Chữa bệnh ung thư tại Singapore

  • 5 Lượt chia sẻ
  • 77.2K Lượt đọc
  • 306 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của kaplan
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 11 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #301
    Nếu bạn chữa bệnh ở sing qua trung gian hay liên hệ trực tiếp thì tiền vẫn như thế thôi, nếu bạn thật sự đã đi hỏi kĩ thì sẽ biết, Còn BV chỉ chiết khầu lại cho môi giới do chính sách của họ.
    Bạn đừng nói thế tội cho họ, bản thân mình biết người wen là môi giới nhận , chị nhận lại % từ BV rồi trả lại, tuy khon6ng bao nhiêu, nhưng cũng trang trải lại được tiền ăn , ở bên Sing.
    Cò ở VN thì khác rồi, bạn đừng vơ chung
  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT



    • 61 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #302
    Mình thấy nhiều người không hiểu thế nào là làm dịch vụ. Bạn muốn sung sướng, được lo từ A >>Z thì bạn thông qua dịch vụ và bạn phải trả công cho họ. Họ có phải người thân của bạn đâu mà giúp không bạn thế?

    Đằng này bên mình làm dịch vụ còn chẳng lấy 1 đồng nào của bệnh nhân. Nhận rồi chuyển hồ sơ bệnh án sang Sing để bác sĩ tư vấn, nhận kết quả về rồi chuyển về cho bệnh nhân. Hồ sơ bệnh án sẽ được bên mình nhờ gửi đi và về thông qua 1 bệnh nhân khác đi sang Sing khám chữa bệnh để đỡ mất tiền cho bệnh nhân. Còn bệnh nhân cần tư vấn gấp thì bên mình giúp chuyển phát nhanh sang và bệnh nhân phải trả tiền cho công ty chuyển phát nhanh, bên mình không hề lấy tiền gì của bệnh nhân.
    Rồi đến khi bệnh nhân quyết định sang khám hoặc chữa bệnh, bên mình còn lo cho từ vé máy bay, người đón, phiên dịch nếu cần, nơi ăn chốn ở, đặt lịch khám mà không lấy đồng nào của bệnh nhân. Bệnh nhân phải trả những khoản tiền cho các dịch vụ bên ấy.
    Bên mình chỉ hỗ trợ bệnh nhân một cách tốt nhất để bệnh được nhân tư vấn hoặc sang Sing khám chữa bệnh. Mọi chi phí bệnh nhân thanh toán với bệnh viên bên Sing, bên mình không thu khoản gì cả. Kể cả bạn có thông qua bên mình hay tự sang Sing thì các chi phí khám chữa bệnh bên ấy vẫn như nhau cả.
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #303
    Mình cũng đồng ý kiến với Leopard, việc hỗ trợ bệnh nhân sao cho người bệnh cũng như gia đình có được điều kiện chữa trị tốt nhất nhưng chi phí lại ít nhất không hề đơn giản. Nhiều khi mất cả ngày trời mới tìm được một nơi ở tốt, đầy đủ mà lại tiết kiệm chi phí giúp bệnh nhân. Đôi khi cảm thấy chán nản nhưng vì cái tâm với nghề, muốn được giúp đỡ người bệnh và người thân của họ mới có sức tiếp tục gắn bó được với nghề.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ben2510
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #304
    Bạn nào đi Sing chữa bệnh cần thuê nhà ở Orchard thì liên lạc với mình nhé!
    comment by WTT mobile view
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #305
    Điều trị ở Sing thì ok rồi, khu orchard nhiều bệnh viện ổn lắm. Nhưng còn nhiều lựa chọn chất lượng điều trị tốt không kém mà còn hiệu quả về chi phí hơn mà, các bạn tìm hiểu Hàn Quốc và Thái Lan xem.
    Ở Hàn Quốc khu Deagu cực nổi tiếng, thậm chí hơn cả khu orchard nhiều, chất lượng điều trị ít nhất là ngang với Sing rồi, nhưng chi phí lại rẻ hơn đấy, không chỉ đi điều trị mà du lịch còn quá ổn, ung thư quan trọng là tâm lý mà, 50% rồi. Anh trai tớ ở Hàn, bảo Fatima điều trị ung thư hàng đầu luôn, 1 trong những bệnh viện tốt nhất thế giới vì y đức, tính nhân văn và chuyên môn.

