dõi suốt hai ngày tiếp theo, ông thấy voi mẹ vẫn quanh quẩn bên voi con, và cả đàn voi thì cũng không đi xa, chỉ loanh quanh gần đó, như chờ đợi. Cho đến sáng ngày thứ ba, có lẽ voi mẹ đã nhận ra được thực tế chăng, hay là nhờ đồng loại thuyết phục, nên nó dùng vòi hất đất cát như muốn lấp xác con nó, rồi vừa rống lên thê thảm, vừa bước theo đàn ra đi.
    Nhiều người trong chúng ta cũng đã từng chứng kiến những biểu lộ tình cảm của loài vật. Chúng ta cũng đã được nghe kể về những con chó trung thành với chủ, bỏ ăn khi chủ đi xa, hoặc như tại địa phương kia, có con chó chiều chiều ra sân ga xe lửa đón chủ đi làm trở về. Một hôm, chủ bị bạo bệnh bất thình lình ở sở, được chở vào nhà thương rồi qua đời. Vì không có thân nhân lãnh xác nên bạn bè chôn cất ngay tại nghĩa địa gần nhà thương. Con chó vẫn như thường lệ, ngày ngày ra ga ngồi đón chủ hàng mấy tiếng đồng hồ, cho tới đêm tối lại lủi thủi một mình về nhà. Mọi người thấy lạ, đem đồ ăn cho mà nó không ăn. Mãi tới hai tuần lễ sau, nó gầy rạc rồi nằm lử ra ở sân ga mà chết. Dân chúng gần đó bèn xây một bức tượng của nó ngay tại sân ga để vinh danh tấm lòng trung thành của nó đối với chủ.
    Có rất nhiều câu chuyện về lòng trung thành của loài vật nuôi trong nhà, được chủ âu yếm, săn sóc, đã đối đáp lại bằng những tấm chân tình. Ngay cả những con vật không được săn sóc, âu yếm, sự biểu lộ cảm xúc, lo âu của chúng nó cũng rất rõ ràng, thí dụ những người ở gần lò sát sinh, như lò heo Chánh Hưng, thường kể lại những câu chuyện thương tâm khi những con bò bị lôi vào lò mổ, có thể là do linh tính báo trước, hoặc do mùi đặc biệt nơi lò sát sinh, mà chúng thường trì lại, đôi khi khuỵu hai chân trước xuống như van lạy, nước mắt ứa ra từ cặp mắt bi thương, thống thiết. Có những bà nội trợ kể chuyện khi làm món ếch xào lăn phải lột da con ếch, thấy nó chắp hai chân trước như là người ta chắp tay lạy xin tha mạng.
    Các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng tuy loài vật không thể biểu lộ cảm xúc bằng ngôn từ của loài người, thay vào đó, chúng phát biểu bằng hành động.
    Đức Phật là bậc Toàn Trí và Toàn Bi. Sau khi thành đạo, Ngài dùng tất cả quãng đời còn lại gần nửa thế kỷ để đi các nơi từ gần đến xa mà giáo hóa chúng sinh. Tựu trung, những lời dạy dỗ của Ngài đều nhằm mục tiêu phát triển lòng từ bi và trí tuệ nơi con người. Những lời dạy đó đã được chư đệ tử của Ngài thu thập và viết lại trong kinh tạng, nhờ vậy, chúng ta ngày nay tuy ra đời sau khi Phật diệt độ đã trên hai ngàn năm trăm năm, mà vẫn còn được thấm nhuần những lời dạy dỗ vàng ngọc của Ngài.
    Về mặt Trí Tuệ, Ngài dạy các phương pháp thiền quán, giữ gìn giới hạnh, tu tập để sống tỉnh thức, hóa giải Tham Sân Si, thanh tịnh hóa tâm.
    Về mặt Từ Bi, đức Phật dạy mở rộng lòng trắc ẩn, tăng trưởng tình thương đối với chúng sinh, không chỉ riêng đối với loài người, mà còn phải dàn trải tâm từ tới tất cả các chủng loại sinh vật, vốn cũng có giác quan cảm xúc, cũng biết đau đớn, thậm chí cũng biết ghen tuông, buồn vui, biết thương yêu cha mẹ con cái, đau khổ khi phải biệt ly nhau, y như con người.
    Với hành trang tinh thần phong phú và cao quý đó trong tâm, chư Tăng Ni và các Phật tử thuần thành của nhà Phật đều siêng năng thực hành lời dạy này. Đó là nguồn gốc của tục lệ phóng sinh trong những dịp lễ lớn của nhà Phật, hành động đã trở thành một biểu tượng nói lên lòng tri ân sâu xa, như là một lễ vật tinh thần thiêng liêng dâng lên đức Phật, để tỏ lòng thành kính vâng theo những lời dạy của Ngài.
