Bệnh trẻ em

Chứng tăng động, giảm chú ý ở trẻ em

Đến trả lời mới nhất
  • 36 Lượt chia sẻ
  • 78.4K Lượt đọc
  • 115 Trả lời

10 Người đang theo dõi

  • Trang 1/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 6
    • 8,175 Bài viết

    • 1,626 Được cảm ơn

    #1
    Tăng động giảm chú ý có thể xem là một bệnh thiểu năng của trẻ ở dạng tiềm ẩn. Nếu không điều trị sớm và đúng sẽ ảnh hưởng đến nhân cách và tâm lý của trẻ.

    Di chứng của bệnh để lại sẽ là một nhân cách chống đối xã hội như trộm cắp, đánh nhau, đua xe, phạm pháp và cả ma túy, thuốc lắc...

    Thế nào là một trẻ mắc chứng tăng động giảm chú ý?

    - Thời gian chú ý: Trẻ mắc chứng tăng động giảm chú ý thường khó tập trung chú ý trong một khoảng thời gian nào đó. Chúng thường dễ bị chia trí bởi những tác động bên ngoài.

    - Mức độ hoạt động: Thường thì những trẻ mắc chứng này đều có mức độ hoạt động cao hơn so với trẻ cùng độ tuổi. Chúng hoạt động không ngơi nghỉ, lúc nào cũng cựa quậy và rất khó ngồi yên được một lúc lâu.

    - Tính hấp tấp: Phần lớn những trẻ em này thường hay tỏ ra bốc đồng và hăng hái. Tính bốc đồng của chúng thường đưa đến những hoạt động sai lầm, chẳng hạn như nói dối, ăn cắp, hoặc thậm chí là đốt cháy thứ gì đó, đánh nhau...

    - Trí nhớ tạm thời: Trẻ mắc chứng này đặc biệt gặp khó khăn trong việc lưu giữ thông tin. Khi chúng học được một điều mới, khoảng một, hai tuần sau điều đó được nhắc lại chúng cũng không thể nào nhớ.

    - Ương ngạnh: Chúng thường có thái độ cố chấp và phản kháng lại những sự thay đổi của môi trường chung quanh hoặc thay đổi của những sự việc mà chúng đã quen thuộc.

    - Những biểu hiện cảm xúc khác: Trẻ bị hội chứng tăng động giảm chú ý thường dễ có khuynh hướng hay gây gổ, sinh sự với người khác. Do đó, chúng sẽ thường xuyên bị hăm dọa hơn những trẻ khác dù ở ngay chính trong môi trường của chúng. Để phản ứng lại chúng có thể có hai thái độ: hoặc là tự rút lui chịu thua, hai tà tìm cách gây hấn.

    - Lời nói: Một nét khá nổi bật trong phần lớn những trẻ bị hội chứng tăng động giảm chú ý là chúng diễn đạt từ ngữ chậm. Những trẻ này phát triển khả năng nói bình thường như những trẻ khác vào những năm đầu, nhưng về sau thì khả năng phát triển đó chậm lại, đặc biệt là trong cấu trúc câu và diễn đạt bằng lời nói.

    Nếu trẻ mắc chứng tăng động giảm chú ý thì phải làm gì?

    - Cha mẹ, người thân của trẻ hãy khuyến khích hoặc khen ngợi khi trẻ có thể tập trung. Điều này giúp định hình hành vi của trẻ, giảm thiểu sự tăng hoạt động của chúng.

    - Tránh các hình thức phạt. Việc giữ gìn kỷ luật sẽ có hiệu quả ngay tức khắc, vì qua đó trẻ có thể ổn định hành vi của mình tốt hơn.

    - Bố mẹ trẻ hãy thảo luận vấn đề của con mình với giáo viên của chúng ở trường để giải thích tại sao những nỗ lực học tập của trẻ chỉ tồn tại trong khoảng thời gian ngắn, những sự khen thưởng kịp thời sẽ khích lệ sự chú ý. Những khoảng thời gian chú ý trong lớp cần được giáo viên tận dụng.

    - Nhấn mạnh những yêu cầu để giảm thiểu tối đa sự phân tán tư tưởng ở trẻ. Thí dụ, buộc trẻ phải ngồi bàn đầu trong tớp, tránh cho trẻ quay ngang, quay ngửa và đùa nghịch.

    - Nên cho trẻ tập một môn thể thao mà chúng ưa thích hoặc bạn cho là phù hợp với trẻ. Thí dụ như cho chúng đi bơi, tập một môn võ. Các hoạt động đó có thể giúp làm giảm sự dư thừa năng lượng.

    - Đừng bao giờ để con bạn phải thiếu thốn tình cảm của cả cha lẫn mẹ, đừng để con bạn bị tổn thương về tinh thần.

    - Nếu thấy có nhiều triệu chứng trên ở trẻ, bạn hãy đưa con mình đến một bác sĩ chuyên khoa hoặc một chuyên gia tâm lý lâm sàng. Các nhà chuyên môn sẽ giúp bạn được nhiều hơn.


    (Ngày 26/12/2005 - Phụ nữ TP Hồ Chí Minh - ND)
    :Kiss: :LoveStruc: :Kiss: Năm anh em trên một chiếc xe tăng :Kiss: :LoveStruc: :Kiss:
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 373 Bài viết

    • 48 Được cảm ơn

    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi billbong
    Chào G&B,
    Cho mình xin ý kiến với. Bệnh tăng động có triệu chứng như thế nào? Bệnh tăng động có phải là bệnh háu động hay hiếu động không? Uống nhiều sữa thì sẽ ảnh hưởng ?
    Mình đọc được 1 thông tin về trẻ tăng động, mình post lên để mọi người cùng tham khảo.


    Hiếu động và thiếu tập trung ở trẻ em

    Trước hết xin được nói rằng từ 3 đến 6 tuổi là thời kỳ hình thành và phát triển nhân cách rất mạnh ở trẻ em. Các nhân tố giúp và tác động vào việc phát triển của trẻ cũng rất nhiều. Trước mặt, con đường phát triển của bé còn rất dài, chúng ta còn có khá nhiều thời gian để giúp bé thay đổi, đừng bao giờ mất hy vọng . Đa số trẻ sẽ khỏi bệnh trong giai đoạn này. Thống kê ở Pháp, Mỹ, Canađa... cho thấy rất nhiều bé sau khi hết bệnh có thành tích học tập rất xuất sắc hơn các bạn cùng lớp.

