ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

Bài văn điểm 10 đầy xúc động của thủ khoa đại học Ngoại thương

Đến trả lời mới nhất
  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.05K Lượt đọc
  • 34 Trả lời

2 Người đang theo dõi

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
    • 318 Bài viết

    • 773 Được cảm ơn

    #1
    Trong kỳ thi môn Ngữ văn lớp 6 năm 2003 của Trường THCS Lý Nhật Quang (thị trấn Đô Lương, Nghệ An) cô giáo chủ nhiệm đã ra đề thi như sau: “Em hãy kể về người mẹ kính yêu”.

    Bài văn của em Tăng Văn Bình làm đã đạt điểm 10 với lời phê của cô giáo bộ môn: “Cô tin ở em. Tương lai tươi sáng đang chờ đón em. Cố gắng lên Bình nhé!”. Lời phê của cô giáo đã trở thành hiện thực khi ngày hôm nay, Bình trở thành thủ khoa ĐH Ngoại thương, đạt 30/30 điểm.


    Dân trí xin trích lại toàn bộ bài văn cách đây gần 8 năm của em Tăng Văn Bình:

    Đề tài: Em hãy kể về người mẹ kính yêu

    Bài làm: Mỗi người đều có một người mẹ. Đó là một chỗ dựa tinh thần rất lớn mà ai cũng phải đáng quý trọng. Mẹ tôi cũng vậy, mẹ luôn luôn dành tình yêu thương lớn nhất cho chúng tôi để bù đắp nỗi mất mát về người cha.

    Tôi sinh ra đã không thấy được mặt cha. Đó là sự tổn thương rất lớn. Tuy vậy, nhưng mỗi khi ở bên mẹ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Năm tôi lên một tuổi, mẹ tôi phải đi làm thuê để kiếm tiền nuôi gia đình. Nào là đóng gạch, cuốc mướn... mẹ làm hết. Nghĩ đến đây mà tôi rưng rưng nước mắt. Số mẹ tôi thật khổ! Mẹ làm vất vả đến như vậy mà vẫn không đủ ăn nên mẹ phải đi làm nghề dạy trẻ. May mắn lắm mẹ mới xin được vào một nơi ổn định.

    Bàn tay mẹ tần tảo, đầy những vết chai sần. Đôi mắt thì quầng đen vì làm việc vất vả. Nhưng tôi biết, vào những ngày Tết trong khi mọi người dang vui đùa chạy nhảy thì mẹ lại ra ngoài vườn lặng lẽ ngồi khóc. Những giọt nước mắt chứa đọng tâm hồn trong sáng, chung thủy của mẹ.

    Mẹ thật là cao cả! Mẹ vẫn luôn dõi theo từng bước đi của tôi như một động lực giúp tôi không ngừng học hỏi. Tôi còn nhớ có năm lúa thất (mất) mùa mẹ phải đi khuân vác gạch thuê cho người ta để kiếm tiền. Đôi vai mẹ bị chầy xước rất nhiều. Nhưng nó lại chưa đựng nhiều kỷ niệm đối với tôi. Đến bây giờ, mẹ vẫn không ngừng làm việc.

    Có lẽ ông trời không cho mẹ nghỉ. Tuy vậy, mẹ có một tâm hồn vẫn lạc quan, yêu đời. Tôi thật cảm phục trước mẹ. Năm tháng qua đi, mẹ vẫn phải chịu đựng bao nỗi đắng cay, ngọt bùi. Mẹ như là một tia sáng của đời con. Tôi biết mẹ ấp ủ trong mình một nỗi hy vọng: “Không để cuộc đời con lại giống mình phải gây dựng cho con một sự nghiệp”. Tôi biết vì tôi, mẹ có thể hy sinh tất cả, kể cả niềm vui. Vì thế mẹ rất nghiêm khắc khi tôi làm sai việc.

    Tôi thật khâm phục mẹ. Tôi phải phấn đấu để trở thành một người con ngoan để mẹ khỏi buồn lòng, để đền đáp công lao sinh dưỡng của mẹ. Mẹ là một người mẹ không giống với người mẹ nào. Trong mắt mẹ, tôi như là một hy vọng rực rỡ. Tôi vẫn luôn ghi nhớ câu nói: “Nếu mẹ là dòng sông, con là nước thì dòng sông không thể chảy được nếu thiếu nước”.

    Bài làm Ngữ văn của em Bình đã gây xúc động mọi người và được gia đình cất giữ cho đến tận hôm nay.

