ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

“Chị ơi, chân chống xe kìa!”

Đến trả lời mới nhất
  • 0 Lượt chia sẻ
  • 11.8K Lượt đọc
  • 120 Trả lời

4 Người đang theo dõi

  • Trang 1/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 7
    • 347 Bài viết

    • 1,058 Được cảm ơn

    #1
    “Chị ơi, chân chống xe kìa!”

    (Cộng đồng Việt)- Buổi sáng trên đường đi làm, tôi gặp một người phụ nữ đang mang bầu quên không gạt chân chống xe máy lên. Định tăng tốc để nhắc chị, thì từ phía sau, một em trai tóc nhuộm sặc sỡ đã phóng vèo lên và gọi: “Chị ơi, chân chống xe kìa!”. Người phụ nữ mặt lạnh te, gạt chân chống lên, không hé một lời. Ngay lúc đó, tôi cảm thấy như mình đang rơi vào một nỗi buồn không đáy.




    Cuộc sống sẽ ấm áp hơn nếu chúng ta quan tâm hơn tới mọi chuyện trên đường (ảnh minh họa)

    Có rất nhiều lần như vậy, tôi đi đường và phát hiện ra mọi người quên chân chống xe khá nhiều, có khi là một người bố đang đèo thêm đứa con nhỏ phía sau, có khi là một người chở hàng cồng kềnh- những người này thường hay quên chân chống nhiều nhất. Mỗi lần như thế, tôi đều cố gắng để nhắc họ, vì e sợ một bất trắc nào đó trên đường có thể xảy ra sẽ để lại hậu quả khôn lường. Nào ai có thể biết trước được đâu.

    Thế nhưng, điều làm tôi thấy buồn là không nhiều lần trong số đó tôi nhận được một lời cảm ơn nào hết, phần lớn họ đều thò chân xuống, gạt chân chống lên rồi đi tiếp, thậm chí còn chẳng thèm nhìn sang người vừa nhắc mình lấy một nửa ánh mắt. Cứ như thể cái người vừa nhắc nhở kia có nghĩa vụ phải nhắc mình, có nghĩa vụ phải làm “người tốt bụng” vậy.

    Tất nhiên chẳng ai đi nhắc chân chống xe cho người khác với mục đích nhăm nhăm chỉ để đổi lấy một lời cảm ơn. Tôi cũng nghĩ thế, nên nhiều khi gặp phải những người “mặt lạnh”, chỉ thấy tái tê một chút trong lòng, rồi cũng lại quên ngay. Và lần sau đi đường, lại tiếp tục nhắc nhở nếu thấy có người đãng trí.

    Nhưng tôi cứ nghĩ hoài về những con người ấy, những người xa lạ tôi tình cờ gặp trên đường, đã từng ít nhất một lần trong đời quên chân chống xe, quên chưa kéo khóa ba lô hay túi xách, cái điện thoại, chùm chìa khóa trong túi quần trồi lên và sắp sửa rơi ra… Được một người xa lạ nhắc nhở, tại sao họ lại có thói quen không hé môi nói lấy một lời? Chẳng lẽ sự vô cảm đã tràn lan tới mức đó rồi ư?

    Chúng ta cứ thở than sao càng ngày càng có ít người cố gắng làm việc tốt trên đường, chính là bởi vì càng ngày càng có nhiều người bỏ mất thói quen nói những lời “cảm ơn” khi nhận được một sự giúp đỡ tình cờ nào đó. Lời cảm ơn chỉ là một câu nói giản đơn, quá dễ để thốt ra mỗi khi mình nhận được ở ai một sự giúp đỡ, một sự sẻ chia, tuy nhiên, hình như không phải ai cũng có sẵn sàng nói ra. Và cuối cùng lâu dần, họ trở thành một người vô cảm lúc nào không hay.

    Con người hiện đại hình như đang ít dần mối quan tâm và hứng thú được giao tiếp với đồng loại, họ càng ngày càng thu vào những vỏ bọc của riêng mình. Đó phải chăng là một dạng phản ứng có tính “phản vệ” để cách ly mình ra khỏi những nguy cơ từ thế giới bên ngoài đang ngày một ít đáng tin hơn? Nhưng liệu có phải vì thế mà họ quên mất cả cách cảm ơn- cách thể hiện tối thiểu của một người hoàn toàn bình thường về nhận thức và giao tiếp xã hội?