    I- Các biểu hiện thường gặp:

    Trẻ quá hiếu động (ADHD) hay còn có thể gọi là háu động theo từ vựng tâm lý của trung tâm nghiên cứu tâm lý trẻ em tại Việt Nam
    Thực chất đây không phải là một bệnh mà chỉ là một rối loạn hành vi ứng xử. Ít có biểu hiện sau khi sinh, nhưng cha mẹ và nhưng ngưòi xung quanh sẽ nhận thấy trẻ « có vấn đề » theo sự phát triển dần lên của trẻ ; khi mà người lớn bắt đầu đòi hỏi trẻ «biết làm chủ bản thân » (biết chờ đợi, biết chấp hành một số kỷ luật…) đặc biệt là rối loạn này thường biểu hiện rõ khi trẻ bắt đầu bước vào quá trình xã hội hóa (đi học)

    Biểu hiện thường gặp:

    - Luôn động đậy chân tay, ngọ nguậy người, đẩy bàn ghế, vẽ bẩn lên bàn ghế…
    - Khó ngồi yên một chỗ, ngay cả khi người lớn yêu cầu
    - Dễ nổi cơn hung bạo, cào cấu, cắn bạn…
    - Rất khó hòa nhập với nhóm, khó kết bạn, thường hay tự rút lui khỏi một nhóm chơi.
    - Chân tay vụng về, hay làm đổ vỡ
    - Không biết vâng lời
    - Không biết tôn trọng giới hạn
    - Có nhưng ứng xử không phù hợp với hoàn cảnh, không được chấp nhận, đặc biệt khi đến một môi trường lạ.
    - Không biết rút ra bài học từ các sự việc, hiện tượng
    - Có rối loạn giấc ngủ
    - Những trẻ này hầu như chẳng bao giờ biết mệt mỏi là gì trong khi bố mẹ và những người lớn xung quanh thì mệt mỏi và hoa mắt lên khi nhìn chúng chạy nhảy
    - Khó khăn trong việc tập trung chú ý
    - Chậm phát triển hoặc có khó khăn về ngôn ngữ (vụng đọc, vụng viết, kém về ngữ pháp…)
    - Có thể có khó khăn trong việc học tính

    II- Nguồn gốc
    Chưa có xác định chính xác nào về nguồn gốc bệnh. Tuy nhiên trong các ý kiến của các trường phái đều khẳng định là có sự tham gia tác động của yếu tố môi trường.

    III- Chẩn đoán :
    Chẩn đoán là bước quan trọng nhất để dẫn đến quyết định đưa ra đường lối trị liệu, tất cả các chuyên gia đều cho rằng nên hết sức thận trọng khi đưa ra chẩn đoán trẻ mắc rối nhiễu này. Sẽ rất dễ nhầm lẫn giữa một đúă trẻ hiếu động và sống động và một đứa trẻ có những rối lọan thực sự, thường thì các bác sĩ phải dựa vào yếu tố biểu hiện trên lâm sàng và sau đó là dựa vào kết quả của các test tâm lý…. Thường trẻ háu động phải có kèm theo một số biểu hiện khác như : rối loạn phát triển ngôn ngữ, phát triển vận động (rất vụng về chẳng hạn) hoặc kém tập trung chú ý. Những trẻ này thường nhảy từ tròg chơi này sang trò chơi khác, từ việc này sang việc khác mà ít khi hoàn thành việc nào cả, chúng cũng thường hay quên.

    Rối loạn này thường gặp ở những trẻ có độ nhạy cảm và có trí thông minh cao.
    - Cũng như các rối loạn khác, hiếu động không tập trung có nhiều mức độ khác nhau từ nhẹ đến nặng

    IV- Chữa trị :
    Mới đây, ngày chủ nhật 31 tháng 1, trên kênh truyền hình M6 của Pháp có chiéu một phóng sự điều tra về trẻ ADHD, các tác giả đã đưa ra các phương pháp chữa trị như sau:

    1 - Bằng các liệu pháp tâm lý : các nhà tâm lý trị liêu thường sủ dụng một số biện pháp như :
    - Trị liệu nhận thức :
    - Trị liệu hành vi ứng xử
    - Trị liệu tâm vận động
    - Trị liệu gia đình
    Tất cả các biện pháp trị liệu này nhằm dạy cho trẻ cách làm chủ các ứng xử, cách tiếp cận và nhận thức vấn đề, giúp cho gia đình tháo bỏ được những mâu thuẫn, thay đổi và sửa chữa những GD sai lầm nếu có, quan trọng nhất là nâng đỡ gia đình, giúp cha mẹ vượt qua được những khó khăn trong tâm lý cũng như trong cư xử hàng ngày với con
    - Các biện pháp trị liệu nghệ thuật cũng được áp dụng rất nhiều (tranh vẽ, nặn, âm nhạc…)

    1- Bằng thuốc :
    Thuốc được sử dụng cho ADHD là Ritaline, nằm trong nhóm thuốc dưỡng thần, đây là loại thuốc đặc thù để điều trị cho những trẻ này, tuy nhiên, chỉ có người làm trong các chuyên ngành mới được phép kê đơn thuốc này, và việc sử dụng thuốc cũng được theo dõi rất chặt chẽ của những nhà chuyên khoa.

    3- Bằng chế độ ăn

    Về chế độ ăn, Từ năm 1922 Bác sĩ Shannon đã bắt đầu công bố công trình nghiên cứu của ông về ảnh hưởng của thức ăn đặc biệt là đường lên trẻ ADHD, qua nghiên cứu 7 trẻ có rối loạn này, ông nhận thấy các triệu chứng sẽ giảm đi khi những trẻ này ngừng ăn đường và tăng trở lại khi trẻ quay lại ăn đường.
    Năm 1974, bác sĩ nhi khoa Freingold tìm ra rằng những chất phụ gia thực phẩm, đặc biêt trong nước uống làm cho rối loan này ở trẻ tiến triển nặng hơn.
    Năm 1980 ; Bà dược sỹ người Đức Hertha Hafer xuất bản cuốn sách « la Drogue cachée » viết về những quan sát của bà trên chính đứa con nuôi cũng bị ADHD của bà, cuốn sách có nêu ra rất nhiều loại thức ăn có thể gây hậu quả xấu lên những trẻ bị ADHD như các chất phụ gia, đường, các phosphate được thêm vào trong một số loại thực phẩm chế biến sẵn, bánh quy, nước giải khát có gaz, sữa bò, cao cao, chocolate, cà chua, ngô...
    Sau bà, một tác giả khác là Egger cũng nghiên cứu và đưa ra những kết luận tương tự. Các tác giả này khuyên gia đình nên áp dụng thử cho trẻ một chế độ dinh dưỡng như sau trong khoảng ba đến 4 tuần : Về nguyên tắc là một chế độ ăn không đường, không sữa bò và các sản phẩm sữa bò , không trứng, không cam quýt, không cà chua, không chất phụ gia. Cân đối giữa các protéine động vật và thực vật nhiều rau quả. Cha mẹ phải chuẩn bị đồ ăn cho trẻ, không mua đồ ăn sẵn
    - Để thay thế cho sữa bò và các sản phẩm của sữa bò, cha mẹ có thể cho trẻ ăn thêm thịt, uống sữa đậu nành, ăn tăng thêm đậu phụ và một số loại đậu khác.
    - hạn chế ăn trứng nhất có thể được.
    - Dùng thêm dầu ăn như dầu hướng dương, đỗ tương, olive...
    - Không ăn ngô
    - Chỉ uống nước đun sôi để nguội hoặc nước khoáng thiên nhiên, không được uống các loại nước có gaz như coca, bia...
    - Không được ăn đường, đặc biệt là đường kính trắng, không ăn kẹo và các loại bánh ngọt, để thay thế, có thể cho trẻ ăn mật ong, đường mía, mía, các loại hoa quả ngọt...
    Thường thì sau khoảng 3-4 tuần, ứng xử của trẻ sẽ thay đổi hẳn. Khi đó, cha mẹ có thể cho trẻ ăn trở lại một cách tuần tự những thức ăn đã bị loại bỏ trong thời gian qua (cứ ba đến bốn ngày lại thêm vào một loại) và theo dõi phản ứng của trẻ để biết được đâu là nguyên nhân chính gây tăng thêm triệu chứng rối nhiễu cho trẻ. Đối với một số trẻ, thủ phạm chính là các loại nước có gaz, đối với trẻ khác là cà chua... Sau đó cha mẹ có thể thiết lập được một chế độ ăn thích hợp cho trẻ.
    theo các nhà nghiên cứu này, kết quả thu nhận được tốt là khoảng 80%, 20 % số trẻ sau khi thây đổi chế độ ăn không thấy có thay đổi gì thì nên tìm nguyên nhân khác.