    Vậy phóng sanh là gì?
    Phóng sanh có nghĩa là giải thoát những sinh vật đang bị tù đày, giam hãm trong lồng chậu, nhà giam, đang bị tra tấn, đánh đập hoặc sắp bị giết, tức là hành động mang lại sự sống cho chúng sinh đang bị đe dọa đến tính mạng.
    Bắt nguồn từ hai bộ kinh Phật giáo Bắc Tông là kinh Phạm Võng Bồ Tát Giới và kinh Kim Quang Minh, tục lệ phóng sinh được phát triển mạnh ở Trung Hoa, truyền sang Tây Tạng, Nhật Bản, Triều Tiên và Việt Nam.
    Trong kinh Phạm Võng, đức Phật dạy: “Người con Phật vì lòng từ bi mà làm việc phóng sanh và khuyên bảo người khác làm. Nếu thấy người đời sát sanh thì nên tìm cách cứu cho chúng được thoát khỏi nạn khổ.” Kinh Kim Quang Minh cũng kể lại những thí dụ về lòng từ bi cứu giúp chúng sinh khỏi chết.
    Vào thời đại nhà Tùy bên Trung Hoa, đại sư Trí Khải ở núi Thiên Thai truyền giảng kinh Kim Quang Minh và kinh Pháp Hoa, phát động phong trào đào ao phóng sinh, tiết kiệm tiền để mua lương thực nuôi cá. Sự việc này mở đầu cho việc phóng sinh và đào ao phóng sanh ở Trung Hoa từ đó. Đến cuối đời nhà Minh có đại sư Liên Trì là một trong những cao tăng rất tích cực truyền bá việc phóng sinh. Ngài đã để lại các bài thuyết giảng về ăn chay, về giới sát, về phóng sinh, cũng như về nghi thức phóng sinh trong tập "Trúc Song Tùy Bút", khuyên mọi người không nên ăn thịt chúng sinh để khuyến khích tôn trọng giới sát và tích cực phóng sinh.
    Tục phóng sinh được phát khởi từ tinh thần từ bi và bình đẳng giữa chúng sinh. Phóng sinh cũng như ăn chay, chính là một phần của việc giữ giới không sát sinh, một trong năm giới cấm mà người Phật tử khi quy y Tam Bảo thường phát lên lời nguyện giữ gìn, không vi phạm.
    Gần năm chục năm giáo hóa chúng sinh, đức Phật để lại rất nhiều lời dạy trong kinh tạng, nhưng tóm lại đều cô đọng trong mấy câu sau đây:
    -- Không làm điều ác
    -- Siêng làm việc thiện
    -- Thanh tịnh hóa tâm
    Không sát hại sinh vật, dù gián tiếp như ăn thịt động vật, hoặc trực tiếp như cầm dao giết con vật, là làm việc thiện một cách thụ động, nằm trong lời dạy thứ nhất “Không làm điều ác”
    Phóng sinh cứu mạng sống, là làm việc thiện tích cực, nằm trong lời dạy thứ hai “Siêng làm việc thiện”

    Đối với những người tu tập trên con đường Bồ Tát đạo thì ngoài những giới luật gọi là “chỉ trì”, là những giới “cấm không được làm”, còn phải giữ những giới gọi là “tác trì”, nghĩa là những giới “phải làm”, thí dụ nếu thấy có sự lâm nguy, đau khổ tới cho chúng sinh mà người tu theo Bồ Tát đạo lại khoanh tay đứng nhìn, không giúp kẻ khốn cùng, thì tức là đã phạm vào giới “tác trì”, tức là giới “phải làm”. Như thế theo tinh thần này, người Phật tử không những không sát hại sinh vật mà còn phải cứu sinh vật đang bị đe dọa đến tính mạng, đang bị giam giữ tù đầy trong lồng chậu, cứu cho chúng khỏi chết, nghĩa là giải thoát chúng, trả tự do cho chúng về với bầu trời sông nước, về với gia đình tổ ấm của chúng. Chính vì vậy, theo truyền thống Phật giáo Bắc Tông, Giới Sát bao gồm cả việc phóng sinh.
    Như vậy, phóng sinh là một việc làm rất tốt, rất đáng đươc ca ngợi. Tuy nhiên, nhà Phật có câu “tùy duyên, bất biến”. Bản chất của sự tu hành để tăng trưởng lòng từ bi là bất biến. Nhưng trong hành động thì cần tùy duyên, nghĩa là tùy trường hợp, tùy địa phương mà hành động, để vẫn có thể phù hợp với chân lý, đồng thời cũng hợp thời, hợp cảnh, kinh Phật gọi là khế lý và khế cơ.
