Các CUỘC THI đã kết thúc

Giãn não thất – Căn bệnh đáng sợ

Đến trả lời mới nhất
  • 4 Lượt chia sẻ
  • 20.4K Lượt đọc
  • 35 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
    • 2,488 Bài viết

    • 421 Được cảm ơn

    #1
    Mẹ viết bài này để nhớ lại một khoảng thời gian cả bố mẹ đều chìm trong sự tuyệt vọng, lo sợ và hoang mang. Con yêu ạ.
    Mang thai con đến tuần thứ 23, mọi thứ có thể nói là tốt đẹp và BÌNH THƯỜNG. Rồi bỗng một hôm, như mọi lần mẹ đến siêu âm tại phòng khám của bác sĩ. Bác sĩ nói con bị giãn não thất trái. Mẹ chưa hiểu nên hỏi lại rằng không biết giãn như vậy có ảnh hưởng gì không? Bác sĩ trả lời “Có cái đầu mà bị giãn thì còn làm ăn gì”. Câu nói ấy làm mẹ không bước nổi. Về nhà mặt tái mét khi nói chuyện với bố con. Những ngày tiếp theo bố mẹ tìm mọi cách để có thể gặp được người bác sĩ giỏi nhất về chuẩn đoán dị tật thai nhi. Kết quả là … con của mẹ bị giãn não thất trái 9mm. Chỉ thị tiếp theo là phải theo dõi và chuẩn đoán. Chuỗi ngày dài đằng đẵng con biết không. Bố con đi khắp các bệnh viện, tìm đến bệnh viện Việt Pháp, bênh viện nhi để xin tư vấn sau sinh. Mối nguy cơ lớn nhất đang rình rập cướp con yêu khỏi vòng tay của bố mẹ. Ngày ấy bố đã im lặng một mình, giữ cho riêng mình mọi thông tin về con. Cố gắng động viên để mẹ quên đi sự lo lắng đang dày vò cả hai mẹ con mình. Các bác của con, ông ngoại con, và bố mẹ đều có mặt tại phòng hội chẩn chờ sự tư vấn của bác sĩ. Kết quả của 3 tuần hội chẩn, não con vẫn giãn 10mm. Chưa làm gì được. Không tăng, không giảm. Nếu tăng lên, mẹ có nguy cơ mất con – Bác sĩ sẽ cho đình chỉ thai ngay lập tức. Người bác sĩ lúc đầu phát hiện ra bệnh của con đã mắng bác con và bố : “Giãn như thế này mà vẫn để, chỉ làm khổ nó thôi”. Chuyện này thì về sau bố mới dám nói cho mẹ biết và bố con đã giấu mẹ viết đơn xin đình chỉ thai nghén.
    Rồi một hôm, bố trở mẹ ra nơi mà ngày xưa bố mẹ hay đến thời yêu nhau. Bố nói trong nước mắt rằng bố mẹ sẽ mất con, rằng con lớn lên không có não, rằng nếu sinh con thì cả bố mẹ và con đều khổ, nhất là con. Mẹ không tin vào tai mình, mẹ hét lên và chạy thực mạng. Bố kịp giữ mẹ lại, chỉ còn nước mắt tuôn rơi.Về nhà đêm nào mẹ cũng xin các cụ, xin ông bà phù hộ cho con. Rồi lần chuẩn đoán thứ 4 cũng đến. Bác ruột, ông ngoại, và bố mẹ đều có mặt ở phòng hội chẩn. Mẹ nằm trên bàn, lắng nghe từng lời nói của bác sĩ, bố con ngồi cạnh, gương mặt hiện rõ sự lo lắng. “BÌNH THƯƠNG” rồi – Bác sĩ nói. Tim mẹ như muốn vỡ ra, chỉ muốn hôn lấy con mẹ. Ông ngoại và bác con mừng vui khôn tả khi biết não của con đã co lại và trở về chỉ số cho phép. Cám ơn trời phật đã phù hộ cho con trai bé bỏng của mẹ. Khi mọi việc đã ổn thỏa, bố con mới tiết lộ hết mọi chuyện cho mẹ hay. Giờ con trai của mẹ đã 7 tháng rồi, con đã biết trườn, rồi ê a. Mẹ yêu con nhiều lắm con biết không.
    Mấy hôm trước mẹ đọc được bài báo nói về bé Thương Thương, mẹ cũng không cầm được nước mắt. Thương bé mà không làm gì được, nghĩ đến bé rồi nghĩ đến con. Đến giờ mẹ mới hiểu hai chữ “BÌNH THƯƠNG” sao quý giá đến vậy. Con thật may mắn đấy con yêu ạ. Hay ăn chóng lớn, con trai yêu của mẹ nhé.
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 770 Bài viết