    4- Về chăm sóc hàng ngày : Khi đã ở trong trạng thái rối loạn này, trẻ thuờng có những mặc cảm về bản thân mình, mình là đứa bé chẳng đựơc ai yêu...tất cả những gì bé phải trải qua trong quá trình giao tiếp với người khác dễ đẩy bé đến trạng thái thu mình, dần dà những ý niệm về bản thân của bé sẽ bị chuyển về chiều hướng tiêu cực. Trong khi đó gia đình cha mẹ thì lại quá mệt mỏi và căng thẳng, dẫn đến việc có thể có những sự cáu giận ngoài mong muốn với trẻ, tất cả những điều này đẩy trẻ và cả gia đình vào vòng luẩn quẩn. Sự bình tĩnh chấp nhận để tìm ra lối hành xử đúng là thái độ lý tưởng cần có của cha mẹ và những nguời thân, bạn hãy làm cho trẻ cảm thấy tình yêu thương của bạn.
    Trẻ háu động đặc biệt cần một sự đều đặn trong sinh hoạt hàng ngày như người chăm sóc, giờ giấc ăn ngủ...
    - tránh môi trường quá ồn ào, tránh nói quá to với bé, tránh quát tháo ầm ĩ làm cho bé sợ, tránh sự kích động của những trò chơi, phim ảnh mang tính chất bạo lực hoặc có thể có tác động quá mạnh với bé, tránh để bé xem vô tuyến hoặc tiếp xúc nhiều với máy tính.
    - tránh việc giáo dục mang tính chất tập thể, mỗi người nói một câu, khi nào nói với bé cũng chỉ nên một người nói.
    - Chú trọng việc giao tiếp mắt - mắt, có nghĩa là khi bạn cần nói với bé điều gì, tốt nhất là đến trước mặt bé, bạn có thể cúi xuống hoặc đặt bé lên cao để bạn có thể nhìn thẳng được vào mắt bé, nói nhẹ nhàng và rõ ràng, nên sử dụng câu ngắn và dễ nhớ, bạn có thể yêu cầu bé nhắc lại để xem bé đã thực sự hiểu điều bạn nói chưa.
    Khi bé trở nên quá hiếu động, không nghe lời bạn nói, bạn nên ôm bé vào lòng, vuốt nhẹ dọc sống lưng bé, chờ bé vượt qua cơn kích động rồi hãy nói chuyện với bé.
    - Trước khi ngủ nên tập cho bé thư giãn nhẹ nhẹ, xoa người cho bé, đặc biệt là dọc hai bên lưng để giúp bé ngủ say và sâu hơn.
    - Đồ chơi và trò chơi, cần tránh những trò chơi mang tính chất kích động, cha mẹ nên sắp xếp để bé có một góc chơi riêng yên tĩnh trong nhà, dù là rất nhỏ. Còn nếu có điều kiện, bạn nên cho bé một phòng rộng rãi để ngoài chơi bé có thể chạy nhảy một chút mà không làm phiền đến các thành viên khác trong nhà. Các trò chơi với cát hoặc nước được rất nhiều nhà tâm lý tạii Pháp sử dụng. Tất nhiên là tùy vào điều kiện sống của gia đình, nhưng nếu có thể bạn có thể nên cho bé tập bơi chẳng hạn. Đồ chơi nên chọn những đồ có nhiều màu sắc, có nhiều loại khác nhau, từ dễ đến khó, từ đòi hỏi tập trung ít đến nhiều.
    - Nặn và vẽ cũng được sử dụng nhiều trong trị liệu cho trẻ HĐ.
    - Các nhà tâm lý trị liệu cũng thường hay sử dụng những con thú bông nhỏ để cho trẻ chơi, tập đóng kịch. Làm một số trò chơi phân vai...
    - Bố trí nhà cửa cũng nên thận trọng, trẻ háu động hay tò mò, xem xét, nghịch và ít làm chủ được bản thân, vì vậy nên cất hết những đồ có thể gây nguy hiểm cho bé.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi linhanh
    Mình đọc được 1 thông tin về trẻ tăng động, mình post lên để mọi người cùng tham khảo.


    [ .
    Chào mọi người,

    Mình đọc qua tài liệu bạn linhanh gửi, mình thấy có nhiều điểm giống với một bài đăng trên síte ***. Nếu đúng là nguồn từ cùng một bài viết thì trong bài bạn gửi lên có mấy chỗ thiếu hoặc sai lệch thông tin (ví dụ như trẻ quá hiếu động chứ không phải hiếu động, hiếu động là khái niệm bình thường..). Mọi người tham khảo thêm nhé.


    Trẻ quá hiếu động, thiếu tập trung.


    Trước hết xin được nói rằng từ 3 đến 6 tuổi là thời kỳ hình thành và phát triển nhân cách rất mạnh ở trẻ em. Các nhân tố giúp và tác động vào việc phát triển của trẻ cũng rất nhiều. Vì vậy nên thận trọng khi đưa ra chẩn đoán, nếu con bạn có những biểu hiện không bình thường, bạn cần đưa bé đến gặp các nhà chuyên môn để có chẩn đoán và định hướng điều trị cụ thể.


    Xin chú ý rằng bài viết này chỉ mang tính chất giới thiệu chung, việc tham khám và chẩn đoán cụ thể một trẻ cón vấn đề khó khăn dạng này nhất thiết phải qua một nhà chuyên môn.

    Và xin hãy nhớ, con đường phát triển của bé còn rất dài, cha mẹ còn có khá nhiều thời gian để giúp bé thay đổi, đừng bao giờ mất hy vọng.

    Trẻ quá hiếu động, hay gọi theo thuật ngữ chuyên môn là hội chứng tăng động, giảm chú ý (TDAH). Theo từ vựng tâm lý của trung tâm nghiên cứu tâm lý trẻ em tại Việt Nam hội chứng này còn được gọi là háu động. Trẻ trai bị nhiều hơn gấp 4 lần trẻ gái.

    Theo nhiều tài liệu, nhiều tác giả cho rằng đây không phải là một bệnh mà chỉ là một rối loạn hành vi ứng xử. Trong năm đầu, trẻ thường có những biểu hiện sau:

    - Hay khóc, thậm trí gào thét

    - Ngủ ít, hoạt động nhiều

    - ăn uống khó khăn

    Cha mẹ và những ngưòi xung quanh sẽ nhận thấy trẻ « có vấn đề » ró hơn theo sự phát triển dần lên của trẻ ; khi mà người lớn bắt đầu đòi hỏi trẻ «biết làm chủ bản thân » (biết chờ đợi, biết chấp hành một số kỷ luật…) đặc biệt là rối loạn này thường biểu hiện rõ khi trẻ bắt đầu bước vào quá trình xã hội hóa như khi băt đầu đi học.



    I- Các biểu hiện thường gặp ở trẻ



    - Luôn động đậy chân tay, ngọ nguậy người, đẩy bàn ghế, vẽ bẩn lên bàn ghế…

    - Khó ngồi yên một chỗ, ngay cả khi người lớn yêu cầu

    - Dễ nổi cơn hung hăng, cào cấu, cắn bạn…Cảm xúc thay đổi nhanh, có những cơn hờn giận kéo dài.

    - Rất khó hòa nhập với nhóm, khó kết bạn, thường hay tự rút lui khỏi một nhóm bạn chơi.