    Vào thời xa xưa, trong những dịp lễ có phóng sanh, các cụ mua cá cho bơi trong chậu nước hoặc mua cả dỏ cua đồng, loại cua nhỏ bằng ngón chân cái, đem lên chùa cúng rồi đem ra sông thả. Sau khi được thả, mấy con vật thường lặn ngay xuống nước.
    Ngày nay thì khác. Chúng ta ở trong thành phố nên ít khi có được cá hoặc cua sống, cho nên chúng ta mua chim để thả. Những con chim bị bắt để bán cho người phóng sinh này thường phải chờ đợi một thời gian trước khi tới giờ phút được tháo cũi xổ lồng. Trong thời gian chờ đợi đó, chúng không được săn sóc chu đáo vì dường như không ai có bổn phận phải chăm lo cho mấy con chim trong lồng nằm chờ nơi góc sân kia được ăn uống no đủ.
    Chúng tôi xin trình bày một trường hợp cụ thể về phóng sinh ngay tại một ngôi chùa ở quận Cam. Vì phải trải qua nhiều thời gian chờ đợi buổi lễ cầu an, cầu siêu nên chim đã chịu đói khát, lại phải chịu thân phận tù đày thêm cả buổi nữa ngay nơi chánh điện chùa. Cuối cùng, sau khi chấm dứt phần chót của lễ quy y cho chúng do vị ThượngToạ chủ lễ thì chim cũng được sổ lồng đấy, nhưng có một số đã quá yếu sức, lừ đừ, bay lên không nổi, chỉ là đà rồi rớt xuống, quờ quạng, tắt hơi.
    Vậy thì chúng ta cần phải xét lại việc phóng sinh chim và thả cá. Chim bị bắt nhốt vào lồng, cá bị bắt thả trong chậu bán ngoài chợ là do người giăng lưới vây bắt vì nhu cầu tiêu thụ, để ăn hoặc để phóng sinh. Điều này có nghĩa là nếu không có nhu cầu mua chim cá thì chim cá sẽ không bị giăng lưới và nhốt vào lồng chậu. Qua sự kiện này chúng ta nhận thấy, vì muốn phóng sinh nhằm tạo phước mà người phóng sinh lại vô tình thúc đẩy những người khác giăng lưới bắt chim cá, đến nỗi tự họ lại mắc vào nghiệp sát sinh.
    Ngoài ra, chim cá bán ngoài thị trường để cung ứng cho nhu cầu phóng sinh tại các đô thị thường là do người ta bắt ở các ao cá, vườn chim. Những sinh vật này có thể sẽ không thích ứng với hoàn cảnh mới. Hơn nữa, các giống chim, cá đều có thói quen của chúng. Có những loài cá phải sống trong những hoàn cảnh nhất định như chất nước, độ sâu, độ chảy. Cá sông không thể sống dưới biển và cá biển không thể sống dưới sông. Chỉ có những con chim bồ câu bị bắt để phóng sinh thì may ra ít khổ nhất, chúng chỉ bị tù túng mấy ngày, có thể là phải chịu đói khát, nhưng nếu sống sót cho đến lúc được phóng sinh mà còn đủ sức để bay thì cũng có nhiều cơ may có thể “trở về mái nhà xưa”, vì loài chim bồ câu vốn nhớ đường về, chúng sẽ có thể bay về với gia đình, sẽ được chủ nó cho ăn uống bồi bổ lại sau những ngày bị giam cầm tù tội và đói khát.
    Trong tình hình như vậy, có nên phóng sinh hay không ? Chúng tôi nghĩ rằng điều này nên để quý vị tự định đoạt. Tuy nhiên, việc bắt, mua bán rồi thả, rồi bắt lại ..v..v..là không đúng với tinh thần phóng sinh. Phóng sinh chỉ có ý nghĩa khi chúng ta giải thoát được con vật trong hoàn cảnh ngẫu nhiên hay thả chúng sống trong một môi trường thích hợp, tạo cho chúng có cơ hội sống dài lâu hơn. Không nhất thiết phải mang chúng đến chùa mới phóng sinh được. Chỗ nào thích hợp thì thả chúng.