    Rẻ hơn, giá gần tương đương trong nước nhưng chất lượng lại gần ngang Sing (cơ bản là ngang, nhưng Sing cũng có 1 số bác sĩ từ Hopkins bên Mỹ về cũng giỏi! vấn đề là có được họ trực tiếp làm không?) là Thái Lan nhé, ở đó bệnh viện BNH là số 1 luôn, các bác sĩ khi tham khảo qua thì cũng từ Mỹ và Anh về hết, giá chắc chỉ bằng 1/3-1/5 Sing là cùng.
    Một vài gợi ý từ người đã nghiên cứu rất kỹ để điều trị ung thư cho người thân trong gia đình thành công (nhà mình chọn Fatima).
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #306
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Leopard157 Xem bài viết
    Mình thấy nhiều người không hiểu thế nào là làm dịch vụ. Bạn muốn sung sướng, được lo từ A >>Z thì bạn thông qua dịch vụ và bạn phải trả công cho họ. Họ có phải người thân của bạn đâu mà giúp không bạn thế?

    Đằng này bên mình làm dịch vụ còn chẳng lấy 1 đồng nào của bệnh nhân. Nhận rồi chuyển hồ sơ bệnh án sang Sing để bác sĩ tư vấn, nhận kết quả về rồi chuyển về cho bệnh nhân. Hồ sơ bệnh án sẽ được bên mình nhờ gửi đi và về thông qua 1 bệnh nhân khác đi sang Sing khám chữa bệnh để đỡ mất tiền cho bệnh nhân. Còn bệnh nhân cần tư vấn gấp thì bên mình giúp chuyển phát nhanh sang và bệnh nhân phải trả tiền cho công ty chuyển phát nhanh, bên mình không hề lấy tiền gì của bệnh nhân.
    Rồi đến khi bệnh nhân quyết định sang khám hoặc chữa bệnh, bên mình còn lo cho từ vé máy bay, người đón, phiên dịch nếu cần, nơi ăn chốn ở, đặt lịch khám mà không lấy đồng nào của bệnh nhân. Bệnh nhân phải trả những khoản tiền cho các dịch vụ bên ấy.
    Bên mình chỉ hỗ trợ bệnh nhân một cách tốt nhất để bệnh được nhân tư vấn hoặc sang Sing khám chữa bệnh. Mọi chi phí bệnh nhân thanh toán với bệnh viên bên Sing, bên mình không thu khoản gì cả. Kể cả bạn có thông qua bên mình hay tự sang Sing thì các chi phí khám chữa bệnh bên ấy vẫn như nhau cả.

    Nhà mình hiện cũng đang có người thân bị ung thư gan, muốn đưa ông sang sing chưa trị. Mình có thể nhờ bạn tư vấn được không?
    Đây là email của mình: Hieugia82@yahoo.com.sg, sđt 0969668899. Mình tên Hiếu.
    Mong hồi âm từ phía bạn.



    comment by WTT mobile view
    • 8 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #307
    Trích dẫn Nguyên văn bởi anhtuan_hp Xem bài viết
    Trong quá trình này 2 vc vẫn cứ duy trì dùng thuốc nấm CLC của GS.K và cũng chẳng biết nó có tác dụng hay không vì thể trạng nó vẫn cứ thế. Sau này vợ mình có ghé qua nhà bác một lần thì bác nói là có vẻ thể trạng có khá hơn và ông không nghĩ rằng sau đợt đại phẫu là sinh đẻ kia vợ mình có thể duy trì được sức khoẻ như vậy (Có lẽ ông động viên vợ mình). Do quá sốt ruột mình đến nhà thầy lang Đào Kim Long để cắt thuốc cho vợ mình uống. Thầy Long nói chỉ nhận điều trị khi bệnh nhân đã bị viện từ chối điều trị (trả về) hoặc bệnh nhân khi dùng thuốc không được hoá trị hay xạ trị gì cả. Mình đồng ý và cắt thuốc 1 tuần cho vợ uống...Uống được 2 ngày vợ mình đau quá, sk giảm sút và mình có hỏi lại là tại sao lại đau..ông nói có lẽ do công thuốc nhưng vợ mình một mực từ chối không sử dụng nữa, vợ mình nói thành phần của thuốc này có lẽ độc tố nhiều nên sinh ra khó thở và đau nhiều hơn.