    - Chân tay vụng về, hay làm đổ vỡ

    - Không biết vâng lời

    - Không biết tôn trọng giới hạn

    - Có những ứng xử không phù hợp với hoàn cảnh, không được chấp nhận, đặc biệt khi đến một môi trường lạ.

    - Không biết rút ra bài học từ các sự việc, hiện tượng

    - Có rối loạn giấc ngủ

    - Những trẻ này hầu như chẳng bao giờ biết mệt mỏi là gì trong khi bố mẹ và những người lớn xung quanh thì mệt mỏi và hoa mắt lên khi nhìn chúng chạy nhảy

    - Khó khăn trong việc tập trung chú ý

    - Chậm phát triển hoặc có khó khăn về ngôn ngữ (vụng đọc, vụng viết, kém về ngữ pháp…)

    - Có thể có khó khăn trong việc học toán, nhất là toán đố.



    II- Nguyên nhân



    Có hai trường phái khác nhau về nguyên nhân gây ra TDAH :

    1- Nguyên nhân tâm lý (do có rối nhiễu trong gia đình, có sai lầm về GD của cha mẹ…) nguyên nhân này được nhắc đến nhiều bởi các nhà tâm thần học và tâm lý học trẻ em.

    2- Nguyên nhân do rối lọan hoạt động não được nhắc đến nhiều bởi các nhà thần kinh học trẻ em, các phòng thí nghiệm chuyên nghiên cứu về thuốc điều trị. Đặc biệt từ năm 2001, các nhà sinh lý thần kinh học của Mỹ kết luận rằng trẻ có rối loạn này là do có tổn thương một vùng não, gây rối loạn chú ý và vận động.

    Ngoài ra gần đây nhất có một số tác giả cũng đặt ra giả thiết nghiên cứu về nguyên nhân do gène di truyền nhưng hiện tại chưa có một kết luận chính thức nào.

    Những trẻ sinh non, sinh thiếu tháng, sinh khó, cân nặng thấp dưới 1500g, mẹ hút thuốc hoặc uống nhiều rượu trong thời ký mang thai…cũng là một trong những yếu tố có thể gây ra hội chứng rối loạn này ở trẻ.

    Cả hai trường phái đều khẳng định là có sự tham gia tác động của yếu tố môi trường.



    III- Chẩn đoán



    Chẩn đoán là bước quan trọng nhất để dẫn đến quyết định đưa ra đường lối trị liệu, tất cả các chuyên gia đều cho rằng nên hết sức thận trọng khi đưa ra chẩn đoán trẻ mắc rối nhiễu này. Để chẩn đoán được trẻ cần được khám qua một quá trình như sau :

    - Khám tổng thể về cơ thể

    - Hỏi tiền sử gia đình và chính bản thân trẻ

    - Khám thính giác, thị giác

    - Thăm khám về khả năng trí tuệ và vận động

    - Đo điện não đồ

    - Chụp cắt lớp não nếu có điều kiện .



    Sẽ rất dễ nhầm lẫn giữa một đứa trẻ hiếu động và hơi quá sống động với một đứa trẻ có những rối lọan thực sự, thường thì các bác sĩ phải dựa vào nhiều yếu tố, nhiều biểu hiện trên lâm sàng và sau đó là dựa vào kết quả của các test tâm lý…. Thường trẻ được chẩn đoán là háu động thì ngoài các biểu hiện luôn động đậy chân tay, không ngồi yên một chỗ bao giờ… phải có kèm theo một số biểu hiện như : rối loạn phát triển ngôn ngữ, rối loạn phát triển vận động (rất vụng về chẳng hạn) hoặc kém tập trung chú ý. Những trẻ này thường nhảy từ trò chơi này sang trò chơi khác, từ việc này sang việc khác mà ít khi hoàn thành việc nào cả, và chúng cũng thường hay quên.

    Trong một số trường hợp, rối loạn này còn có thể nhầm với trẻ tự kỷ.

    - Rối loạn này thường gặp ở những trẻ có độ nhạy cảm cao, có trí thông mình từ mức bình thường trở lên. Gần đây, người ta nhận thấy một phần những trẻ bị rối loạn này có chỉ số thông minh rất cao, có khả năng tưởng tượng rất đặc biệt.

    - Cũng như các rối loạn khác, TDAH có nhiều mức độ khác nhau từ nhẹ đến nặng và tiên lượng phụ thuộc vào mức độ cũng như trẻ có được chữa trị kịp thời và đúng hướng hay không . Theo nhiều tài liệu, nếu được chữa trị kịp thời và đúng hướng, tỷ lệ đạt kết quả tốt là khoảng 75-80 %. Số còn lại tuỳ thuộc vào mức độ nặng nhẹ và quá trình chữa trị.



    IV- Chữa trị:



    Từ cách đưa ra nguyên nhân của hai trường phái nêu trên, có hai hướng chữa trị chính được đưa ra như sau : Thời gian gần đây, ngày càng nhiều thầy thuốc và nhà tâm lý lựa chọn kết hợp cả hai hướng chữa trị này



    1 - Bằng các liệu pháp tâm lý :

    Các nhà tâm lý trị liệu thường sủ dụng một số biện pháp như :

    - Trị liệu nhận thức

    - Trị liệu hành vi ứng xử

    - Trị liệu tâm vận động

    - Trị liệu gia đình

    - Các biện pháp trị liệu ứng dụng nghệ thuật cũng được áp dụng rất nhiều như vẽ, nặn, âm nhạc…

    - Sử dụng đồ chơi và trò chơi. Các trò chơi với cát hoặc nước được rất nhiều nhà tâm lý tai Pháp sử dụng. Tất nhiên để áp dụng được còn tùy vào điều kiện sống của gia đình, nhưng nếu điều kiện cho phép thì cha mẹ có thể cho bé tập bơi chẳng hạn. Đồ chơi nên chọn những đồ có nhiều màu sắc, đa dạng, có độ bền nhất định, có độ an toàn phù hợp với từng độ tuổi và từng mức độ nặng nhẹ của bệnh, từ dễ đến khó, từ đòi hỏi tập trung ít đến nhiều.

    - Các nhà tâm lý trị liệu cũng thường hay sử dụng những con thú bông nhỏ để cho trẻ chơi, tập đóng kịch, làm một số trò chơi phân vai...

    Tất cả các biện pháp trị liệu này nhằm dạy cho trẻ cách làm chủ các ứng xử, cách tiếp cận và nhận thức vấn đề, giúp cho gia đình tháo bỏ được những mâu thuẫn, thay đổi và sửa chữa những GD sai lầm nếu có, nâng đỡ gia đình, giúp cha mẹ vượt qua được những khó khăn trong tâm lý cũng như trong cư xử hàng ngày với con. Các biện pháp trị liệu tâm lý và hành vi thường đòi hỏi lòng kiên nhẫn và thời gian dài.

    (còn tiếp...)
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #4
    Phần tiếp...