    Thật ra việc phóng sinh ai cũng có thể làm, không nhất thiết phải có tiền (mua chim cá) mới thực hành được. Chỉ cần có tấm lòng từ bi thương xót chúng sinh, xem mọi loài chúng sinh đều bình đẳng, đều có quyền sống. Khi đi bộ trên đường thấy con giun đang giẫy giụa trước sức nóng mặt trời, chúng ta mang chúng vào nơi có đất ẩm, hay gặp con sên đang bò trên vỉa hè, chúng ta nhặt chúng đem vào bãi cỏ xanh mát. Hoặc là khi khởi tâm muốn phóng sinh, chúng ta rủ bạn bè, thân nhân, đi ăn một bữa cơm với rau đậu, như thế là chúng ta cũng đã có thể cứu dăm ba mạng tôm, cua, sò, cá, chim câu, vân vân, thế là cũng đã thực hiện hạnh phóng sinh rồi.
    Theo quy luật nhân quả, mình có lòng muốn cho chúng sinh khỏi đau đớn, giải thoát chúng sinh, thì mình cũng sẽ được khỏi đau đớn, được giải thoát. Nhưng đó chỉ là kết quả tự nhiên của những hành động từ thiện, không phải mục tiêu của sự phóng sinh trong nhà Phật. Nhà Phật phóng sinh là vì lòng từ bi. Nói như thế không có nghĩa là hành động phóng sinh chỉ đem lại ít lợi ích. Thật ra việc phóng sinh đúng cách và với Tâm Vô Sở Cầu thì sẽ có kết quả vô cùng lớn lao, là vơi đi nghiệp sát đã vướng phải trong vô lượng kiếp.
    Ban Biên Tập
    (Bài này đã được phát thanh ngày 29 tháng 10 tại Nam California và 30 tháng 10, 2005 tại Houston Texas)

    (Thư viện Hoa Sen)

    A Di Đà Phật!!! Chúc các bé luôn mạnh khoẻ và ngoan ngoan!!!
    Yêu các bé nhất trên đời :Kiss:
    • 120 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #8
    Cháu em vừa sinh ra các bác sỹ cũng bảo là suy hô hấp. Hu hu, thương bé quá. Bé cũng được đẻ mổ do mẹ bị canxi bánh rau độ 2, đủ 38 tuần mới mổ. Từ hôm mẹ sinh xong đến giờ 3 ngày rồi chưa được gặp con. Mẹ thì đau vì mổ, con thì nằm 1 nơi thở ôxy. Em nhìn cảnh 2 mẹ con như vậy thương xót lắm. Đến hôm nay bác sỹ lại bảo bị viêm phổi, tiêm 1 đống kháng sinh. Có mẹ nào đã trải qua hoàn cảnh này không giúp em một số thông tin với. Cháu em vẫn đang nằm ở BVPS HN thì có nên yêu cầu chuyển qua viện nhi không nhỉ? Em lo lắng quá không biết phải làm sao đây.???

    &
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #9
    Con em sinh ngày 30.8 .09 do nước ối xấu nên phải mổ cấp cứu, nằm viện 5 ngày thì về.Về nhà bé có triệu chứng thở khò khè,hắt hơi,ho có đờm,miệng còn nhớt.Sợ quá em đưa cháu vô bệnh viện lại khi cháu mới có 8 ngày tuổi thôi.Bác sĩ cho tiêm kháng sinh được 7 ngày nhưng người nhà vô thăm bé thấy bé vẫn còn ho nhưng không có đờm như trước nữa.Chụp phim phổi của bé bình thường,xét nghiệm máu cũng bình thường cả nhưng sao bé không hết ho gì cả.Em lo quá không biết làm sao nữa, đây là con đầu tiên của em nên em sợ quá trời luôn.Các mẹ có trải qua trường hợp này chưa chỉ cho em với nha. Cám ơn các mẹ nhiều.
    • 185 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #10
    Có bé nhà mình đây, sinh non, 2,3kg, suy hô hấp do khi sinh ra nang phổi không nở, phải kích nở phổi bằng thiết bị của bệnh viện. Con mình lúc sinh ra khó thở vô cùng, cứ hổn hà hổn hển, phải thở ô-xy, còn ko ăn được cơ ý, toàn ăn bằng đường xông. Hic nhìn tội lắm, bé tí tẹo, bác sỹ đặt thế nào nằm vậy, thi thoảng mới thấy cử động chân tay. Bác sỹ cho nằm lồng kính và luôn có người theo dõi. Được khoảng 5 ngày tình trạng con đỡ hơn, tuy nhiên vẫn phải nằm viện và theo dõi thường xuyên.

    Cho nên theo mình, chỉ nhờ vào sự tận tâm của bác sỹ. Chứ mới sinh ra, con còn non nớt quá, lại suy hô hấp, mẹ không chăm nổi đâu. Hồi mình sinh ở bệnh viện bưu điện, các bác sỹ rất nhiệt tình.


    BORN TO BE TOGETHER...