    Khi về viện K, mình mang toàn bộ hồ sơ cho bác sỹ H ở bệnh viện và bsỹ nhận điều trị tiếp cho vợ mình. Anh cũng nói tiên lượng không cao nhưng anh lại động viên mình sẽ còn rất nhiều việc phải làm cho vợ mình (Ý anh nói là vẫn chưa phải trong tình trạng nguy kịch nên mình khá hồ hởi và an tâm). Bsỹ vẫn cho truyền glucose, truyền nước tĩnh mạch hàng ngày. Trong thời gian này vợ mình vẫn ăn uống bình thường và sức khoẻ đôi lúc có khá hơn và vợ mình xin phép về điều trị ngoại trú và có y tá hàng ngày đến nhà truyền nước, tiêm hàng ngày (vì bệnh viện K khá ngột ngạt và nhiều người nên gđ xin điều trị ngoại trú cho tiện chăm sóc.). Trong thời gian này mình tranh thủ sang bên Singapore thăm con trai xem tình hình như thế nào. Cứ cách 2 ngày mình có gọi điện thăm hỏi và quanh đi quẩn lại họ cũng chỉ nói tương tự một vấn đề. Lúc này bạn bè đã cho mình vay tiền nhiều tương đối (thêm khoảng 36.000 USD) và chi phí bên viện cho thằng cu mỗi lúc một tăng và cháu vẫn cứ nằm điều trị ở ICU với chi phí hơn 1000 SGD/ngày (Cháu đã nằm đó hơn nửa tháng nên cả gia đình rất sốt ruột về tình trạng sức khoẻ và viện phí. Mọi người bảo nếu tình trạng này cứ tiếp tục thì chắc là phải ra đê ở mất). Nói là thế nhưng cũng chẳng biết làm cách nào đành phó mặc cho số phận
    Mình đặt vé sang bên Singapore để thăm con và vừa đặt chân đến sân bay mình thuê ngay taxi đến thẳng bệnh viện thì con mình đã nằm ở phòng HD từ lúc nào (Mặc dù hôm trước các bsỹ vẫn nói cháu nằm ở ICU). Nhìn cháu khoẻ, bú sữa tốt tôi chụp liên tì mấy cái ảnh gửi về cho mẹ nó ở Việt Nam. Vợ tôi biết được tin cũng rất mừng và nhắn tin cho tôi "Vì anh vất vả, vì con của chúng ta em sẽ cố gắng phải sống...." ...Ngày hôm sau tôi đến bệnh viện thì 1 cảm giác buồn lại đến với tôi ngay lập tức, trái ngược hoàn toàn với cảm giác vui vẻ hôm qua. Cháu hôm nay nhìn rất mệt mỏi, oxy thở kém và các bác sỹ nói là mai phải chụp X-quang ngực cho cháu rồi đặt ống truyền thức ăn vào tĩnh mạch chủ...Không thể nói được lúc đó tôi buồn như thế nào đâu các bạn ạ..Mọi ý trí, tinh thần của tôi lúc đó biết mất và tôi tự đặt câu hỏi cho riêng mình là tại sao sức khoẻ của cháu lại thay đổi nhanh như thế. Mới hôm qua như thế mà hôm nay lại như thế này...Nói là thế nhưng cũng chẳng thể trả lời được vì mình đâu có chuyên môn gì ...Tất cả lại phó mặc cho bác sỹ và tôi lại bỏ về VN sau khi thanh toán viện phí cho cháu. Tôi về nhà với tâm trạng buồn rười rượi. Tôi vừa đến sân bay lúc 7h sáng thì bên VN vợ tôi gọi điện khẩn cấp là tôi phải bay về ngay vì vợ tôi đang cấp cứu..Vợ tôi vừa nói vừa khóc....Trong hoàn cảnh của tôi thì các bạn phải làm gì ??????? 13h tôi có mặt ở VN và sau khi đặt chân đến nhà tôi tức tốc lao đến bệnh viện. Vợ tôi bị cấp cứu do đau ở xương cột sống quá và hạch ở cổ nó chèn không cử động hàm được, 1 bên má bị mất cảm giác. Tôi động viên vợ là hãy cố gắng đợi sáng thứ 2 đi chụp chiếu lại xem sao. Sang hôm sau tôi huy động toàn bộ gia đình...