    IV- Chữa trị:



    Từ cách đưa ra nguyên nhân của hai trường phái nêu trên, có hai hướng chữa trị chính được đưa ra như sau : Thời gian gần đây, ngày càng nhiều thầy thuốc và nhà tâm lý lựa chọn kết hợp cả hai hướng chữa trị này



    1 - Bằng các liệu pháp tâm lý :

    Các nhà tâm lý trị liệu thường sủ dụng một số biện pháp như :

    - Trị liệu nhận thức

    - Trị liệu hành vi ứng xử

    - Trị liệu tâm vận động

    - Trị liệu gia đình

    - Các biện pháp trị liệu ứng dụng nghệ thuật cũng được áp dụng rất nhiều như vẽ, nặn, âm nhạc…

    - Sử dụng đồ chơi và trò chơi. Các trò chơi với cát hoặc nước được rất nhiều nhà tâm lý tai Pháp sử dụng. Tất nhiên để áp dụng được còn tùy vào điều kiện sống của gia đình, nhưng nếu điều kiện cho phép thì cha mẹ có thể cho bé tập bơi chẳng hạn. Đồ chơi nên chọn những đồ có nhiều màu sắc, đa dạng, có độ bền nhất định, có độ an toàn phù hợp với từng độ tuổi và từng mức độ nặng nhẹ của bệnh, từ dễ đến khó, từ đòi hỏi tập trung ít đến nhiều.

    - Các nhà tâm lý trị liệu cũng thường hay sử dụng những con thú bông nhỏ để cho trẻ chơi, tập đóng kịch, làm một số trò chơi phân vai...

    Tất cả các biện pháp trị liệu này nhằm dạy cho trẻ cách làm chủ các ứng xử, cách tiếp cận và nhận thức vấn đề, giúp cho gia đình tháo bỏ được những mâu thuẫn, thay đổi và sửa chữa những GD sai lầm nếu có, nâng đỡ gia đình, giúp cha mẹ vượt qua được những khó khăn trong tâm lý cũng như trong cư xử hàng ngày với con. Các biện pháp trị liệu tâm lý và hành vi thường đòi hỏi lòng kiên nhẫn và thời gian dài.



    2- Bằng thuốc:

    Việc dùng thuốc hay không dùng thuốc là vấn đề gây tranh luận rất nhiều trong giới bác sĩ chuyên khoa cả ở Pháp và ở Mỹ, nghiêng về hướng sử dụng thuốc chủ yếu là các bác sĩ thần kinh trẻ em. Chống sử dụng thuốc chủ yếu là các nhà phân tâm, tâm lý học. Ngày 31 tháng 1 năm 2005, trên kênh truyền hình M6 của Pháp có chiếu một phóng sự điều tra về trẻ TDAH, các tác giả đã đưa ra nhân chứng cho cả hai phía, phía nào cũng có lý lẽ và thành công riêng, các tác giả của phóng sự này đã để ngỏ cho cha mẹ và các bác sĩ tự đưa ra quyết định lụa chọn PP trị liệu cho từng trẻ.

    Thuốc được sử dụng cho TDAH là Ritaline, nằm trong nhóm thuốc dưỡng thần, đây là loại thuốc đặc thù để điều trị cho những trẻ này. Thuốc giúp cho trẻ tăng cường trí nhớ và tập trung hơn. Tuy nhiên, chỉ có người làm trong các chuyên ngành tâm thần, thần kinh và nhi khoa mới được phép kê đơn thuốc này, và việc sử dụng thuốc cũng được theo dõi rất chặt chẽ của những nhà chuyên khoa.

    Thuốc thường được chỉ định cho trẻ từ 6 tuổi vì các nguyên do sau :

    - Do có thể có những tác dụng không tốt cho hệ thống thần kinh đang phát triển rất mạnh của trẻ. Đặc biệt ở Pháp, việc kê những đơn thuốc tâm thần kinh cho trẻ được kiểm soát hết sức chặt chẽ.

    - Đối với trẻ dưới 6 tuổi, TDAH nhiều khi chỉ là biểu hiện mang tính chất nhất thời, trẻ có thể đạt được sự ổn định về tính cách sau khi được chăm chữa bằng các hình thức trị liệu tâm lý.

    - Ở tuổi này, trẻ chưa chính thức bước vào môi trường học tập, các triệu chứng chưa gây cản trở nhiều như khi trẻ bước vào cuộc sống ở trường học.

    Trong trường hợp quá cần thiết cho một trẻ dưới 6 tuổi dùng thuốc này thì bác sĩ thường chỉ kê một liều rất nhỏ cho trẻ uống trong một giai đoạn ngắn và phải được theo dõi thường xuyên.



    3 - Các biện pháp phối hợp khác:

    Về chế độ ăn, Từ năm 1922 Bác sĩ Shannon đã bắt đầu công bố công trình nghiên cứu của ông về ảnh hưởng của thức ăn đặc biệt là đường lên trẻ TDAH, qua nghiên cứu 7 trẻ có rối loạn này, ông nhận thấy các triệu chứng sẽ giảm đi khi những trẻ này ngừng ăn đường và tăng trở lại khi trẻ quay lại ăn đường.

    Năm 1974, bác sĩ nhi khoa Freingold phát hiện ra rằng những chất phụ gia thực phẩm, đặc biêt trong nước uống làm cho rối loan này ở trẻ tiến triển nặng hơn.

    Năm 1980 ; Bà dược sỹ người Đức Hertha Hafer xuất bản cuốn sách « la Drogue cachée » (tạm dịch là thuốc độc giấu mặt), viết về những quan sát của bà trên chính đứa con nuôi cũng bị TDAH, cuốn sách có nêu ra rất nhiều loại thức ăn có thể gây hậu quả xấu lên những trẻ bị TDAH như các chất phụ gia, đường, các phosphate được thêm vào trong một số loại thực phẩm chế biến sẵn, bánh quy, nước giải khát có gaz, sữa bò, cao cao, chocolate, cà chua, ngô...

    Sau bà, một tác giả khác là Egger cũng nghiên cứu và đưa ra những kết luận tương tự. Các tác giả này khuyên gia đình nên áp dụng thử cho trẻ một chế độ dinh dưỡng như sau trong khoảng ba đến 4 tuần : Về nguyên tắc là một chế độ ăn không đường, không sữa bò và các sản phẩm sữa bò, không trứng, không cam quýt, không cà chua, không chất phụ gia. Cân đối giữa các protéine động vật và thực vật, nhiều rau quả. Cha mẹ phải tự chuẩn bị đồ ăn cho trẻ, không mua đồ ăn sẵn

    - Để thay thế cho sữa bò và các sản phẩm của sữa bò, cha mẹ có thể cho trẻ ăn thêm thịt, uống sữa đậu nành, ăn tăng thêm đậu phụ và một số loại đậu khác.

    - Hạn chế ăn trứng nhất có thể được.

    - Dùng thêm dầu ăn như dầu hướng dương, đỗ tương, olive...

    - Không ăn ngô

    - Chỉ uống nước đun sôi để nguội hoặc nước khoáng thiên nhiên, không được uống các loại nước có gaz như coca, bia...

    - Không được ăn đường, đặc biệt là đường kính trắng, không ăn kẹo và các loại bánh ngọt, để thay thế, có thể cho trẻ ăn mật ong, đường mía, mía, các loại hoa quả ngọt...

    Thường thì sau khoảng 3-4 tuần, ứng xử của trẻ sẽ thay đổi hẳn. Khi đó, cha mẹ có thể cho trẻ ăn trở lại một cách tuần tự những thức ăn đã bị loại bỏ trong thời gian qua (cứ ba đến bốn ngày lại thêm vào một loại) và theo dõi phản ứng của trẻ để biết được đâu là nguyên nhân chính gây tăng thêm triệu chứng rối nhiễu cho trẻ. Đối với một số trẻ, thủ phạm chính là các loại nước có gaz, đối với trẻ khác là cà chua... Sau đó cha mẹ có thể thiết lập được một chế độ ăn thích hợp cho trẻ.

    Theo các nhà nghiên cứu này, kết quả thu nhận được tốt là khoảng 80 %, với 20 % số trẻ sau khi thay đổi chế độ ăn mà các triệu chứng lâm sang không thấy có thay đổi gì thì nên tìm nguyên nhân khác.