    • 185 Được cảm ơn

    #2
    Mình cảm nhận được sự lo lắng của bạn và gia đình khi đọc bài này. Dù sao mọi việc cũng tốt đẹp rồi. Bé hay ăn chóng lớn nhé!
    • 2,255 Bài viết

    • 350 Được cảm ơn

    #3
    Ui, bây giờ mới nghe mẹ bé Minh tâm sự, thương quá, chúc bé luôn mạnh khỏe mau ăn chóng nhớn, chúc bài mẹ nó đạt giải nha.
    • 135 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #4
    Mình rất hiểu tâm trạng của bạn vì vc mình cũng đã trãi qua cãm giác này rồi, và cũng may mắn là lần siêu âm sau thì mọi việc trở lại bình thường. Hiện giờ bé nhà mình đã hơn 2 tuổi, phát triển bình thường , đang tập nói líu lo và tìm hiểu mọi thứ xung quanh...!Đúng là trong trường hợp này có thể định nghĩa rằng: " hạnh phúc lớn nhất là có một gia đình bình thường như bao người!"Chúc gia đình bạn luôn hạnh phúc nhé!
    My blog : http://blog.360.yahoo.com/nguyencongan
    Album ảnh onlline của Việt Khải- Việt Khang:
    http://www.flickr.com/photos/1385612...th/1421863397/
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 876 Bài viết

    • 175 Được cảm ơn

    #5
    Đọc bài của bạn mình cảm nhận được sự lo lắng của gia đình bạn như thế nào, mọi việc đã qua, mong bé mau lớn khỏe mạnh. Mình cũng từng trải qua cái cảm giác lo lắng hoang mang nên mình rất hiểu. mình cũng như bạn, khi viết thì cảm xúc tuôn trào nên bài dài vô cùng, BTC qui định chỉ có 250 từ thì khó diễn đạt hết cảm xúc đúng ko bạn?
    • 13 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Căn bệnh thật đáng sợ ,chia sẽ với mẹ nó đã từng lo âu trong thời gian lẽ ra phải hạnh phúc nhất bên sinh linh bé nhỏ, bài mẹ nó viết tình cảm quá.
    • 1,886 Bài viết

    • 848 Được cảm ơn

    #7
    Ở cùng clb T2/2008 mà giờ chị mới biết, chị vừa đọc vừa thấy tim mình như vỡ ra cho đến lần chẩn đoán cuối. May mà mọi thứ đã tốt đẹp, chúc mừng em nhé. Bé Minh có đôi mắt to tròn thật dễ thương quá
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con
    • 24 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #8
    Quá trình ở trong bụng mẹ phát hiện bé bị giãn não, thế mẹ đã dùng phương pháp điều trị gì hay là cứ để thế mà có điều kỳ diệu xảy ra vậy bạn?.
    • 2,488 Bài viết

    • 421 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi me jimmy Xem bài viết
    Đọc bài của bạn mình cảm nhận được sự lo lắng của gia đình bạn như thế nào, mọi việc đã qua, mong bé mau lớn khỏe mạnh. Mình cũng từng trải qua cái cảm giác lo lắng hoang mang nên mình rất hiểu. mình cũng như bạn, khi viết thì cảm xúc tuôn trào nên bài dài vô cùng, BTC qui định chỉ có 250 từ thì khó diễn đạt hết cảm xúc đúng ko bạn?
    Dạ mẹ cháu cũng vì mải mê với cảm xúc của mình mà không nghĩ đến là đã vượt quá giới hạn mà ban tổ chức cho phép. Mẹ cháu chỉ muốn tâm sự một chút thui ạ.
    • 2,488 Bài viết

    • 421 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tulan42 Xem bài viết
    Quá trình ở trong bụng mẹ phát hiện bé bị giãn não, thế mẹ đã dùng phương pháp điều trị gì hay là cứ để thế mà có điều kỳ diệu xảy ra vậy bạn?.
    Dạ , mẹ cháu cũng không điều trị gì cả. Cũng đi tìm hiểu trên mạng, qua kinh nghiệm của các mẹ đã gặp phải trường hợp giống mẹ cháu thôi. Ban đầu mẹ cháu cũng mua râu ngô về uống, rồi báo cũng nói rằng chỉ sợ đó là bệnh lý, còn trong quá trình phát triển sẽ có lúc em bé gặp phải những trường hợp như thế, nhưng rồi bé sẽ tự đào thải được và trở lại bình thường. Còn trường hợp bệnh lý thì não bé sẽ trữ nước nhiều hơn, đầu sẽ phình to và dẫn tới bênh não úng thủy như trường hợp của bé Thương Thương.
    • 14,685 Bài viết