    Ngày nhận được tin cháu đỗ thủ khoa, người chú Tăng Văn Hùng đã làm một bài thơ xúc động tặng cháu:

    “Nghe tin con đậu thủ khoa/ Cả nhà phấn khởi đi ra đi vào/ Thỏa lòng những ước cùng ao/ Miệt mài đèn sách biết bao tháng ngày/ Trước là con trả nghĩa thầy/ Trả công cha, mẹ trồng cây sinh thành/ Công bà, bác, các chị anh/ Họ hàng nội ngoại luôn giành tình thương/ Tạo cho con một thiên đường/ Học cùng các bạn dưới một mái trường nổi danh/ Vắt mồ hôi mẹ để giành/ Gom tình yêu mẹ tạo cành con leo/ Tạo bậc thang để con trèo/ Là tình thầy, bạn vượt nghèo làm gương/ Đảng cho con có môi trường/ Bác cho con cả tình thương dạt dào/ Giúp con nuôi những ước ao/ Có thêm nghị lực bước vào tương lai....”.

    http://www.biethet.com/tin/bai-van-d...tin374989.html
    Chỉnh sửa lần cuối bởi peace2; 28/07/2010 vào lúc 07:45 PM.
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 1,183 Bài viết

    • 739 Được cảm ơn

    #2
    thế mà mình chẳng đạt thủ khoa để bài văn được điểm 10 từ hồi lớp năm: "Miêu tả những công việc hàng ngày của em" cũng được lên báo
    • 274 Bài viết

    • 124 Được cảm ơn

    #3
    không biết sau này con của mình có thương yêu mình như em Bình Yêu mẹ em hay không nhỉ? Nhưng mình tin chắc chắn một điều: Tất cả những người mẹ đều yêu thương con và sẵn sàng hy sinh vì con như mẹ của em Bình.
    • 630 Bài viết

    • 1,497 Được cảm ơn

    #4
    bài văn bình thường, đôi chỗ hơi "lên gân", chỉ là em í kể sự thật, hoàn cảnh thật thôi mà, hoàn cảnh gia đình em í vậy không cần viết văn, kể nghe thôi cũng đã thấy xúc động rồi.

    các bạn khác cũng yêu mẹ vô cùng, nhưng vui nỗi gia đình khá giả, sung sướng, có kể về mẹ bao nhiêu cũng không được điểm 10 và "gây xúc động"

    chúc mừng thủ khoa, còn bài văn thì cá nhân em không oánh giá cao lắm, không đến mức phải đăng báo.
    • 2,186 Bài viết

    • 5,284 Được cảm ơn

    #5
    Lớp 6 mà viết được như thế thì hoặc là khó tin hoặc là cực kỳ sâu sắc. Dù sao cũng chúc mừng tân thủ khoa, ai thủ khoa là mình mê he he
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 160 Bài viết

    • 127 Được cảm ơn

    #6
    VĂn em tự hòa chưa bao giờ vượt qua ngưỡng 6 điểm nên đọc bài này thấy bình thường :Battin ey::Battin ey::Battin ey:
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Tuong_cuop; 28/07/2010 vào lúc 09:23 PM.
    • 325 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #7
    em viết văn hay quá! Đọc mà cảm động
    HaPy Married!:Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:
    • 36 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #8
    Tân thủ khoa ngoại thương là kết quả tuyệt vời nhất của Mẹ e Bình. Thật là hạnh phúc.
    • 911 Bài viết

    • 599 Được cảm ơn

    #9
    Hì hì, đậu thủ khoa là giỏi lắm. Đáng khen ! Nhưng bài văn lớp 6 làm văn kể về mẹ như vậy em đã gặp rất nhiều trường hợp và còn hay hơn nhiều lắm. Vì đối với đứa con, mẹ là người cao cả và đáng quý nhất trên đời, đề tài viết về cha về mẹ là đề tài mở và rất nhiều xúc cảm đối với người làm văn.
    ================================================== =======
    Bắc thang lên hỏi ông Trời
    Ai Kiu (IQ) con thấp bây giờ tính sao?
    Ông Trời ổng nói: "Rằng Tao..."
    Mà còn "bị Thấp" huống chi là mày..........:Laughing:

    ================================================== =======
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,595 Bài viết

    • 11,691 Được cảm ơn

    #10
    Mình nghĩ nên đặt vào địa vị của cô giáo CN Bình khi chấm bài văn đó mới hiểu được điểm 10, mới hiểu được điều đã làm cô xúc động đến thế. Là GVCN, chắc hẳn cô đã nắm rõ hoàn cảnh của Bình, đã có sự cảm thông sâu sắc với người phụ nữ, cũng là vợ là mẹ như mình nhưng phải một thân một mình đóng 2 vai: làm cha và làm mẹ. Hôm trước, khi chưa đọc bài văn này, mới chỉ biết về hoàn cảnh của Bình, một thủ khoa tuyệt đối, mình đã thương và phục mẹ của Bình vô cùng. Và thành công của Bình ngày hôm nay, cũng là món quà tuyệt vời em dành tặng mẹ, người đã là nguồn động lực lớn cho em quyết tâm, nghị lực, để được thành công như ngày hôm nay. CHúc mừng em ! Mong mọi điều may mắn, hạnh phúc sẽ đến với em và gia đình em nhé!
    • 501 Bài viết

    • 246 Được cảm ơn

    #11
    Lớp 6 mà quan sát và suy nghĩ thật sâu sắc quá. Còn mình rất thích cô giáo, biết động viên và chia sẻ đúng lúc. Nghĩ lại bao nhiêu năm học, chưa bao giờ được thầy/cô nào nói 1 câu động viên lúc thành công cũng như lúc thất bại...chỉ nhớ hồi lớp 6, đang nói chuyện với bạn bên cạnh, bị cô giáo dậy nhac ném 1 viên phấn vào giữa 2 đứa, nhớ đến tận bây giờ, chán thật.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 188 Bài viết