    Mới đây, một số bác sĩ đông y Trung Quốc có đưa ra một số phương pháp chữa bằng thuốc đông y với những giải thích có liên quan đến hoạt động của tạng thận. Để chữa được theo phương pháp đông y, cha mẹ cần cho con khám trực tiếp bác sĩ đông y để bắt mạch và chẩn bệnh cho chính xác.



    V- Về chăm sóc hàng ngày



    Khi đã ở trong trạng thái rối loạn này, trẻ thuờng có những mặc cảm về bản thân mình, mình là đứa bé chẳng đựơc ai yêu...tất cả những gì bé phải trải qua trong quá trình giao tiếp với người khác dễ đẩy bé đến trạng thái thu mình, dần dà những ý niệm về bản thân của bé sẽ bị chuyển về chiều hướng tiêu cực. Trong khi đó gia đình cha mẹ thì lại quá mệt mỏi và căng thẳng, dẫn đến việc có thể có những sự cáu giận ngoài mong muốn với trẻ, tất cả những điều này đẩy trẻ và cả gia đình vào vòng luẩn quẩn. Sự bình tĩnh chấp nhận để tìm ra lối hành xử đúng là thái độ lý tưởng cần có của cha mẹ và những nguời thân, bạn hãy làm cho trẻ cảm thấy tình yêu thương của bạn.

    Trẻ háu động đặc biệt cần một sự đều đặn trong sinh hoạt hàng ngày như người chăm sóc, giờ giấc ăn ngủ... Nếu có điều kiện, cha mẹ nên chỉ để cho bé đến trường MG nửa ngày, nửa ngày còn lại nên để dành cho những giáo dục cá nhân.

    - Tránh môi trường quá ồn ào, tránh nói quá to với bé, tránh quát tháo ầm ĩ làm cho bé sợ, tránh sự kích động của những trò chơi, phim ảnh mang tính chất bạo lực hoặc có thể có tác động quá mạnh với bé, tránh để bé xem vô tuyến hoặc tiếp xúc nhiều với máy tính.

    - Tránh việc giáo dục mang tính chất tập thể, mỗi người nói một câu, khi nào nói với bé cũng chỉ nên một người nói.

    - Chú trọng việc giao tiếp mắt - mắt, có nghĩa là khi bạn cần nói với bé điều gì, tốt nhất là đến trước mặt bé, bạn có thể cúi xuống hoặc đặt bé lên cao để bạn có thể nhìn thẳng được vào mắt bé, nói nhẹ nhàng và rõ ràng, nên sử dụng câu ngắn và dễ nhớ, bạn có thể yêu cầu bé nhắc lại để xem bé đã thực sự hiểu điều bạn nói chưa.

    - Khi bé trở nên quá hiếu động, không nghe lời bạn nói, bạn nên ôm bé vào lòng, vuốt nhẹ dọc sống lưng bé, chờ bé vượt qua cơn kích động rồi hãy nói chuyện với bé.

    - Trước khi ngủ nên tập cho bé thư giãn nhẹ nhẹ, xoa người cho bé, đặc biệt là dọc hai bên lưng để giúp bé ngủ say và sâu hơn.

    - Đồ chơi và trò chơi, cần tránh những trò chơi mang tính chất kích động, cha mẹ nên sắp xếp để bé có một góc chơi riêng yên tĩnh trong nhà, dù là rất nhỏ. Còn nếu có điều kiện, bạn nên cho bé một phòng rộng rãi để ngoài chơi bé có thể chạy nhảy một chút mà không làm phiền đến các thành viên khác trong nhà.

    - Bố trí nhà cửa cũng nên thận trọng, trẻ háu động hay tò mò, xem xét, nghịch và ít làm chủ được bản thân, vì vậy nên cất hết những đồ có thể gây nguy hiểm cho bé.


    Một số trang web tham khảo

    http://www.caducee.net/DossierSpecia...sp#generalites

    http://www.esculape.com/pediatrie/hyperactivite.html

    http://www.doctissimo.fr/html/sante/...peract_enf.htm

    Nguồn : ***.com
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Mộc Lan; 23/03/2006 vào lúc 03:52 AM. Lý do: thiếu
    • 68 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thelastoldcowboy
    -----------
    Về việc này tôi ko biết nhiều. Cá nhân tôi thấy những tư vấn của viên Dinh dưỡng ở HN thuờng chung chung, và ko hiểu sao tính khoa học ko cao.( thời vẫn còn Bác Từ Giấy đã vậy)
    Bác cao bồi ơi,
    Bác có thông tin gì về bệnh tăng động thì post lên cho bọn em có thêm thông tin với. Tăng động có phải là một dạng của tự kỷ không? Em đọc xong các tài liệu mà cứ ù hết cả tai. Em tin tưởng vào chuyên môn của bác và bác Hà lắm lắm.
    À mà có chồng như bác là hơi bị lý tưởng đấy. Ông xã em toàn thấy nói xấu vợ thôi chẳng mấy khi khen vợ đâu.
    • 1,743 Bài viết

    • 548 Được cảm ơn

    #6
    em nghi bé nhà mình bị bệnh này:
    -bé rất hiếu động
    -bé hay quên,ko tập trung ,hay ngồi tỉ mẩn chơi một mình trong giờ học
    -bé viết chữ rất xấu
    -hay ngủ mê
    -ăn rất nhiều
    em lo quá!em đã từng cho bé đi khám tâm lý ở bạch mai va tâm sinh lý trẻ của trung tâm uy tín,nhưng em chưa biết khám bệnh này ở đâu,chị nào biết,chỉ giùm em mới
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 141 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #7
    Bạn thử đưa con qua trung tâm của chị Đại Mĩ Nhân xem. Trung tâm sẽ khám cho bé rồi kết luận bé có mắc bệnh hay không. Nếu có cũng sẽ có lớp dạy cho bé hết bệnh này. Con nhà mình có một số triệu chứng giống như con bạn, mình cũng đang dự định ngày mai đưa bé qua khám.
    • 1,743 Bài viết

    • 548 Được cảm ơn

    #8
    hai mẹ singlemom và mẹ của cún con cho em xin địa chỉ ở phòng khám ABC và trung tâm của chị đại mỹ nhân với để em đưa bé đi khám sớm chứ thế này lo lắm ạ
    • 141 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mehuongly Xem bài viết
    hai mẹ singlemom và mẹ của cún con cho em xin địa chỉ ở phòng khám ABC và trung tâm của chị đại mỹ nhân với để em đưa bé đi khám sớm chứ thế này lo lắm ạ
    Mẹ nó cho con vào Viện Nhi, khoa Tâm học mà khám đi. Mình cũng đang chuẩn bị cho con vào khám đây. Hôm trước qua chỗ chị Đại Mĩ Nhân nhưng một cô ở đó bảo chỉ tư vấn thôi, muốn cụ thể thì vào Viện Nhi là chắc nhất. Nếu bị tăng năng động giảm chú ý hay tự kỉ thì sau khi có kết quả Trung tâm sẽ có bài tập phù hợp.
    Chúc bé nhà bạn mạnh khoẻ.
    • 234 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mẹ của Cúncon Xem bài viết
    Mẹ nó cho con vào Viện Nhi, khoa Tâm học mà khám đi. Mình cũng đang chuẩn bị cho con vào khám đây. Hôm trước qua chỗ chị Đại Mĩ Nhân nhưng một cô ở đó bảo chỉ tư vấn thôi, muốn cụ thể thì vào Viện Nhi là chắc nhất. Nếu bị tăng năng động giảm chú ý hay tự kỉ thì sau khi có kết quả Trung tâm sẽ có bài tập phù hợp.
    Chúc bé nhà bạn mạnh khoẻ.