    Buổi sáng, chứng kiến cảnh người phụ nữ mặt lạnh te với cậu thanh niên vừa giúp mình thoát khỏi một điều không may nào đó có thể xảy đến trong tương lai, tôi chợt cảm thấy buồn ghê gớm. Tôi lo sợ rằng cậu thanh niên kia, sau khi nhận được phản ứng vô cảm đến thế về việc tốt mình vừa làm, có thể dần dần sẽ thấy chán chường. Cậu bé có thể sẽ nhận thấy những nỗ lực làm-việc-tốt của mình (dù nhỏ xíu thôi) cũng chẳng để làm gì. Nên rất có thể lần sau, thấy một người quên gạt chân chống xe, cậu rồi sẽ thờ ơ mặc kệ.

    Vì thế nên tôi đã quyết định làm một việc thật trái với tính cách của mình, đến nỗi tới giờ tôi vẫn còn bất ngờ với hành động ấy. Tôi đã nói thật to: “Chị cảm ơn em nhé!”, và cậu con trai “đầu xanh đầu đỏ” mỉm cười thật tươi. Có lẽ lâu lắm rồi tôi mới thấy một nụ cười dễ thương đến thế.

    Mỗi ngày, hãy cố gắng mở lòng và tiếp nhận cuộc sống bằng một trái tim nồng ấm hơn, chẳng phải đó là chiếc chìa khóa để mỗi chúng ta mở thêm nhiều cánh cửa để đến được với nhau? Một sự giúp đỡ, một lời sẻ chia, một bàn tay chìa ra vào lúc nguy cấp, có lẽ đó là điều quý giá nhất mà chúng ta có thể nhận được từ đồng loại của mình.

    Bạn hãy nói với tôi, có phải bạn sẽ yêu đời và thấy cuộc sống dễ thương hơn nếu mỗi khi đãng trí trên đường, thì có ngay một giọng nói xa lạ thật ân cần: “Anh ơi (chị ơi), chân chống xe kìa!”.

    Mi An

    http://baodatviet.vn/van-hoa/cong-do...e-kia-2346125/
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • Cháu bé 5 tuổi chết oan vì cái chân chống xe đạp

      Cậu bé 15 tuổi ném chiếc chân chống xe đạp, không may rơi trúng đầu cậu bé 5 tuổi, làm bé 5 tuổi bị tử vong. Cháu Đặng Văn Thịnh (SN 1994) đến nhà thờ xứ Lạc Đạo, Nghĩa Lạc, huyện Nghĩa Hưng (Nam Định) xem lễ. Trong khi xem lễ, Thịnh ngồi lên xe đạp, làm gãy chân chống xe. Thịnh nhặt...

    • Thuốc trị ho cho bé an toàn và thực sự tốt?

      Phương pháp dân gian trị ho tôi thấy có rất nhiều nhưng có loại thuốc nào trị ho cho bé an toàn và...

    • chân chống xe máy làm bật móng chân cái

      Hôm qua mình dắt xe định đi thì bị vướng vào chân chống xe máy làm bật cả móng chân lên, chảy bao nhiêu máu, nhìn trông rất sợ, móng chân tím luôn. Sau đó mình về nhà rửa nước muối, bôi betadine, từ hôm qua đến hôm nay thì nó đã khô lại rồi, nhưng không biết có phải uống KS không, bao giờ thì cái...

    • Ly hôn không phải là đường cùng

      Ly hôn không phải là đường cùng (Dân trí) - Ly hôn chỉ là một ngã rẽ. Đoạn đường tiếp theo êm...

    • Những dấu hiệu giật mình ở móng tay báo bệnh trong cơ thể

      Nhiều vết lõm xuất hiện ở móng tay, tức bạn đang trong tình trạng kiệt sức và suy nhược tinh...

    • 3,339 Bài viết

    • 6,042 Được cảm ơn

    #2
    bà này nhạy cảm quá
    tui cũng được ngta nhắc gạt chân chống nhiều, mà cũng tự động nhắc người khác. Nhưng ít khi cám ơn vì đang đi xe vù vù , mặt bịt kín, làm sao quay tới quay lui mà nói được, tay lái yếu , mất tập trung có khi lại va vào xe khác thì tiêu.
    Quan trọng trong lòng mh luôn cảm ơn người nhắc mh, và tự động nhắc cho người khác, mà chưa bao giờ mong ngta khác cảm ơn mh, chẳng thấy chạnh lòng hay lăn tăn gì hết
    Chỉnh sửa lần cuối bởi bienca; 28/04/2013 vào lúc 10:40 AM.
    • 659 Bài viết

    • 1,050 Được cảm ơn

    #3
    Nhiều lần mình nhắc các bác, các bà, các chị, các em....đi đường quên gạt chân chống xe, có lần nghe " cảm ơn", nhưng cũng nhiều lần không nghe. Bản thân mình cũng nhiều lần được nghe ai đó nhắc, có lần kịp nói cảm ơn, có lần cũng không kịp cảm ơn thì xe của người nhắc cũng đã vụt qua. Nhưng suy nghĩ của mình đơn giản lắm, mình nhắc mọi người bằng cả lương tâm và trách nhiệm, vì thế nghe được hay không nghe được câu cảm ơn mình cũng coi như đã làm được việc tốt, không suy nghĩ gì nhiều cả.
    • 406 Bài viết