ông bà nội ngoại, cậu em, tôi để đi khiêng cáng cho vợ đến phòng chụp CHT....nếu ở bên Singapore thì chỉ việc nằm ngay trên giường bệnh họ sẽ mang đên tận nơi chụp...nhưng ở Việt Nam thì chúng tôi phải làm tất..cáng bằng inox nặng đến ghê người, cầu thang thì dốc, sức khoẻ của tôi thì yếu, sức khoẻ của ông nội cũng yếu trong khi đó toàn thân vợ tôi không cử động được chỉ sợ nghiêng cáng một tí thì sẽ làm cho vợ tôi đau..nên chúng tôi rất cẩn thận nhưng trong lúc khiêng cáng tôi chỉ sợ ông nội già yếu mà sút lưng hay gãy xương thì cả gia đình chúng tôi lại mệt chăm sóc thêm một người nữa. Lúc đó tôi thầm nguyền rủa hệ thống bệnh viện ở Việt Nam sao tệ quá, tại sao không có ai quan tâm đến phát triển hay cải tạo lại cơ sở hạ tầng..Tại sao và tại sao nhưng cũng chẳng có ma nào trả lời nổi câu hỏi của tôi...Tất cả vẫn cứ yên lặng và chúng tôi lại phải gồng mình khiêng vợ về phòng sau khi chụp xong ...Cái an ủi duy nhất là chi phí của việc chụp chiếu này chỉ tốn 100.000 VNĐ so với cái hơn 1000 SGD mà tôi đã bỏ ra ở bên Singapore cho một lần chụp như vậy. Nói chung là rất khó để so sánh nhưng tôi thầm nghĩ nếu có nhiều tiền thì ở đó vẫn hơn.......Trong lúc này thì vợ tôi dùng thêm viên nang bào tử Nấm Linh Chi (70 SGD/30 viên) và các loại thực phẩm chức năng như các loại Vitamin A, B, C, D, E, Omega 3, Dầu cá Tuyết...etc mà tôi mua ở bên Singapore & sức khỏe thấy có khá hơn....Tôi nhủ thầm hay là do tác dụng của các loại thuốc này...Sau 3 tháng uống nấm CLC không thấy có tác dụng nên chúng tôi quyết định dừng và chuyển sang thuốc khác. Trong lúc nằm viện tôi được một người mách là dùng thuốc của thầy lang Bàng Văn Hoan ở Thái Nguyên (Chồng của chị này bị K phổi bệnh viện trả vể nay uống 3 tháng cũng đã khỏi, u cũng nhỏ đi nhiều) nên chúng tôi tức tốc phi xe lên Thái Nguyên và ở đó chúng tôi được chỉ định dùng 5 thang xem như thế nào...Uống thuốc này thì vợ tôi cảm thấy thở tốt hơn, nồng độ oxy trong máu luôn ở mức cao nhưng rất đau (Có lẽ thuốc này độc tố tấn công khối u cũng mạnh). Do đau quá vợ tôi không uống nữa và muốn ăn uống để nâng thể lực lên đã. Trong quá trình điều trị ở nhà, rồi ở viện tôi vẫn luôn quan tâm đến tình hình sức khoẻ của đứa con bên Singapore và tôi luôn luôn email cho bsy điều trị của cháu. Nói rõ tình hình nguy kịch của mẹ và hỏi xem liệu bao giờ con tôi mới về Việtnam được. Bsỹ nói phải để xem & theo dõi tình hình nhưng nếu muốn về luôn cũng được bởi vì bệnh viện có dịch vụ máy bay y tế và có thể dùng để đưa con tôi về được với độ an toàn cao NHƯNG chi phí tôi thoáng nghe qua cũng sởn tóc gáy. Đó là 58.000 USD...lúc này tôi lấy đâu ra khoản tiền lớn như thế này...Nhưng khi nghe tôi nói là tôi không thể lo nổi số tiền lớn như vậy thì bác sỹ lại nói là có option rẻ hơn khoảng 40.000 USD....Tôi tưởng 10.000 thì có thể cố gắng lo được chứ số tiền lớn thế này thì tôi biết kiếm ở đâu (Đến lúc này tôi đã chi khoảng 1 tỷ 2 cho cả 2 mẹ con). Tôi đành để con ở bên đó với suy nghĩ là họ muốn giữ cháu đến khi nào thì giữ chứ tôi thật sự nản rồi...và tôi vẫn tiếp tục trao đổi thư từ với cô bác sỹ kia...Rồi đến một ngày cô ấy nói là con tôi đủ đk để về VN trên các chuyến bay thương mại thì gia đình tôi mới cảm thấy nhẹ lòng đôi chút và cô ấy nói là trước khi sang phải báo để bệnh viện còn chuẩn bị. Rút kinh nghiệm từ các lần trước, lần này tôi và bà nội bay sang bên đó để đón cháu nhưng không hề thông báo cho bệnh viện (Tôi rất sợ là họ sẽ lại thay đổi ý định và tình hình sk của cháu lại đang tốt lại xấu như những lần