    • 562 Được cảm ơn

    #12
    Đúng là bạn Bình đã gặp một cô giáo tốt, như cô giáo của con trai mình vậy, cũng đúng đề bài này con viết về mẹ rất tình cảm, tuy nếu chỉ là chấm văn có lẽ con không đạt điểm cao nhưng cô cho con 8 đ vì con đã viết rất thực tình cảm của con với mẹ, con giấu nhưng mình đã xem được ( sorry con trai ) và chỉ muốn khóc thôi khi đọc bài văn con viết, rất yêu con.
    À mà con gái học lớp 3 thì bảo: con yêu mẹ nhất nhất trên đời nhưng con không biết viết thế nào đâu, mẹ cứ nhớ là con không viết gì thì con vẫn yêu mẹ!!!!
    Đường tuy gần không đi không bao giờ đến, việc tuy nhỏ không làm chẳng bao giờ nên.
    9 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 855 Bài viết

    • 2,143 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi baonam09 Xem bài viết
    Lớp 6 mà quan sát và suy nghĩ thật sâu sắc quá. Còn mình rất thích cô giáo, biết động viên và chia sẻ đúng lúc. Nghĩ lại bao nhiêu năm học, chưa bao giờ được thầy/cô nào nói 1 câu động viên lúc thành công cũng như lúc thất bại...chỉ nhớ hồi lớp 6, đang nói chuyện với bạn bên cạnh, bị cô giáo dậy nhac ném 1 viên phấn vào giữa 2 đứa, nhớ đến tận bây giờ, chán thật.
    Nói chuyện khi người khác giảng bài là thiếu tôn trọng rồi. Tuy nhiên, ném phấn vào học sinh thì đúng là một hành động phi sư phạm. hik... Tiếc rằng đây lại là hành động rất phổ biến.

    Nụ cười của con là hạnh phúc của mẹ...
    • 107 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #14
    bạn Bình viết dc bài văn này hồi lớp 6 thì phải nói có năng khiếu quá! giọng văn chân thật và giàu cảm xúc, đáng quý hơn nữa bạn ấy đã làm đc, đã đền đáp công ơn của Mẹ khi thi đỗ thủ khoa 30d, trong khi năm nay điểm sàn các trường đều thấp hơn năm ngoái, hiếm hoi các thủ khoa 30d
    • 14,592 Bài viết

    • 30,463 Được cảm ơn

    #15
    Giống như Amanda, mình thấy bài văn bình thường, đâu có quá đặc sắc.

    Chúc mừng em Bình đạt thủ khoa. Nhưng thủ khoa ở kỳ thi đại học chỉ là bước khởi đầu, còn tăng tốc và về đích nữa.
    "Người Phụ Nữ và bông hoa là hai kỳ công tuyệt vời của Thượng Đế. Tuy nhiên bông hoa là kỳ công tuyệt vời hơn vì…nó không biết nói"
    • 1,052 Bài viết

    • 531 Được cảm ơn

    #16
    Những giọt nước mắt chứa đọng tâm hồn trong sáng, chung thủy của mẹ.
    Trong mẹ, tôi như một hi vọng rực rỡ
    Lớp 6 mà viết được thế này giỏi quá. Em đọc mà cứ nghĩ văn của một bạn cấp 3
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 241 Bài viết

    • 85 Được cảm ơn

    #17
    Bài viết bình thường nhưng với 1 em học sinh lớp 6 mà viết được những dòng tình cảm, và suy nghĩ sâu sắc như thế này, thật đáng khen ngợi. Chúc mừng em.
    • 174 Bài viết

    • 25 Được cảm ơn

    #18
    Lúc mình còn đi học mình quý trọng thầy co vô cùng , nhưng chưa bao giờ mình nhận được lời động viên an ủi vì hoàn cảnh của mình cũng như em Bình, mình hay có cảm giác mặc cảm tự ti ít gần gủi thầy cô, mình cảm thấy rất xúc động khi đọc lời phê của cô giáo bạn Bình .
    • 234 Bài viết

    • 311 Được cảm ơn

    #19
    Lớp 6 viết được 1 bài như vậy mà có nhiều bạn nói bình thường thì mình thấy các bạn hơi khắt khe rồi. Thử hỏi 6 năm về trước, cái thời mà nhiều bài thi văn ĐH làm cho giáo viên chấm thi té xỉu mà 1 đứa con nít viết như vậy có cảm động hay không. Và quan trọng nhất là em ấy vẫn giữ phong độ để bài thi ĐH 6 năm sau đạt kết quả tốt nhất. Nên ủng hộ, động viên hơn là khắt khe với bài văn em ấy.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 603 Bài viết

    • 1,629 Được cảm ơn

    #20
    Các bạn ạ, mình biết là bài văn đọc với trình độ của chúng ta hiện nay là bình thường. Nhưng các bạn thử về đọc 1 bài văn của 1 em bé học lớp 6 như Bình thì mới thấy hết được cái sâu sắc trong đó.
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2