    • 540 Được cảm ơn

    #4
    Nhưng không phủ nhận được là mình làm điều gì tốt, nghe được hai chữ cảm ơn thì sẽ lâng lâng ngay lập tức Nhưng làm việc tốt cũng là rất vui rồi !
    • 11,590 Bài viết

    • 17,917 Được cảm ơn

    #5
    Người phụ nữ mặt lạnh te, gạt chân chống lên, không hé một lời. Ngay lúc đó, tôi cảm thấy như mình đang rơi vào một nỗi buồn không đáy.
    làm gì mà suy nghĩ nhạy cảm thế Làm việc tốt mong gì đền đáp...việc nhắc gạt chân chống rất nhiều ng làm rồi, cũng thấy bt thôi..có ng cảm ơn, có ngừoi vì vội vàng và đang đi xe sợ ko an toàn nên ko ngoái lại cảm ơn được hoặc cảm ơn nhỏ nên ko nghe thấy...có sao đâu
    Mình e là nhà báo thêm mắm thêm muối, nhưng nêm quá đà..đâm ra bài viết đọc lại thành ra phản cảm
    • 1,112 Bài viết

    • 1,489 Được cảm ơn

    #6
    Đồng cảm với tác giả bài viết ghê. Mình đi ăn sáng, có một chị đang mải húp nước phở, có cái dây trể nải trên bắp tay, mình hý hửng nhắc: "Chị ơi, dây áo kìa!" .... vậy mà chị ý lườm mình. Tủi thân ghê gớm.
    Cái bụng A Páo thương cái bụng Thỷ Dung mất rồi
    • 347 Bài viết

    • 1,058 Được cảm ơn

    #7
    - Ra đường mỗi khi thấy ai quên chân chống, mình nhắc họ, mình thấy vui vui...
    - Mình quên chân chống, ai nhắc mình, mình cũng thấy vui vui...

    Chuyện cám ơn hay không có quan trọng gì đâu, tác giả bài báo nhạy cảm tí thôi!
    Chỉ biết là quanh ta vẫn còn những niềm vui nho nhỏ...rất dễ thương...
    • 458 Bài viết

    • 1,392 Được cảm ơn

    #8
    nhắc ng ta để ko gây tai nạn thì cảm thấy vui, còn ng ta có cám ơn hay ko thì cũng chẳng buồn, đang chạy ngoài đường, quay qua quay lại lạng quạng có tai nạn nữa
    • 11,590 Bài viết

    • 17,917 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Sung.A.Pao Xem bài viết
    Đồng cảm với tác giả bài viết ghê. Mình đi ăn sáng, có một chị đang mải húp nước phở, có cái dây trể nải trên bắp tay, mình hý hửng nhắc: "Chị ơi, dây áo kìa!" .... vậy mà chị ý lườm mình. Tủi thân ghê gớm.
    Đấy là chưa nhắc mấy em mặc quần cạp trễ + String đấy...có khi răng chẳng còn mà ăn sáng
    • 347 Bài viết

    • 1,058 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Xua_Dau_Lanh Xem bài viết
    làm gì mà suy nghĩ nhạy cảm thế Làm việc tốt mong gì đền đáp...việc nhắc gạt chân chống rất nhiều ng làm rồi, cũng thấy bt thôi..có ng cảm ơn, có ngừoi vì vội vàng và đang đi xe sợ ko an toàn nên ko ngoái lại cảm ơn được hoặc cảm ơn nhỏ nên ko nghe thấy...có sao đâu
    Mình e là nhà báo thêm mắm thêm muối, nhưng nêm quá đà..đâm ra bài viết đọc lại thành ra phản cảm
    Nhà báo nhạy cảm tí thôi, dùng từ phản cảm nặng quá mẹ nó ơi!
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11,590 Bài viết

    • 17,917 Được cảm ơn

    #11
    Hai đoạn này mình thấy ko thật và phản cảm
    Người phụ nữ mặt lạnh te, gạt chân chống lên, không hé một lời. Ngay lúc đó, tôi cảm thấy như mình đang rơi vào một nỗi buồn không đáy.
    Vì thế nên tôi đã quyết định làm một việc thật trái với tính cách của mình, đến nỗi tới giờ tôi vẫn còn bất ngờ với hành động ấy. Tôi đã nói thật to: “Chị cảm ơn em nhé!”,
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 295 Bài viết