trước). Sáng hôm sau tôi đến bv đột ngột và được gặp cháu đã chuyển xuống phòng Nursery (Phòng loại ít tiền nhất nhưng tại sao bv lại không thông báo cho tôi và tôi cũng chẳng biết cháu chuyển xuống đây bao giờ). Nhưng do vui mừng vì sức khoẻ của cháu tôi cũng không hỏi chuyện này nữa và tôi ấn định ngày xuất viện cho cháu và đưa cháu về VN và cả 2 mẹ con tôi thầm mong là sẽ không có gì thay đổi....Chuyến bay ngày hôm sau của chúng tôi bằng Singapore Airlines hoàn toàn suôn sẻ và rất mỹ mãn (Tốt hơn nhiều so với bay của Vietnam Airlines). Ba chúng tôi về đến VN an toàn NHƯNG vợ tôi lại phải đi cấp cứu một lần nữa do khối u làm vợ tôi đau đớn. Ngay hôm đó cậu em tôi có nói bệnh tình của vợ tôi đã nặng hơn do khối U đã di căn vào gan..nhưng hôm sau do muốn nhìn con, vợ tôi đã cố gắng xin xuất viện để về nhà...Về đến nhà vợ tôi cũng chỉ có thể bế đứa con dứt ruột đẻ ra được 5 phút do cơ thể đau quá và lúc này vợ tôi đã nói rất khó, sức khoẻ suy kiệt, không đi lại đựơc và vài ngày sau thì bị mê man nhiều hơn...vợ tôi có vẻ không kiểm soát được mình nói gì, nồng độ oxy trong máu giảm mạnh và hàng ngày phải thở bằng bình. Tôi đã thuê một bình oxy 40 lít cho vợ thở hàng ngày (mỗi ngày dùng hết 1 bình)...Trong thời gian này mọi người đến thăm nhiều hơn ....sức khoẻ của vợ tôi lúc này yếu lắm nhưng vợ tôi cũng nói được là cả vợ tôi MÃN NGUYỆN VÌ ĐÃ XINH ĐƯỢC BEN (con trai thư 2 của tôi) ĐẸP TRAI & TRẮNG TRẺO...Đó có thể là thành công nhất trong quá trình chúng tôi sang bên Singapore chữa bệnh....Tình trạng sức khoẻ của vợ tôi lúc này rất khác lạ...hay mê sảng và nói linh tinh..cơm cũng đã không ăn được và hàng ngày chỉ húp được ít nước cháo và nếu có ăn thì cũng chỉ ăn được cháo Yến mà tôi mua về cho vợ....Cách đây hơn một tuần vợ tôi nhập viện Bưu Điện để cấp cứu vì mọi chỉ số xuống rất thấp nhưng cuối cùng người vợ thân yêu, người mà tôi yêu nhất cũng vĩnh viễn ra đi trong vòng tay của mọi người....Qua câu truyện của tôi, tôi nói ra cũng không nhằm mục đích chê bai ai, nói xấu ai nhưng đó cũng là một bài học lớn cho tất cả mọi người muốn sang bên Singapore chữa bệnh bởi vì hàng ngày tôi vẫn nhận được tin nhắn của các bệnh nhân ở bên Singapore là (Em không biết chết vì bệnh UT trước hay là chết vì phải lo tiền viện phí trước)...Tôi nghĩ câu truyện thật từ gia đình của tôi, từ những cái mà chúng tôi đã trải qua sẽ giúp ích thêm cho các bạn trong hành trình cùng người thân chống chọi lại căn bệnh quái ác này....
    Do nghĩ thế nào, nhớ thế nào viết ra như thế nên lời văn của câu truyện còn lủng củng và đôi khi thiếu sự nhất quán tôi mong các bạn thông cảm. Chúc các bạn & gia đình mạnh khoẻ, bình an...Chúc các bệnh nhân ung thư vững bước, có niềm tin, dũng cảm để chống lại căn bệnh này và hãy nói như chúng tôi...."Ở ĐÂU CÓ Ý TRÍ, Ở ĐÓ SẼ CÓ CON ĐƯỜNG SÁNG". Một lần nữa chúc Thu Trang em yêu an nghỉ bình an ở cõi vĩnh hằng..Mọi người, gia đình, các con và cả anh sẽ không bao giờ quên em...Em hãy cho anh nghị lực sống, khát vọng sống để nuôi dạy các con khôn lớn.Mong em hãy phù hộ cho các bệnh nhân để họ có niềm tin chiến thắng....Cám ơn tất cả mọi người...
    Anh tuấn ơi, sau bảy năm bây giờ tình hình công việc gia đình anh thế nào, các cháu khôn lớn cả chưa ạ