    • 1,706 Được cảm ơn

    #11
    Em bé nhìn yêu lắm..:LoveStruc: Mong gia đình bạn luôn là tổ ấm đầy ắp tình thương cho bé yêu...Mong con trai kháu khỉnh hay ăn chóng lớn :LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc:
    • 29 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #12
    Đúng là điều kỳ diệu, thật hạnh phúc khi em bé phát triển bình thường trong bụng mẹ.Chúc cho bé của bạn mau ăn chóng nhớn nhé.
    • 3,602 Bài viết

    • 583 Được cảm ơn

    #13
    Giờ mới biết tâm sự của em, đọc bài mà chị cảm thấy thương quá, Minh ơi con giỏi lắm, cả ba và mẹ của con nữa.Chúc cả gia đình luôn hạnh phúc và vui vẻ nhé.
    • 2,488 Bài viết

    • 421 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi zzxitrum Xem bài viết
    Giờ mới biết tâm sự của em, đọc bài mà chị cảm thấy thương quá, Minh ơi con giỏi lắm, cả ba và mẹ của con nữa.Chúc cả gia đình luôn hạnh phúc và vui vẻ nhé.
    Dạ, cảm ơn chị ạ. Tất cả giấy tờ, rồi cả đơn từ, nhà em giữ lại sau này làm kỷ niệm cho con để nó biết nó đã làm bố mẹ lao đao thế nào. :Smiling:
    • 317 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi GlassSun Xem bài viết
    Dạ, cảm ơn chị ạ. Tất cả giấy tờ, rồi cả đơn từ, nhà em giữ lại sau này làm kỷ niệm cho con để nó biết nó đã làm bố mẹ lao đao thế nào. :Smiling:
    Chúc bé hay ăn chóng lớn. Nhìn bé nhà bạn yêu thật thế mà đã có một giai đoạn làm bố mẹ lao đao. Tặng hoa 2 mẹ con bạn :Rose::Rose::Rose:
    • 5,120 Bài viết

    • 1,699 Được cảm ơn

    #16
    Tới bây giờ mới biết được ba mẹ của Minh đã sinh ra con khó khăn thế nào....Cũng như mẹ Bi-Bin, chị cũng muốn vỡ òa theo cảm xúc của mẹ Minh khi BS kết luận con bình thường. Minh ăn ngoan, chóng lớn, biết thương bố mẹ đã yêu con đến thế nào nhé!

    Thế mới thấy, có niềm tin thì đôi lúc sẽ có những điều kỳ diệu đến với mình....

    Cả nhà tháng 2/2008 yêu Minh rất nhiều!Nai thơm bạn Minh chụt chụt nhé!:Kiss::Kiss:


    • 1,489 Bài viết

    • 511 Được cảm ơn

    #17
    Thương nhiều, đọc xong mẹ Bông khóc huhu này. Cảm ơn trời vì hạnh phúc này. Minh hãy luôn ngoan và mạnh khoẻ để bù đắp lại cho bố mẹ con nhé. Tặng 2 mẹ con :Kiss::Kiss::Kiss::Rose::Rose::Rose:
    • 2,488 Bài viết

    • 421 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi UMXbaby Xem bài viết
    Tới bây giờ mới biết được ba mẹ của Minh đã sinh ra con khó khăn thế nào....Cũng như mẹ Bi-Bin, chị cũng muốn vỡ òa theo cảm xúc của mẹ Minh khi BS kết luận con bình thường. Minh ăn ngoan, chóng lớn, biết thương bố mẹ đã yêu con đến thế nào nhé!

    Thế mới thấy, có niềm tin thì đôi lúc sẽ có những điều kỳ diệu đến với mình....

    Cả nhà tháng 2/2008 yêu Minh rất nhiều!Nai thơm bạn Minh chụt chụt nhé!:Kiss::Kiss:
    hị hị ... bạn Minh đỏ mặt vì được bạn Nai hun này.. hị hị...
    • 2,488 Bài viết

    • 421 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Bongyeu'smommy Xem bài viết
    Thương nhiều, đọc xong mẹ Bông khóc huhu này. Cảm ơn trời vì hạnh phúc này. Minh hãy luôn ngoan và mạnh khoẻ để bù đắp lại cho bố mẹ con nhé. Tặng 2 mẹ con :Kiss::Kiss::Kiss::Rose::Rose::Rose:
    Ôi, sao mẹ Bông lại khóc nhè à.... xí quá xí quá ... Gần nhà mẹ Bông có bạn diện mạo giống Minh hả mẹ Bông?
    • 1,060 Bài viết