    • 762 Được cảm ơn

    #12
    Cũng không cần thiết cảm ơn nhưng ít ra chạy chậm lại một chút, một cái gật đầu cũng là ghi nhận lòng tốt của người khác, đủ để người ta biết mình trân trọng hành động đó.
    • 881 Bài viết

    • 1,557 Được cảm ơn

    #13
    Mình thường xuyên làm việc này nhưng chưa bao giờ mong đợi một lời cảm ơn cả. Mình nghĩ khi mình nhắc họ, họ đã giật mình để gạt chân chống lên rồi, còn tâm trí đâu để nói cảm ơn nữa. Và chắc khi họ bình tĩnh lại, định nói lời cảm ơn chắc mình đã đi mất tiêu .
    Con là pha lê, kim cương của mẹ
    • 1,593 Bài viết

    • 3,925 Được cảm ơn

    #14
    Hehe, báo chí hết chủ đề viết hay nhạy cảm, mong manh dễ vỡ quá ko biết nữa
    Em thì ko mấy khi quên chân chống, nhưng đã có 2 lần bị rơi mất cái lò xo ở chân chống, nên nó cứ bị rơi xuống. Đi ở đường cứ vài chục mét lại có một anh/chị/cô/bác/em vượt lên nhắc chân chống, em toàn phải nhe răng ra cười: "Nó bị thế đấy ạ". Đi về đến nhà, cười mỏi cả mồm nhưng thấy vui vui
    "Yêu một người - chỉ cần một lý do...Nhưng để quên một người, cần rất nhiều lý do mà vẫn không được"
    .......................

    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,868 Bài viết

    • 5,067 Được cảm ơn

    #15
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 80 Bài viết

    • 84 Được cảm ơn

    #16
    Nhà báo lại chôm thông tin trên WTT này rồi, e đọc ở trên F186 hay F73 ý, giống từ cái tiêu đề giống đi
    Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
    Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
    • 1,310 Bài viết

    • 2,021 Được cảm ơn

    #17
    Mình cũng thường được nhắc, nhiều lúc nói lời cám ơn thì họ đã vụt qua mình mất rồi ( cùng chièu hoặc ngược chiều). Mình giữ long bíet ơn đó để nhắc người khác, cứ thế thành dây chuyền và ko còn ai bị ngã xe vì cái chán chống nữa.

    P/S: phát khùng với cái qc của wtt, choán hết màn hình đt, muốn sửa bài viết cũng không được. Thấy nhiều người góp ý mà chẳng động tĩnh gì cả!!!!
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Mẹ Ngạch; 28/04/2013 vào lúc 01:12 PM. Lý do: Sửa dấu
    ... Đêm nằm nghe tiếng bước chân qua, xa rồi xa, sao nhẹ nhàng đến thế ...
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 667 Bài viết

    • 2,698 Được cảm ơn

    #18
    Không cần quay sang, mắt vẫn nhìn thẳng và nói cảm ơn là được.
    Don't beg for changes. ACT!

    my blog
    • 732 Bài viết

    • 737 Được cảm ơn

    #19
    Nếu ai nhắc người ta gạt chống xe rồi sau đó buồn vì ko nghe tiếng cảm ơn thì chắc chắm chăm phần chăm người đó ko phải là NSG rồi. Người SG ko để ý đến điều đó đâu. Mỗi khi mình chở một lúc 2 nhóc, chúng nó tranh nhau nhắc người ta gạt chống, đứa nào phát hiện và nhắc trước là mừng khúm rồi
    • 3,174 Bài viết

    • 5,639 Được cảm ơn

    #20
    Mình hay nhắc người khác mấy vụ này cũng đc nhắc lại nhưng chưa ai cảm ơn ai một lần vì ko thể (ai cũng mang khẩu trang). Nói ko nghe mà cười cũng ko thấy, có khi mặt đối mặt thì gật đầu thay lời cảm ơn. Mắc cười ghê, mình quên tắt đèn xi nhan, ông kia chạy xe kè bên mắng cho mình mấy câu, tự ái dễ sợ nhưng nhờ vậy mình đã chừa đc tật đó. Thương nhất chú kia đã nhắc nhở khi con trai 8 tuổi ngủ quên sau lưng, nếu ko có những người tôt như vậy thì...
    Có lần đi siêu thị mình mặc áo sơ mi bị tuột nút ngực, bạn nhân viên chạy theo nhắc nhỡ làm mình cảm động quá chừng và ko quên cảm ơn. Nhiều khi đứng bán hàng, thấy khách bị con kiến đu trên áo mình cũng bắt hộ, những lúc ấy họ nhìn mình thiện cảm lắm và chắc chắn sẽ ấn tượng và quay lại lần sau hihi.
    Hãy chịu đựng chứ đừng kêu than những gì không thể thay đổi được
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 7