    Khoa Tâm bệnh- Viện nhi bạn ạ.
    Nhưng mình nghĩ cũng nên cân nhắc một chút, bởi mình đã từng đưa con đến đây khám vài lần, cả phòng khám ABCD, rồi đến cả tận nhà bác sĩ của khoa này để được tư vấn, nhưng tất cả vãn chỉ có chỉ định là uống thuốc. Mà tại sao mình phải đến tận nhà bác sĩ để được tư vấn: Vì mình được nghe nhiều nguồn thì thuốc để điều trị bệnh này rất có hại cho trẻ em sau này, thế nên mình muốn được đến tận nhà BS để được tư vấn cho cụ thể,nhưng cũng vẫ chỉ là uống thuốc.
    Sau đó mình đã cho con đi khám ở Phòng khám thần kinh của GS Phan Chúc Lâm,là chủ tịch hội thần kinh VN thì GS khuyên là không nên dùng thuốc mà chỉ nên điều chỉnh bằng hành vi thôi, mà mình cũng nghĩ hành vi là tốt nhất. Vì thế mình đã lựa chọn cho con nhiều môn để học và tập cho phù hợp với bệnh của con như: Thể dục, tập Yoga(lớp dành cho trẻ em), học đàn Ghita; Và đang định liên hệ với cả Đại Mỹ nhân để cho con theo học đây.
    Mong các mẹ có lựa chọn sáng suốt cho con nhé.


    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 141 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi TỔ ẤM Xem bài viết
    [/i]


    Khoa Tâm bệnh- Viện nhi bạn ạ.
    Nhưng mình nghĩ cũng nên cân nhắc một chút, bởi mình đã từng đưa con đến đây khám vài lần, cả phòng khám ABCD, rồi đến cả tận nhà bác sĩ của khoa này để được tư vấn, nhưng tất cả vãn chỉ có chỉ định là uống thuốc. Mà tại sao mình phải đến tận nhà bác sĩ để được tư vấn: Vì mình được nghe nhiều nguồn thì thuốc để điều trị bệnh này rất có hại cho trẻ em sau này, thế nên mình muốn được đến tận nhà BS để được tư vấn cho cụ thể,nhưng cũng vẫ chỉ là uống thuốc.
    Sau đó mình đã cho con đi khám ở Phòng khám thần kinh của GS Phan Chúc Lâm,là chủ tịch hội thần kinh VN thì GS khuyên là không nên dùng thuốc mà chỉ nên điều chỉnh bằng hành vi thôi, mà mình cũng nghĩ hành vi là tốt nhất. Vì thế mình đã lựa chọn cho con nhiều môn để học và tập cho phù hợp với bệnh của con như: Thể dục, tập Yoga(lớp dành cho trẻ em), học đàn Ghita; Và đang định liên hệ với cả Đại Mỹ nhân để cho con theo học đây.
    Mong các mẹ có lựa chọn sáng suốt cho con nhé.
    Bạn ơi,
    Con mình nhỏ quá, mới được hai tuổi thì làm sao mà tập được các môn như bạn nêu ra? Mình cũng không ủng hộ phương án uống thuốc. Mình chỉ muốn qua bệnh viện để các bác sĩ test cho con rồi kết luận xem có bị làm sao không? Trường hợp con mình bị tăng năng động giảm chú ý hay tự kỉ thì mình sẽ đưa con qua chỗ chị N để học thôi.
    Mấy hôm nay bé nhà mình lại bị ốm thành ra chưa đi khám được.
    • 234 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #12
    [quote=Mẹ của Cúncon;1774258]Bạn ơi,
    Con mình nhỏ quá, mới được hai tuổi thì làm sao mà tập được các môn như bạn nêu ra? Mình cũng không ủng hộ phương án uống thuốc. Mình chỉ muốn qua bệnh viện để các bác sĩ test cho con rồi kết luận xem có bị làm sao không? Trường hợp con mình bị tăng năng động giảm chú ý hay tự kỉ thì mình sẽ đưa con qua chỗ chị N để học thôi.

    Thế này nhé để bạn lựa chọn và quyết định:
    1, Khám ơ khoa Tâm bệnh- Viện nhi: Bác sẽ sẽ dựa trên các hành vi của con qua lời bạn kể + điện não đồ + test IQ để kết luận.

    - Về hành vi: Con bạn còn quá nhỏ để khẳng định có tăng động hay không, chỉ có thể có 1 két luận chính xác nhất khi con bạn khoảng 6 tuổi vào lớp 1, nghĩa là độ tuổi bắt buộc phải vào khuôn khổ như phải ngồi học nghiêm chỉnh trong lớp.
    - Về điện não đồ: Mình nghĩ không thể chẩn đoán chuẩn bằng các bác sĩ chuyên khoa thần kinh.
    - Test IQ: 2 tuổi còn quá nhỏ để test 1 cách chính xác và toàn diện được, mà test IQ ở Viện Nhi cũng chỉ là sơ bộ thôi mà.
    2. Khám ở các BS thần kinh: Mình nghĩ đối với con bạn là phù hợp hơn vì BS có thể chẩn đoán được có tổn thương ở não hay không, mà cái này mới là vấn đề , nếu có tổn thương ở não thì mới đáng ngại còn nếu không thì chẳng có gì đáng lo cả. Nếu có thực là tăng động thì bệnh sẽ giảm dần theo tuổi, con lớn hơn một chút sẽ điều chỉnh bằng hành vi vậy.
    Thế nhé. Đừng nên lo lắng quá, nhiều khi các mẹ cứ hay tự lo lắng mà thôi, đọc cứ thấy giống giống biểu hiện của con mình.


    • 375 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mẹ của Cúncon Xem bài viết
    Bạn ơi,
    Con mình nhỏ quá, mới được hai tuổi thì làm sao mà tập được các môn như bạn nêu ra? Mình cũng không ủng hộ phương án uống thuốc. Mình chỉ muốn qua bệnh viện để các bác sĩ test cho con rồi kết luận xem có bị làm sao không? Trường hợp con mình bị tăng năng động giảm chú ý hay tự kỉ thì mình sẽ đưa con qua chỗ chị N để học thôi.
    Mấy hôm nay bé nhà mình lại bị ốm thành ra chưa đi khám được.
    có lẽ do con còn nhỏ quá đó. chưa tập trung và cũng chưa ý thức được hết mà.
    con gái mình 26 tháng đã biết gì đâu. dạy con hôn mẹ mãi mà mỗi khi bảo hôn mẹ đi thì lại đưa má cho mẹ hôn con. Chưa biết bố mẹ và chị hai tên gì.
    Mình cũng biết 2 bé bị tăng động giảm chú ý. nhưng đến 5, 6 tuổi mới xác định là bệnh đó.
    Mong rằng các con chỉ chậm thôi.
    • 1,743 Bài viết