    • 71 Được cảm ơn

    #20
    Bài viết của glassun nghe rất tâm trạng. May quá cuối cùng mọi đều tốt đẹp đã đến với con trai. Chúc mừng cả nhà này :Rose::Rose::Rose:
    Trích dẫn Nguyên văn bởi GlassSun Xem bài viết
    Mẹ viết bài này để nhớ lại một khoảng thời gian cả bố mẹ đều chìm trong sự tuyệt vọng, lo sợ và hoang mang. Con yêu ạ.
    Mang thai con đến tuần thứ 23, mọi thứ có thể nói là tốt đẹp và BÌNH THƯỜNG. Rồi bỗng một hôm, như mọi lần mẹ đến siêu âm tại phòng khám của bác sĩ. Bác sĩ nói con bị giãn não thất trái. Mẹ chưa hiểu nên hỏi lại rằng không biết giãn như vậy có ảnh hưởng gì không? Bác sĩ trả lời “Có cái đầu mà bị giãn thì còn làm ăn gì”. Câu nói ấy làm mẹ không bước nổi. Về nhà mặt tái mét khi nói chuyện với bố con. Những ngày tiếp theo bố mẹ tìm mọi cách để có thể gặp được người bác sĩ giỏi nhất về chuẩn đoán dị tật thai nhi. Kết quả là … con của mẹ bị giãn não thất trái 9mm. Chỉ thị tiếp theo là phải theo dõi và chuẩn đoán. Chuỗi ngày dài đằng đẵng con biết không. Bố con đi khắp các bệnh viện, tìm đến bệnh viện Việt Pháp, bênh viện nhi để xin tư vấn sau sinh. Mối nguy cơ lớn nhất đang rình rập cướp con yêu khỏi vòng tay của bố mẹ. Ngày ấy bố đã im lặng một mình, giữ cho riêng mình mọi thông tin về con. Cố gắng động viên để mẹ quên đi sự lo lắng đang dày vò cả hai mẹ con mình. Các bác của con, ông ngoại con, và bố mẹ đều có mặt tại phòng hội chẩn chờ sự tư vấn của bác sĩ. Kết quả của 3 tuần hội chẩn, não con vẫn giãn 10mm. Chưa làm gì được. Không tăng, không giảm. Nếu tăng lên, mẹ có nguy cơ mất con – Bác sĩ sẽ cho đình chỉ thai ngay lập tức. Người bác sĩ lúc đầu phát hiện ra bệnh của con đã mắng bác con và bố : “Giãn như thế này mà vẫn để, chỉ làm khổ nó thôi”. Chuyện này thì về sau bố mới dám nói cho mẹ biết và bố con đã giấu mẹ viết đơn xin đình chỉ thai nghén.
    Rồi một hôm, bố trở mẹ ra nơi mà ngày xưa bố mẹ hay đến thời yêu nhau. Bố nói trong nước mắt rằng bố mẹ sẽ mất con, rằng con lớn lên không có não, rằng nếu sinh con thì cả bố mẹ và con đều khổ, nhất là con. Mẹ không tin vào tai mình, mẹ hét lên và chạy thực mạng. Bố kịp giữ mẹ lại, chỉ còn nước mắt tuôn rơi.Về nhà đêm nào mẹ cũng xin các cụ, xin ông bà phù hộ cho con. Rồi lần chuẩn đoán thứ 4 cũng đến. Bác ruột, ông ngoại, và bố mẹ đều có mặt ở phòng hội chẩn. Mẹ nằm trên bàn, lắng nghe từng lời nói của bác sĩ, bố con ngồi cạnh, gương mặt hiện rõ sự lo lắng. “BÌNH THƯƠNG” rồi – Bác sĩ nói. Tim mẹ như muốn vỡ ra, chỉ muốn hôn lấy con mẹ. Ông ngoại và bác con mừng vui khôn tả khi biết não của con đã co lại và trở về chỉ số cho phép. Cám ơn trời phật đã phù hộ cho con trai bé bỏng của mẹ. Khi mọi việc đã ổn thỏa, bố con mới tiết lộ hết mọi chuyện cho mẹ hay. Giờ con trai của mẹ đã 7 tháng rồi, con đã biết trườn, rồi ê a. Mẹ yêu con nhiều lắm con biết không.
    Mấy hôm trước mẹ đọc được bài báo nói về bé Thương Thương, mẹ cũng không cầm được nước mắt. Thương bé mà không làm gì được, nghĩ đến bé rồi nghĩ đến con. Đến giờ mẹ mới hiểu hai chữ “BÌNH THƯƠNG” sao quý giá đến vậy. Con thật may mắn đấy con yêu ạ. Hay ăn chóng lớn, con trai yêu của mẹ nhé.
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2