    • 548 Được cảm ơn

    #14
    mình đưa con đi khám ngay hôm sau rồi các mẹ ah!con mình ko sao,chỉ nghịch ngợm,hiếu động thôi,test IQ hơn 135 trên 150 đấy,bác sĩ bảo còn hơn nữa bởi bé vừa làm vừa nghịch mà .nhưng khám ở nhi TW bực lắm,thái dộ của y tá ko chấp nhận được .bác sĩ kê đơn cho con,mình về hàng thuoc quen mua,họ bảo con bị động kinh nặng hay sao mà uống thuốc này,2 vợ chồng em suýt ngã,sợ quá,may là còn biết chứ,cứ mua thuốc ở viện về cho con uống khéo ko động kinh cũng thành động kinh,bác sĩ bảo 40 ngày khám lại,em cũng kiếu.mà con em khám,ông bác sĩ ko thèm hỏi nó 1 câu,chỉ hỏi em,vậy làm sao đánh giá đúng được nhỉ. mẹ nào biết chỗ cho con học yoga trẻ em ko?chỉ cho em với
    Chỉnh sửa lần cuối bởi mehuongly; 21/06/2008 vào lúc 12:32 AM.
    • 31 Bài viết

    • 43 Được cảm ơn

    #15
    Mehuongly ơi, chị cho bé làm test IQ ở đâu vậy? Em cũng muốn cho con nhà em đi thử, chỉ giúp em địa chỉ nhé!
    Cho Trời sáng lên cùng với bao nụ cười!
    • 32 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #16
    Chào các bố và mẹ, cách đây 2 năm mình từng đi tìm thông tin trên mạng mờ cả mắt để đi tìm hiểu về bệnh tăng động và mất 1 năm trời vật vã cùng con nên mình muốn chia sẻ cùng các bố và mẹ. Mình có gửi bài ở bên trang "niềm vui gia đình" mình post luôn ở đây cho các bố và mẹ tham khảo, hy vọng giúp đuợc gì đó:
    "Mình rất thông cảm với bạn. Hoàn cảnh của anhung07 giống mình 2 năm về trước. Thời điểm đó mình và gia đình cực kỳ stress, nhưng bây giờ đã đỡ hơn rất nhiều, năm vừa rồi cháu được học sinh giỏi. Có rất nhiều thứ để anhung07 và gia đình phải làm. Thứ 1: Nếu Viện Nhi kết luận cháu bị tăng động (ở mức độ nào) thì cần phải thẩm định lại ở bác sĩ tâm thần (Giáo sư Bền - chuyên khoa thần kinh BV Bạch Mai - Phòng khám 160 Đường Giải phóng: cho lời khuyên và chữa bệnh về thần kinh rất tốt - 8687909 các trung tâm tư vấn tâm lý (TT TuNa của Tiến sĩ Lã Thị Bưởi 6282284 - can thiệp hành vi rất tốt, Phòng tư vấn Khoa GD đặc biệt trường ĐHSP HN hỏi 1080 có Chuyên gia Mỹ - bà Rút xác định bệnh và hướng dẫn cách chơi, dạy cháu rất tốt). Thứ 2. Khi đã xác định đúng là bệnh tăng động và mức độ bệnh và liên hệ với 2 ttâm trên họ sẽ có biện pháp can thiệp và chữa trị - nhanh cũng phải vài tháng. Thứ 3. khi đã dần ổn việc quan trọng lúc này là tìm cho cháu 1 ngôi trường để cháu có thể hòa nhập và học tập (điều này cực khó, vì bản thân mình đã đi không biết bao nhiêu trường xin mà bản thân cháu và trường đều không hợp cuối cùng đến trường tiểu học dân lập Nguyễn Hiền Hà Nội thì ổn vì có lẽ các cô ở đây rất thân thiện, mềm mỏng nhưng nghiêm khắc để dạy cháu, số học sinh ít nên các cô quan tâm được tận tình và chu đáo hơn). Thứ 4. Trong các quá trình trên thì gia đình mà trực tiếp là bố mẹ phải dành rất nhiều thời gian và công sức đề chơi, sinh hoạt, học tập cùng cháu có phương pháp.
    Nếu có thể anhung07 để email hoặc nick chat mình sẽ tư vấn cho kỹ hơn.
    Bệnh tăng động hoàn toàn có thể chữa trị hay ít nhất là giảm mức độ vì trí tuệ của trẻ tăng động từ TB trở lên chúng chỉ gặp vấn đề chính là trong việc áp dụng các quy tắc và hoạt động quá mức.
    Chúc bạn và gia đình thành công."
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #17
    Các bác ơi cho chau hỏi,em cháu cung mắc chứng tăng động nhưng năm nay em đã 6 tuổi(sinh nhật 08/08/2002) thì liệu em cháu có khả năng khỏi bệnh hoàn toàn không ạ?Gia đình cháu mới phát hiện bệnh của em được khoảng 4 tháng trước và có cho em đi khám bác sĩ và uống thuốc nhưng em cháu vẫn rất nghịch.Mẹ cháu rất buồn,bảo bệnh của em không thể khỏi được và em sẽ không thể học giỏi được.Các bác hãy cho cháu 1 vài lời khuyên ạ.
    • 7 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Me Dua Xem bài viết
    Chào các bố và mẹ, cách đây 2 năm mình từng đi tìm thông tin trên mạng mờ cả mắt để đi tìm hiểu về bệnh tăng động và mất 1 năm trời vật vã cùng con nên mình muốn chia sẻ cùng các bố và mẹ. Mình có gửi bài ở bên trang "niềm vui gia đình" mình post luôn ở đây cho các bố và mẹ tham khảo, hy vọng giúp .
    Nếu có thể anhung07 để email hoặc nick chat mình sẽ tư vấn cho kỹ hơn.
    Bệnh tăng động hoàn toàn có thể chữa trị hay ít nhất là giảm mức độ vì trí tuệ của trẻ tăng động từ TB trở lên chúng chỉ gặp vấn đề chính là trong việc áp dụng các quy tắc và hoạt động quá mức.
    Chúc bạn và gia đình thành công."
    Me dua ơi,

    Mẹ có thông tin gì thì gửi cho mình với. Cu Tít nhà mình đã có kết luận chính xác là bệnh này. Vẫn muốn theo bác sỹ mà chưa tìm được. Nếu bạn có contact cho mình xin nhé
    Cảm ơn nhiều
    • 198 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #19
    các mẹ cho em hỏi với ạ. con em mới có 5 tháng thôi liệu có đi khám được ko ạ. con em luôn chân luôn tay. tay chân lúc nào cũng ngọ nguậy , chân đạp xích lô rồi du 2 chân phi nmhuw phi ngựa ý.em chẳng thấy đứa nào nghịch thế cả. bú nó cũng đạp chân ko yên được. liệu có phỉa con em bị bệnh này ko? con các mẹ hồi 4,5 tháng đã biểu hiện khác lạ gì chưa???
    • 54 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #20
    các mẹ oi! 2 ngày nay e lo lắng qúa , sau khi tìm hiểu về chứng tăng động giảm chú ý e thật sự cảm thấy hoang mang. bé nhả e tháng 6 này tròn 6 tuổi rồi vậy mà vẫn vô cung hiếu động, tay chân thì không lúc nào yên cả , rất hay đánh bạn, dành đồ chơi của bạn cho dù ko thích món đồ chơi đó, ko bao giờ nói 1 lần mà bé nghe lời, đi học thì ngày nào cũng bị cô giáo phản ánh, các bạn thì ko ai muôn chơi với bé cả, ko bao giờ biết sợ , hình như trong đầu bé ko có khái niệm sợ là gì cả.bây giờ mình phải làm sao đây? mìng rất muốn đưa con đi khám nhưng ô.xã mình thì cứ cho la do con hiếu động thôi lớn lên sẽ hết. làm ơn cho mình lời khuyên nhé , giờ đa la 0h5ph rồi mà mình vẫn ko sao ngủ được:Sad:
  • Trang 1/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 6